Nhà Đầu Tư

Chương 6: Bí mật của cô



Lâm Mộc đã đi đến một nơi: Nhà hàng Cây Sồi Munich.

Đây là một nhà hàng cao cấp được bao quanh bởi hàng cây sồi trăm tuổi. Quay lại chốn cũ, tâm trạng có chút phức tạp nói không thành lời, khi phục vụ đưa thực đơn đến, cô do dự mãi cũng không chọn được món gì.

Cô gọi một chiếc taxi, cứ loanh quanh khắp thành phố không đích đến.

Hơn hai tiếng đồng hồ sau, tài xế lên tiếng: “Cô à, tôi là nhân viên bán thời gian, sắp đến giờ tan ca rồi.”

Lúc này tâm trạng cô đã khá hơn không ít, bèn đáp: “Hãy đưa tôi trở lại chỗ khi nãy tôi lên xe.”

“Bây giờ đã chín giờ năm phút, nhà hàng đó mười giờ là ngưng phục vụ rồi.”

“Không sao, tôi muốn vào đó ngồi một lát.”

Cô quay lại nhà hàng Cây Sồi, lúc xuống xe nhìn thấy chiếc xe kiểu phục cổ rất quen mắt đang đậu ven đường, dáo dác nhìn quanh, cùng lúc đó có người bước ra từ cửa xoay của nhà hàng, đúng là Tiêu Hoài.

Anh và Michiko đến đây uống rượu sao? Cô đoán mò.

Trong suốt ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, Tiêu Hoài vẫn không ngừng tìm Lâm Mộc.

Trong thành phố có tổng cộng hơn hai mươi mấy nhà hàng bán món súp nghêu, anh lái xe đến từng nhà hàng một để tìm, tìm đến cuối cùng mới tới đây.

Bên ngoài trời giá rét, dòng người qua lại đều bọc kín mình, duy chỉ có cô mặc mỗi bộ váy dài phong phanh, đứng yên trong gió lạnh, mím môi yên lặng nhìn anh.

Gió thổi rối tung mái tóc cô, đôi mắt cũng phủ một tầng hơi nước, làm cho cô trông có vẻ yếu ớt, nhưng cô không hề yếu ớt, cô rất điềm tĩnh, thậm chí là quá mức điềm tĩnh.

Tình cảnh này dường như đã từng gặp qua, Tiêu Hoài ngẩn người một lúc.

Anh lấy lại tinh thần, bước về phía cô, khi cô vẫn còn đang ngơ ngác, anh nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn của cô, mở cửa xe, nhét cả người vào trong.

Bên trong xe có mở điều hòa, Lâm Mộc giống như vừa bước ra khỏi mùa đông chuyển sang mùa xuân ấm áp.

Tiêu Hoài vừa lên xe liền khóa cửa xe lại.

Anh nghiêng người qua, cổ áo khẽ lướt qua gò má lạnh băng của cô. Cô né ra, anh đè vai cô xuống, tay còn lại vòng qua lưng, dùng cánh tay ôm lấy cô.

Đây là tư thế có thể truyền hơi ấm từ trên người anh sang cho cô, ân cần nhưng không mập mờ, vì ngực cô và lồng ngực anh cách nhau một khoảng khá xa.

“Trời lạnh thế này, cô đã đi đâu vậy?” Giọng nói đầy từ tính của anh mang lại cảm giác rất an toàn.

Cô không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh và cô Michiko đến đây uống rượu sao? Cô Michiko đâu? Tài xế của anh đâu?”

Vừa dứt lời, điện thoại của anh rung lên, tiếng rung vang lên không dứt.

Anh buông cô ra, rũ mắt nhìn màn hình điện thoại, sau đó từ chối cuộc gọi, rồi trả lời bằng tin nhắn: “Anh tìm thấy cô ấy rồi. Bình an.”

Nhắn tin xong, anh trả lời câu hỏi khi nãy của cô: “Tôi đưa Michiko về khách sạn trước, sau đó tự mình lái xe.”

Lúc nói chuyện anh rất bình tĩnh, Lâm Mộc hoàn toàn không nghe ra điểm nào khác thường trong giọng nói của anh: “Lái xe để làm gì?”

“Xem thử có thể gặp được cô hay không.”

Lâm Mộc sững sờ, lập tức hiểu ra mọi chuyện: “Điện thoại hết pin thật mà, không phải tôi cố ý trốn tránh đâu.”

“Tôi biết.” Tiêu Hoài gật đầu, “Không còn sớm nữa, tôi đưa cô về.”

