Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Chương 28: Để ý



Lâu Nguyệt Đồng nghe vậy lập tức lạnh mặt.

“ Ngươi mà còn nói hươu nói vượn ta sẽ đem ngươi cắt thành mười đoạn ném vào thùng rác.”

A Nguyên im lặng, thầm nghĩ: “ Làm còn không cho nói, sĩ diện không hiểu chuyện,không có đức hạnh giống hệt trước kia!”

Trình Tử Xuyên đương nhiên không nghe được họ nói chuyện với nhau, nhìn sắc mặt biến hóa của Lâu Nguyệt Đồng liền cho rằng nàng đang lo lắng không phá rách được Thiên La địa võng, chỉ chỉ hỏa võng, hỏi: “ Ngươi chọc vào ai?”

“ Minh Khải Tiên Đế.”

“…”

Trình Tử Xuyên thở dài: "thật dễ gây họa."

Lâu Nguyệt Đồng quan sát hắn một lúc, đột nhiên nói: “ Đột phá cảnh giới, tại sao ngươi có thể không cần độ kiếp?”

“ Có thể áp chế được đạo lực.”

Trình Tử Xuyên nói, đưa tay muốn đụng vào hỏa võng, Lâu Nguyệt Đồng thấy vậy liền nhanh chóng kéo tay hắn lại: “ Ngươi muốn trầy da sứt thịt?”

“ Đạo hữu còn có biện pháp khác?” Mặt mày Trình Tử Xuyên nhẹ nhàng không kinhkhông sợ, thân ảnh thanh tao yên tĩnh.

Tay phải Lâu Nguyệt Đồng đặt lên môi, thổi một hơi vào hỏa võng, lập tức quanh thân nàng có khói đen bốc lên, hóa thành lưỡi dao sắc bén bổ về tấm lưới. Nhưng khi tiên lực cường đại đè nàng xuống, lập tức sắp mặt nàng trở nên trắng nhợt.

Trình Tử Xuyên lập tức cầm nàng tay: " Đừng cậy mạnh."

“ Dùng Tam Tài Châu nhất định có thể phá vỡ, nhưng chúng ta bị nhốt bên trong, sẽbị liên lụy…”

“ Để ta.” Trình Tử Xuyên đưa ngón tay lên môi nàng, “ Cắn một cái?”

Lâu Nguyệt Đồng: "..."

Mặt nàng bỗng đỏ ửng - - tức giận rồi!

Trong mắt Trình Tử Xuyên xẹt qua tia vui vẻ nhạt nhẽo, nhẹ nhàng cắt ngón tay. mộtgiọt máu bắn ra kèm theo ánh sao vô tận, sau đó hắn cực nhanh vẽ một cái huyết ký lên Thiên La địa võng… Lâu Nguyệt Đồng không rõ hắn vẽ vật gì, chỉ cảm thấy huyết sắc dần dần ngưng tụ thành kim quang như muốn xé rách bầu trời, sắc bén kinh khủng!

Nàng chỉ cảm thấy tay bị nắm chặt, được hắn kéo ra khỏi Thiên võng.

“ Ngươi vừa làm gì?”

Lòng bàn tay của Trình Tử Xuyên vừa rồi còn ấm áp nay lại trở nên lạnh buốt, hắn hời hợt trả lời: “ Cấm thuật.”

Mặc dù âm thanh của hắn vẫn bình thường, Lâu Nguyệt Đồng lại có cảm giác đây là thời điểm hắn suy yếu nhất từ khi nàng biết hắn đến nay.

Thiên La địa võng vừa bị phá vỡ, thanh âm của Minh Khải Tiên Đế vang lên: “ Có thể phá được Thiên La địa võng, không đơn giản.” Khi hắn nói chữ đầu tiên dường như còn ở rất xa, đến chữ cuối cùng lại như gần trong gang tấc.

A Nguyên kêu lên: “ Mau cản hắn lại!”

Lâu Nguyệt Đồng cắn răng, lòng bàn tay hướng về phía trước, Tam Tài Châu hiện ra.một tay nàng bị Trình Tử Xuyên cầm chặt, tay còn lại dồn lực vào hạt châu… Pháp lực, nàng cần pháp lực cường đại dưới lớp phong ấn này!

Toàn bộ Tiên giới đột nhiên tối sầm.

Minh Khải Tiên Đề: “ Ồ?”

Hoa Diễn thượng tiên đi cùng hắn ánh mắt biến đổi: “ Tiên Đế, đây là…”

Minh Khải Tiên Đế vẻ mặt ngưng trọng, hướng lên trời bắn một quyền, một tia sáng mặt trời chiếu xuống, hắn chỉ nói một chữ: “ Ma!”

“ Ta…” Tam Tài Châu biến mất, Lâu Nguyệt Đồng ôm ngực, sắc mặt tái nhợt mềm nhũn, vừa mở miệng liền có máu chảy ra, nàng tiện tay quẹt một cái, “ Chúng ta đimau!”

Trình Tử Xuyên đột nhiên ôm chặt eo nàng, trong nháy mắt biến mất.

Tiếng chuông vang lên, chúng tiên đáp mây bay đến, cùng nhau thi lễ với Tiên Đế.

