Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma Vương

Quyển 1 - Chương 12



Ngồi trên xe nhưng cô vẫn thấp thỏm không yên, đi hết đoạnđường này là về đến nhà rồi. Nếu như được cô thật sự muốn xô cửa xe lao xuống bỏchạy nhưng điều đó là không thể thực hiện được chỉ có thể ngồi đây ủ rũ thởdài.

Ngước mắt lên nhìn Bảo Bối, cô ỉu xìu lên tiếng:

- Bảo Bối, con nói xem mẹ nên làm sao bây giờ?

- Không sao cả, không ai có thể cưỡng ép cô nếu cô không muốn.

- Ai! Giá như được như vậy thì tốt. Bà là người nếu đã quyếtđịnh thì không ai có thể phản đối. Nhìn mẹ đây tấm gương sáng cho điều đó.

Dương Đằng đang ngồi trên ghế phụ quay đầu vui vẻ nói:

- Liên Thảo, nếu em đã biết rõ điều đó thì nên ngoan ngoãnnghe theo đi, đừng cố bỏ trốn làm gì. Dù em có trốn đến chân trời góc biển thìmẹ cũng sẽ tóm cổ về.

- Anh hai..(cô kéo dài giọng)

- Không cần mè nheo ngồi yên đi.

- Hư!(ngoảnh mặt đi) Bảo Bối con giúp mẹ đi.

- Muốn giúp cô, không hề thiếu cách. Chỉ cần tên đó khôngnhìn vừa mắt cô là được.

- Bảo Bối con đúng là phúc tinh của mẹ, hìhì.

Tài xế lái xe cắt đứt cuộc nói chuyện của 2 người, lên tiếng:

- Cậu chủ, cô chủ đến rồi ạ.

Rồi vội vàng chạy xuống mở cửa xe để Dương Đằng, Liên Thảoxuống xe.

- Bảo Bối đến rồi, chúng ta vào nhà thôi.

Vân Phong bước xuống xe, ngước lên nhìn ngôi biệt thự màuxanh nhạt khá rộng lớn, khuôn viên rộng với phong phú các loại cây cảnh xem racuộc sống của cô gái này khá tốt. Nhưng nếu so với ma cung của anh thì chỉ rộngbằng cung Mỹ thực của anh mà thôi.

Thấy ánh mắt thưởng thức của Bảo Bối cô vô cùng hãnh diệnnói:

- Bảo Bối thấy thế nào? Rất đẹp đúng không? Nếu so với ngôinhà trước kia của con thì thế nào?

- Rộng bằng phòng bếp(cung mỹ thực) của nhà tôi(ma cung).

- Haha, con cũng phóng đại vừa thôi chứ. Làm gì có cái phòngbếp nào lớn vậy?

- Sau này cô sẽ biết.

Dương Đằng đi đằng trước cũng nói xen vào:

- Thật sự rất tò mò về nơi ở như thế đó. Liệu tôi có vinh hạnhđến đó không?

- Nhưng trước hết điều kiện là anh không còn trên dương thế.

- Haha, đến rồi. 2 người vào gặp mẹ đi. Liên Thảo nghe lời 1chút.

Bước vào phòng khách, Liên Thảo có đôi chút lo lắng, bàn taykhẽ siết chặt. Vân Phong đi đến vỗ nhẹ vào lòng bàn tay cô nói:

- Trước hết hãy cứ làm theo lời mẹ nói. Sau đó chúng ta sẽtính kế sau.

- Ừm, mẹ biết rồi nhưng con vào cùng mẹ nhé, Bảo Bối(mắt chớpchớp)

- Không cần thiết, cô chỉ cần nói qua sự góp mặt của tôi làđược.

- À, mẹ biết rồi(ỉu xìu)

- Vào đi, tôi ngoài đây chờ.

Lầm lũi quay đầu đi vào bên trong nên không nhìn thấy cái nhếchmép lạnh lùng của anh:” Nếu không phải bây giờ ta bị phong ấn pháp lực và trướccô gái lương thiện này thì tên đó đã xuống chờ ta hỏi tội rồi, nhất định phải đẩyhắn xuống 18 tầng địa ngục”

Rón rén bước vào bên trong phòng đã thấy mẹ cô ngồi đó chờ sẵn,bà là 1 người phụ nữ quý phái nhưng quá ép buộc con cái của mình. Cho dù là vậynhưng Liên Thảo đối với mẹ vô cùng kính trọng. Cha mất sớm, bà 1 mình gây dựngsự nghiệp to lớn và nuôi nấng 2 anh em trưởng thành không thiếu 1 thứ gì. Cô biếtbà muốn tốt cho cô nhưng cưỡng ép chuyện hôn nhân thì liệu có tìm được hạnhphúc.

- Liên Thảo, lấp ló vậy đủ rồi ra đây đi.

- Mẹ!(ủ rũ bước ra)

- Chơi như vậy đủ rồi, mai ngoan ngoãn đến nhà hàng ThanhMai xem mặt Liên Thành.

- Mẹ, con có thể phản đối không?

- Bác bỏ phản đối.

- MẸ!!..

- Đủ rồi, không nói nữa giải tán.

- Được, nếu con đồng ý mẹ phải đáp ứng con 1 điều kiện.

- Điều kiện gì?

- Những ngày qua, con có nhận 1 đứa bé vô cùng đẹp làm connuôi, mẹ không được phản đối.

- Cái gì mà con nuôi? Điều đó sẽ ảnh hưởng đời sống hôn nhâncủa con sau này đấy.

- Con không muốn nghĩ nhiều như vậy, con chỉ biết bây giờcon không thể rời bỏ Bảo Bối.

- Thôi được rồi, nếu con đã kiên quyết như vậy thì theo ýcon đi.

- Cảm ơn mẹ.

Nhẹ nhàng bước ra ngoài nhìn thấy Bảo Bối đang khoanh tay đứngdựa vào cây cột bên cạnh, dáng đứng rất tuyệt đẹp. Vui vẻ lại gần:

- Bảo Bối, mẹ đưa con lên xem phòng của mẹ nào.

- Được, đi thôi. Mẹ cô không làm khó cô chứ.

- Không có chỉ là ngày mai bắt buộc phải đi xem mặt thôi.

- Được rồi, ngày mai làm kế hoạch như tôi nói đảm bảo hắn sẽkhông dám cưới cô

- Kế hoạch gì? Nói nghe đi.

- Lại đây.

Liên Thảo ghé tai lại gần, sau khi nghe xong vô cùng thíchthú cười mãi không thôi. Sẽ là gì đây, ngày mai sẽ rõ