Nếu anh đã biết chuyện xảy ra ở triển lãm tranh, cô cũng không muốn che giấu tâm trạng thật sự của mình: “Tôi muốn ở một mình thêm lát nữa.”

“Về đến nhà sẽ không có ai làm phiền cô.”

“Tôi không muốn mang theo buồn bực mà về.”

Tiêu Hoài không kiên trì nũa, một lát sau anh mở khóa xe.

Lâm Mộc xoay người mở cửa xe, gió lạnh tràn vào, Tiêu Hoài kéo cô lại: “Đợi chút.”

Cô quay đầu, thấy anh cởi áo khoác ra, liền ngăn lại: “Không cần áo đâu, lát nữa tôi sẽ bắt taxi về, sẽ không bị lạnh đâu.”

“Một chiếc áo thôi, không cần từ chối.” Anh kiên quyết khoác chiếc áo lên vai cô.

Một câu nói rất đỗi bình thường, Lâm Mộc nghe lại rất quen tai. Cô nhìn Tiêu Hoài, bất giác nhớ lại một chuyện, sắc mặt có chút thay đổi.

Lúc này, anh nhẹ giọng nói: “Đi đi.”

Cô chần chừ vài giây, cuối cùng bước xuống xe.

Đẩy cánh cửa xoay, đi vào nhà hàng, Lâm Mộc ngồi vào chỗ lúc nãy đã ngồi, tâm trạng thấp thỏm không yên, vội gọi một chai Rhine Riesling thơm nồng vị nho đen.

Cô không thưởng thức rượu ngon ngay mà chỉ ngồi yên đó, trong đầu không ngừng nhớ lại chuyện đã qua, càng nhớ càng thấy mơ hồ.

Thời gian chầm chậm trôi qua, cô day day huyệt thái dương đau nhức, tự rót cho mình một ly rượu, đang định một ngụm uống cạn thì vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa nhìn cô liền ngây người.

Chiếc xe kiểu phục cổ vẫn ở đó. Tiêu Hoài vẫn chưa rời đi.

Lâm Mộc cảm thấy choáng váng, vội vàng ra khỏi nhà hàng, chạy về phía chiếc xe.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt anh tuấn của Tiêu Hoài.

Anh không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt kia rất phức tạp, dường như những gì cô cố hết sức che giấu đều đã bị anh nhìn thấu từ lâu.

Tim cô nhảy thót lên, ngỡ ngàng nhìn anh, không dám chắc mà lên tiếng: “Tiêu Hoài, người lúc đó, là anh đúng không?”

Cái gọi là lúc đó là chỉ ngày xuân của hai năm về trước, một ngày trong tiết tháng tư.

Ngày đó, mùa xuân của Munich đến muộn, nhiệt độ giảm mạnh, mưa và tuyết giao nhau.

Tiêu Hoài nhận lời mời tham dự tiệc tối của Liên đoàn Kinh Tế Thương Mại Học Quốc Tế. Địa điểm tổ chức tiệc chính là nhà hàng Cây Sồi này.

Bữa tiệc dự kiến kéo dài bốn tiếng đồng hồ, đến giữa chừng anh đã rời đi trước. Ngồi vào không gian ấm cúng trong xe liền nghe tài xế vừa lui xe lại vừa nói: “Cô gái Trung Quốc kia đã đợi hơn hai tiếng, chắc sắp bị đông cứng đến nơi rồi.”

Anh tùy ý liếc qua, thấy một cô gái dáng cao gầy cầm chiếc ô màu đen đứng trước cửa nhà hàng, trong đêm mưa tuyết giá lạnh, cô đang run rẩy không ngừng.

Anh hỏi: “Cô ấy ăn mặc phong phanh thế kia, sao lại không vào trong?”

Tài xế thở dài: “Cô ấy nói bạn trai mình đang dự tiệc ở bên trong, sắp ra rồi. Thời tiết quỷ quái thế này, hoa cỏ còn bị chết cóng, huống hồ một cô gái yếu đuối? Cũng không biết bạn trai cô ấy nghĩ thế nào mà lại nhẫn tâm để cô ấy ở bên ngoài thế này.”

Anh nhẹ nhàng nói: “Hãy đưa áo khoác của tôi cho cô ấy đi.”

“Boss, anh có phong độ quý ông thật.”

Tài xế đi rồi quay lại, xe chạy được vài mét thì anh ta giật mình nói: “Boss, cô gái kia đang đuổi theo xe.”