“ Các vị tiên gia không cần đa lễ.” Phía trên Minh Khải Tiên Đế, sương mù màu đen lan tràn. hắn vừa dùng tiên lực vây đám sương vào một phạm vi nhỏ hơn vừa nói: “ Trước tiên tạm thời giúp ta đánh tan công kích này, nếu không ma lực sẽ ăn mòn hơn nửa Tiên giới.”

“ Vâng!”

Lần hóa giải này, hai ngày sau mới kết thúc.

Bên kia, Trình Tử Xuyên tạm thời mang Lâu Nguyệt Đồng đến bờ sông bên cạnh mộtdãy núi, tình huống bây giờ của tiểu ma nữ… nhìn kiểu gì cũng không hề tốt.

Sông Bích Thủy, tiên khí lượn lờ, dãy núi như ẩn như hiện, cây cối xanh tươi.

" Đạo hữu..."

“ … Sớm đã muốn nói với ngươi, đạo hữu cái gì, ma hữu mới đúng!” Lâu Nguyệt Đồng ho mấy tiếng, mắt không hề mở ra, lẩm bẩm nói, “ Trình Tử Xuyên, đầu ta đau…”

Có lẽ vừa rồi xúc động sử dụng pháp lực phong ấn, những hình ảnh trước kia nàngkhông thể nhớ được bỗng hiện ra.

một bàn tay lạnh buốt chạm vào trán nàng.

Nàng dường như nhìn thấy trên Thiên Ngoại Thiên, một người mặc áo trắng đang cầm bút viết gì đó. Nàng muốn đến gần để thấy rõ khuôn mặt của hắn, người kia vừa ngẩng đầu, lại biến thành khuôn mặt của Trình Tử Xuyên.

Nàng bật ra: “ Ta cho phép ngươi gọi tên ta.”

Đồng nhi.

Trình Tử Xuyên giật mình, thấm thoắt nhớ đến giấc mộng trong Thông Thiên Lộ, nhẹgiọng gọi: “ … Đồng nhi?”

Những hình ảnh vô căn bỗng nhiên trùng khớp với thực tế.

Lâu Nguyệt Đồng tìm được một con đường, cuối đường là một thiếu nữ váy đen đứng dưới tán cây vuốt tóc, mỉm cười đầy mị hoặc.

“ Ta gọi ngươi một tiếng sư tôn, ngươi có thể cho ta cái gì?”

“ Ngươi muốn cái gì?”

“ Ta? Nếu ta nói muốn địa vị của ngươi… hoặc là, mạng của ngươi thì sao?”

Ánh mắt Thánh tôn tao nhã như đang nhìn một đứa bé không hiểu chuyện, hắn động đậy môi nói chuyện, xuyên qua thân ảnh Lâu Nguyệt Đồng đưa tay vỗ đầu thiếu nữ váy đen, bạch y trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại có vẻ kỳ dị ôn nhu, còn rất quen thuộc.

Bên bờ sông, Trình Tử Xuyên vuốt lại mái tóc rối bời của tiểu ma nữ, thấy nàng nhíu chặt mi tâm chưa tỉnh lại, trong mắt hiện lên một tia sầu lo đến chính mình cũngkhông phát hiện.

hắn dùng ống tay áo dính nước giúp nàng lau tia máu bên môi.

Lâu Nguyệt Đồng bỗng bắt lấy tay hắn, có chút suy yếu mở mắt, bình tĩnh nhìn hắn.một hồi lâu, nàng như hồi phục được tinh thần, rũ mắt xuống: “ Là ta không suy nghĩ, Tam Tài Châu mặc dù có thể giúp ta phát huy thực lực chân chính, nhưng thân thể bây giờ lại không chịu nổi, ta…”

Đột nhiên nàng cảm thấy lời nói này có chút yếu ớt, tại sao nàng lại phải giải thích chohắn?

Lâu Nguyệt Đồng hừ hừ một tiếng, ra vẻ cương ngạnh nghiêng đầu: “ Lần sau sẽ có chừng mực.”

Trình Tử Xuyên thở phào nhẹ nhóm: “ không sao là tốt rồi.”

Lâu Nguyệt Đồng trừng mắt nhìn, kỳ quái nói: “ Ngươi lo lắng cho ta?”

Trình Tử Xuyên cũng giật mình, nhanh chóng lấy lại tinh thần… Vừa rồi, tâm tình căng thẳng của hắn là vì lo lắng cho nàng sao?

Hai người nhìn nhau, lại nhìn tư thế hắn ôm nàng, đột nhiên cảm giác bầu không khí có chút ngượng nghịu.

“ Ngươi và ta đồng mệnh tương liên, đương nhiên phải lo lắng.” Giọng nói hời hợt của Trình Tử Xuyên phá tan cái lúng túng, thản nhiên khiến người ta không nhận ra mộttia khác thường nào.

Lâu Nguyệt Đồng gật gật đầu, đảo mắt biến thành tiểu linh hồ trắng như tuyết, cái đuôi vô lực rũ xuống: “ Ta mệt.”

Trình Tử Xuyên xoa đầu nàng, lần này nàng phá lệ không nói gì mà đã chìm vào giấc ngủ say.

“ Ngươi còn tự tại như vậy.” Trình Tử Xuyên nói một câu, nhẹ giọng như sợ đánh thức nàng, ôm tiểu linh hồ quan sát địa hình xung quanh. Nếu đi ra ngoài nhất định sẽ bị chúng tiên vây quét, làm sao để thoát thân?​