Tất cả
Nhìn Lén

Lần đầu Nguyên Ngưỡng gặp Phương Xuyến Hi, anh là "chủ nợ" tới cửa nhà đòi nợ. Tuy là người thiếu nợ nhưng cô lại không sợ, ngược lại cực kỳ hung hăng và kiêu ngạo quát mắng anh. Lần thứ hai Nguyên Ngưỡng gặp phương Xuyến Hi, cô  khiến anh kinh ngạc vì tài năng nghệ thuật trời cho. Nhưng phản ứng của cô chính là đẩy anh ra khỏi cửa một cách thô lỗ. Anh chính là thấy thú vị rồi, chỉ là muốn thu phục được “tiểu bạo quân” này cũng không phải là một chuyện đơn giản. "A! thơm quá! Xuyến Hi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu mùi thơm của mỳ Ý.

 

“Một trăm bảy mươi nguyên, cám ơn ạ.” Một giọng nói trầm thấp dễ nghe, cũng rất xa lạ vang lên. Xuyến Hi mở mắt thật to. Em trai giao hàng đổi người sao? Lại nói, hiện nay ngay cả dáng vẻ của nhân viên đưa hàng cũng đều đẹp như vậy sao? Xuyến Hi có chút hoảng sợ. Cô cũng không hay chú trọng vẻ bề ngoài trong những trường hợp này, cho nên chính mình mới lôi thôi lếch thếch như thế, nhưng trời sinh là ánh mắt của nghệ thuật gia, hãy để cho cô được vui vẻ thưởng thức vẻ đẹp này.

 

Đêm nay “em trai” giúp cô đưa hàng này, rất phù hợp với ánh mắt thẩm mỹ của nghệ thuật gia. Đoán chừng tuổi của anh ta mà làm em trai có vẻ quá già rồi. Trước kia người mỗi ngày giao hàng cho cô nhỏ nhất ước chừng chỉ mới đầu hai mươi tuổi thôi, mà vị mới tới này hẳn phải đến ba mươi tuổi rồi, thuộc loại đàn ông đang trong độ tuổi hoàng kim. Ngoại hình của anh ta cũng rất hoàng kim, kiểu tóc được cắt sửa hợp lí, ngũ quan góc cạnh, anh tuấn, dáng người thon dài, quần tây màu xám đậm áo sơ mi trắng cao cấp, trên cổ còn đeo cà vạt bị kéo lỏng, trên người chỉ còn thiếu không treo lên tấm bảng bản thân đi ra từ nhà giàu sang. Nếu như không nói, Xuyến Hi sẽ cho rằng anh ta là luật sư, kế toán viên cao cấp…, mà không phải em trai giao hàng trong cửa hàng mỳ Ý.

 

“Tiền tôi để trên tầng quên mang xuống rồi!” Cô lo lắng nói: “cho tôi nợ, lần sau tôi sẽ đến cửa hàng thanh toán nhé.” Quay đầu muốn đi xuống hầm. A! lại bị kéo lần nữa.... 

Bình luận truyện