Xe dừng lại bên lề. Cửa xe từ từ hạ xuống, nhưng chỉ hé ra một khe hở nhỏ, tránh để gió tuyết ùa vào trong xe.

Cô gái đuổi đến, cúi đầu xuống: “Thưa anh, áo của anh.” Khi nói chuyện cô vừa thở hổn hển vừa ho, giọng nói khàn khàn, chắc đã bị cảm lạnh rồi.

Anh đáp: “Một chiếc áo thôi, không cần từ chối.”

“Không, giá của chiếc áo này không thấp chút nào.” Khó khăn lắm cô mới ngừng ho, giọng nói lại càng thêm khàn, “Thưa anh, tôi có thể mượn điện thoại của anh dùng một chút không? Điện thoại của tôi hết pin rồi.”

Anh không lên tiếng, ngược lại người tài xế đưa điện thoại cho cô với vẻ mặt cảm thông.

Anh để ý thấy đôi tay của cô khi lịch sự nhận lấy chiếc điện thoại, cổ tay nhỏ nhắn, không đeo bất kỳ trang sức gì.

Khi cô đưa tay nhận điện thoại, chiếc ô không được giữ nên ngả về phía sau, hơn nửa khuôn mặt lộ ra. Khuôn mặt cô rất xinh đẹp, hình như vừa khóc xong, hai mắt đều đỏ lựng.

Anh thấy cô đưa tay phải lên bên miệng hà hơi cho ấm, co duỗi những ngón tay đã đông cứng của mình vài cái rồi ấn từng số một.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, cô cầm ô lui về sau vài bước.

Cách một lớp cửa sổ anh nghe không rõ, loáng thoáng cảm nhận được toàn thân cô đang run rẩy, nhưng cô không khóc, ngược lại cố gắng bình tĩnh nói: “Không phải, không phải em đổi số điện thoại khác để làm phiền anh… anh nghe em giải thích đã… em không cần tiền, em chỉ muốn gặp anh một lần cuối cùng…”

Anh không biết người đàn ông ở đầu dây bên kia đã nói những gì, gần năm phút đồng hồ sau đó cô đều không nói tiếng nào.

Cô lẻ loi đứng trong đêm mưa tuyết giá lạnh, nắm chặt chiếc ô trong tay, mưa tuyết không ngừng rơi xuống từ chiếc ô ấy, từng giọt đọng lại trên mặt đất, những giọt nước bắn lên làm ướt đôi giày cô.

Cô nắm chặt điện thoại, đứng yên đó lắng nghe, yên tĩnh đến lạ, dường như cả cảm giác về sự tồn tại của cô cũng trở nên rất mong manh.

Cuối cùng, anh nghe cô nói: “Em hiểu rồi… Em chúc phúc cho anh.”

Cuộc gọi thế là kết thúc. Cô đưa điện thoại vào trong xe: “Thưa anh, cảm ơn nhiều.”

Giọng nói cô nghe có vẻ rất căng thẳng, lòng anh bỗng dâng lên một niềm thương xót, khẽ hỏi: “Cô vẫn ổn chứ?”

Cô không trả lời, chỉ nói: “Thưa anh, phiền anh hạ cửa sổ xe xuống thêm chút nữa.”

Anh đồng ý, chỉ thấy cô cẩn thận cởi áo khoác ra, xếp lại ngay ngắn rồi đưa vào trong xe.

Tài xế khởi động xe, dần dần để cô lại phía sau.

Khi xe dừng lại trước một ngã tư đường để đợi đèn chuyển xanh, anh phát hiện mưa đang nhỏ dần, tuyết ngày một lớn, chắc là nhiệt độ đã giảm xuống thấp hơn nữa rồi. Ánh mắt liếc qua chiếc áo khoác, rất sạch sẽ, không dính lấy một giọt nước nào.

Anh chợt nhận ra, nếu có phong độ, nên đưa cô gái ấy đi một đoạn đường, giúp cô tránh chút gió mưa cũng được, chứ không phải dứt khoát rời đi như thế.

Tiếc là khi đèn đỏ vừa chuyển xanh, một cuộc điện thoại công việc gọi đến, ý nghĩ ấy liền bị anh quên sạch.

Trong đêm mưa tuyết giao nhau như thế, anh tiếp tục lịch trình công việc của mình, còn việc cô gái kia có phải đã bị bạn trai bỏ rơi hay không, có phải một mình không nơi nương tựa đang cần được giúp đỡ hay không, anh không hề để ý đến.

Anh không ngờ giờ này, phút này đây sẽ được gặp lại cô.

