Tất cả
Nhóc Câm Chọc Hồng Trần
“Bản tôn cho ngươi một cơ hội xuyên qua. . . . . .” Tiểu Diêm Vương lười biếng giơ lên một ngón tay nhắc nhở: “Tốt nhất miễn bàn điều kiện.” Thu Anh Đào một đôi “mắt hạnh” nhìn chằm chằm soái ca trước mắt, rất nhanh nắm tay kiên định trả lời: “Ta, không thích xuyên qua.” Tiểu Diêm Vương ngẩn người: “Vì sao?” Thu Anh Đào chà xát chà xát lòng bàn tay, cười híp mắt ngẩng đầu lên: “Nhân gian không có Diêm Vương suất yêu nghiệt như vậy"


“..." Ngươi mới là yêu nghiệt. Tiểu Diêm Vương vội ho một tiếng ngồi dậy, mở ra “Sinh tiền hồ sơ” (hồ sơ lúc còn sống) của Thu Anh Đào tùy ý nhìn nhìn: “Ngươi lúc còn sống việc xấu loang lổ, nếu không muốn xuyên qua, tới Địa Ngục tầng một báo tên đi.” Thu Anh Đào chớp chớp mắt to nhìn Diêm Vương “liếc mắt đưa tình”. . . . . .”Tầng thứ nhất làm cái gì?”


“Phàm lúc còn sống, châm ngòi ly gián, phỉ báng hại người, miệng lưỡi trơn tru, xảo ngôn nói bừa, nói dối gạt người. Sau khi bị đánh thì tới Địa ngục rút lưỡi, tiểu quỷ mở miệng người này ra, dùng kìm sắt kẹp lấy đầu lưỡi, dùng sức rút ra, không phải một lúc là nhổ xong, mà là kéo thật lâu, chậm kéo. . . . . . . Sau khi nhập Địa ngục tiễn đao (tên đao), thì tới Địa ngục thiết thụ (sắt nóng).” Tiểu Diêm Vương chậm rãi giải thích, không khỏi nhìn Thu Anh Đào vài lần: “Ngươi lại nói hai ba câu suýt nữa gây ra án mạng, lợi hại. . . . . .” Thu Anh Đào che lưỡi nhảy lùi lại ba bước, nhất thời lắp bắp nói: “Hay là xuyên, xuyên qua đi"


Tiểu Diêm Vương có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của nàng: “Bảy trăm năm trước loạn thế, đạo tặc hoành hành, võ lâm rung chuyển, cẩn thận.” Không đợi Thu Anh Đào nói thêm vấn đề gì nữa, đã “vù” một tiếng.  Có một vị nữ tử, xuyên thành con nhóc câm, con nhóc câm sức lớn như trâu vẫn còn là một thiếu nữ đang đợi gả. Như vậy, như vậy a. . .cũng không ảnh hưởng tới việc tìm đối tượng, mọi người nói có đúng không?

Danh sách chương truyện Nhóc Câm Chọc Hồng Trần

Chương 1: Xuống địa ngục hoặc xuyên qua, ngươi chọn một Chương 2: Xuất môn vì gặp sắc lang Chương 3: Núi có sơn tặc là chuyện thường tình Chương 4: Sơn tặc cũng cần sinh tồn mà Chương 5: Sắc lang đột kích Chương 6: Nước tới đắp đất chặn, kẻ địch đến con nhóc chắn Chương 7: Trộm gà không được còn mất nắm gạo Chương 8: Không bị thương coi như không đánh nhau Chương 9: Tay cầm tay, xuống núi Chương 10: Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng Chương 11: Công ty vận chuyển xuất phát thôi Chương 12: Đúng là đến phá rối Chương 13: Tất cả đều là dâm tặc, giang hồ gì thế này? Chương 14: Cũng may, cũng may Chương 15: “Dã thú” hung mãnh! Chương 16: Hành động ám sát có tố chất nhất Chương 17: Ngàn cân treo sợi tóc, ngày đính ước Chương 18: Bắt không được nam nhân, tìm bà mối Chương 19: Không thể ra tay đánh người tươi cười Chương 20: Nghe được tin tức không nên nghe Chương 21: Mê huyễn nhẫn Chương 22: Không thể gặp gỡ trước hôn nhân Chương 23: Tưởng phiết thanh, lại phiết không rõ Chương 24: Tìm a tìm a, tìm cái cớ Chương 25: Tự mình đưa tiễn Chương 26: Sơn tặc đưa trại chủ xuống núi Chương 27: Cổ đại cũng có fan đoàn Chương 28: Đánh giá cầu độc mộc Chương 29: Giữa đường bị cướp thịt nướng Chương 30: Không quỳ xuống, sẽ không kết thúc! Chương 31: Non xanh nước biếc, tình thơ ý hoạ Chương 32: Bọn họ là đến kiếm chuyện Chương 33: Giống như đánh tiểu quái thú Chương 34: “Khủng bố” thôn lão nhân Chương 35: Kẻ thù gặp lại trừng mắt nhìn nhau Chương 36: Mây mù bên trong đạp nhụy hoa Chương 37: Quay cuồng quá long Chương 38: Mới có tám con sư tử? Chương 39: Ta so với ngươi càng mị lực hơn Chương 40: Một đôi khẩu thị tâm phi Chương 41: Gục cùng vồ đến Chương 42: Nói dối thiện ý Chương 43: Ngồi trên dây thừng 30 năm Chương 44: Ai vì ai liều mạng? Chương 45: Cửa này “Tuyệt kỹ” rất cao! Chương 46: “Thị long” tồn tại Chương 47: Như hoa Chương 48: Ám khí, ám khí Chương 49: Nương của ngươi! …Khoẻ không? Chương 50: Chuyện đơn giản, tưởng phức tạp

Bình luận truyện