Tất cả
Nhìn Em

Lần thứ hai Dương Lạc gặp Thẩm Hàm là trong phòng trưng bày khoa học tự nhiên của thư viện. Thẩm Hàm nhờ viên quản lí tìm hộ gì đó, hình như đã tìm rất lâu, giọng nói của chị gái kia mang theo chút bất nhẫn. Thẩm Hàm lại tốt tính, cứ giải thích với chị ta mãi. Bình thường Dương Lạc không thích qua lại nhiều với giảng viên. Tình huống kiểu này cùng lắm cũng chỉ nhìn thêm mấy lần rồi cầm sách mình tìm, định rời đi. Bỗng nhiên chị gái kia giở giọng oán trách rất to: “Anh cứ như thế thì bao giờ mới tìm được đây? Còn để người khác làm việc nữa không? Bên kia tôi còn bận nhiều lắm đấy!”


Thẩm Hàm đặt nhẹ mẫu vật trên tay lên bàn: “Ừ nhỉ, tôi quên mất đấy. So với người mù thì, người không hiểu thuật ngữ chuyên ngành làm việc càng khó khăn hơn. Thật ngại quá.”


Giọng nói chẳng mang tức giận hay khiêu khích, nghe như thể đang lẩm bẩm một mình. Vẻ mặt chị gái kia không khỏi tức giận, ngượng nghịu bỏ đi. Dương Lạc ở bên cạnh nhìn, mỉm cười tán dương, sau đó đi tới: “Thầy Thẩm, thầy muốn tìm gì. Em tìm giúp thầy là được.”

Danh sách chương truyện Nhìn Em

Chương 1: Tốt lắm, Dương Lạc, tôi nhớ em rồi Chương 2: Em không còn là trẻ con nữa. Tiểu Hàm ạ Chương 3: Cậu không thích nhìn thấy người đó lúng túng đứng trên bục giảng rồi rơi vào trầm tư Chương 4: Dương Lạc ở sau lưng anh, bàn tay nắm rồi buông, nắm rồi buông. Sau cùng, rốt cuộc gấp rút chạy Chương 5: Nhưng khi anh gặp lại cậu ấy… Cậu ấy đã mù rồi Chương 6: Lý Gia Thiên về rồi. Rốt cuộc cũng về rồi Chương 7: Giọng cậu trầm thấp mà rõ ràng, bên trong trộn lẫn thanh âm nhấp nhô của thanh niên chưa chín muồi, vẳng trong căn phòn Chương 8: Ngắm gương mặt người ấy, bạn sẽ nghĩ: Phải đối xử với người ấy thật dịu dàng Chương 9: Ở nhà, là tốt rồi Chương 10: Anh từng nói, nếu không thể mang lại hạnh phúc cho thứ mình quan tâm, vậy thì cố gắng giảm thiểu tổn thương đến Chương 11: Cho nên mắt không nhìn được nữa cũng tốt, cũng không cần phải khổ như thế, chỉ nghĩ được thôi Chương 12: Em không quan tâm tôi, nhỡ tôi say mất thì sao? Chương 13: Em coi tôi là gối ôm, thì tôi coi em là tay vịn Chương 14: Đôi lúc con người mất đi khống chế với tâm tình mình cũng tốt Chương 15: Bây giờ trường học đã rất dân chủ rồi Chương 16: Chúng ta gần như có thể phân chia tất cả những việc to lớn, tới khi chạm được đến thành quả, ắt phải hi sinh nhữ Chương 17: Dẫu cuối cùng sẽ khiến đối phương tổn thương, thì anh vẫn muốn, nắm lấy cọng rơm mang quyền năng xoa dịu đau đớ Chương 18: Cậu vừa muốn cầm một cây gậy gõ anh tỉnh táo, vừa muốn giữ anh bên mình chăm sóc cẩn thận Chương 19: Người với người chung sống, sẽ luôn mong muốn nhận được lợi ích trên người đối phương Chương 20: Nếu em thật lòng yêu thích Cơ Học, vậy thì tôi nghĩ, nhất định em có thể tìm ra con đường thích hợp dành cho mình Chương 21: Khi người phía trước gánh vác trách nhiệm nặng trĩu trên vai Chương 22: May mà, có em ở bên tôi Chương 23: Mẹ cháu cũng chỉ có một đứa con trai là cháu thôi Chương 24: Lừa người khác đúng là không dễ dàng Chương 25: Một thanh niên có ngoại hình ưa nhìn đến thế, đúng là đáng tiếc Chương 26: Loại chuyện vẹn cả đôi đường, nào có đến dễ thế Chương 27: Cũng không biết ai nhặt được món hời này nữa Chương 28: Bất kể lối sống ra sao, chỉ cần không gây tổn hại thì đều có thể chọn lựa Chương 29: Chúng ta, đã thay đổi rồi Chương 30: Nếu thầy đi bán hạt dẻ thật, em sẽ bán khoai lang nướng ở ngay đối diện với thầy Chương 31: Hương vị khi đó, dù cho mai sau có nếm bao nhiêu món ngon, cũng không bao giờ cảm nhận được nữa Chương 32: Thầy ơi, em đến rồi Chương 33: “Dương Lạc, tôi không tốt đẹp như em nghĩ đâu.” Chương 34: Mục tiêu của bản thân vẫn phải đặt lên hàng đầu Chương 35: Cứ như một quả táo, rất thích hợp để người khác mài răng Chương 36: Một người có thể tìm được công việc mà bản thân sẵn sàng đặt tất cả cuộc sống vào đó, thì thật sự rất đá Chương 37: Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn Chương 38: Đúng là tự mình đa tình mà Chương 39: Hoá ra ngay cả thời khắc căng thẳng nhất của lớp mười hai vẫn còn sáng láng chán Chương 40: Tôi, ngay cả nhìn em rời đi, cũng chẳng làm được Chương 41: Khó khăn lắm mới ôm được thầy, còn lâu em mới chịu buông tay Chương 42: Chúng ta cũng thế, chỉ cần có một người như vậy tồn tại thì sẽ không từ bỏ hi vọng Chương 43: Dù sao con mình vẫn hay sang nhà người ta ăn chực, cũng nên đi cảm ơn người ta Chương 44: Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, Thẩm Hàm… Chương 45: Tất cả chuyện này, đều đáng giá Chương 46: Nhất định sẽ có một người rất yêu thằng bé, sau đó cùng sống những ngày ngọt lành Chương 47: Hôm nay nắng đẹp lạ thường, ngỡ như gột rửa cho cả trời đông âm u Chương 48: Vậy xin em hãy nhìn tôi, hãy cầu phước cho tôi, mau mau đến bên cạnh em Chương 49: Hoá ra thật lòng lo lắng cho một người, lại dễ bị kích động và dễ được thoả mãn đến thế Chương 50: Thầy ơi, em yêu anh

Bình luận truyện