Tiêu Hoài ngồi trong chiếc xe ấm cúng, nhìn Lâm Mộc đang đứng giữa đêm giá lạnh.

Ánh mắt anh di chuyển từ cánh tay thon thả của cô xuống dần, dừng lại trên sợi lắc tay đang che khuất vết sẹo ở cổ tay trái.

Đó vốn là một đôi tay đẹp không tì vết.

Tiêu Hoài im lặng rất lâu, khi mở miệng lần nữa, giọng nói trầm thấp từ tốn như đang thở dài: “Lâm Mộc, nếu cô có chuyện gì không vui có thể nói cho tôi nghe.”

Lâm Mộc im lặng một lúc khá lâu.

Cuối cùng cô rũ mi mắt, cong khóe môi một cách gượng gạo: “Tôi không có chuyện gì không vui cả.”

Tiêu Hoài nói: “Lâm Mộc, tôi không có ý thăm do chuyện riêng của cô, nhưng tôi không thể biết rõ cô không vui mà vẫn không nghe không hỏi được.”

Cô cúi thấp đầu không lên tiếng, y hệt như lúc đó, cảm giác tồn tại của cô trở nên rất mong manh.

Tiêu Hoài bước xuống xe, đến gần cô.

Ngón tay anh chạm vào đầu ngón tay lạnh cóng của cô, cô rụt lại theo bản năng, nhưng cả năm ngón tay đều bị bao bọc trong lòng bàn tay ấm áp của anh.

“Không về cũng được, tôi đưa cô đi ngắm cảnh đêm.” Anh bình thản nói một câu, sau đó ấn cô ngồi vào xe.

Anh đứng bên cạnh xe, một tay đè lên vai cô, một tay kéo dây an toàn. Ngón tay thon dài lướt qua xương quai xanh mảnh mai của cô, cô khẽ động đậy, anh liền cúi người xuống.

“Nghe lời.” Anh nhẹ giọng nói.

Ngực áo đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt, Lâm Mộc có cảm giác mặt mình gần như vùi vào cổ Tiêu Hoài, chỉ đành ngồi yên bất động, nhìn anh cài khóa dây an toàn, đóng cửa xe.

Xe nhanh chóng nổ máy, lao vào những cung đường vòng của thành phố cổ kính.

Giáng Sinh đang cận kề, không khí ở Munich không náo nhiệt cho lắm, không có những ánh đèn neon bắt mắt, các cửa hàng cũng đóng cửa rất sớm, cả thành phố trông rất đơn giản bình dị, không chút hào nhoáng.

Ánh trăng như một màn sương, ánh đèn đường chiếu rọi con đường phía trước, chiếc xe nhẹ nhàng di chuyển về phía trước, đi qua nhà thờ theo kiếu trúc Baroque, qua những khu chung cư bình dân, qua những tòa nhà cao tầng với kiến trúc độc đáo… Những cảnh quan đẹp đẽ nối nhau lướt qua, tâm trạng căng thẳng của Lâm Môc dần được thả lỏng, từ trong đêm giá lạnh cô tìm lại được cảm giác tĩnh lặng và bình yên.

Tiêu Hoài thấy sắc mặt cô đã thả lỏng đôi chút, nhàn nhạt lên tiếng: “Năm trước cô đến Munich đã ở lại bao lâu?”

Môi cô mấp máy: “… Hai ngày một đêm.”

“Sau đó gặp được bạn trai rồi chứ?”

“Không có.”

“Lần này đến đây, vẫn là để gặp bạn trai sao?”

“Không phải.”

Câu trả lời thật sự quá ngắn gọn. Tiêu Hoài ngừng lại một chút: “Lâm Mộc, tôi hỏi những vấn đề này không phải cố ý làm cô khó xử.”

Lâm Mộc im lặng một lúc, rốt cuộc cũng nói nhiều hơn: “Chuyện xảy ra giữa tôi và bạn trai… giữa tôi và bạn trai cũ có chút phức tạp hơn những gì anh nhìn thấy khi ấy.”

Với Lâm Mộc mà nói, vụ tai nạn của hai năm trước là một bước ngoặt trong cuộc đời cô.

Trước khi tai nạn xảy ra, ba mẹ cô lần lượt là phó viện trưởng và chủ nhiệm khoa nội trú của một bệnh viện tư nhân; mối tình đầu của cô từ Đức trở về, đã tổ chức một nghi thức cầu hôn vô cùng lãng mạn cho cô; bản thân cô cũng đã học thành tài, thuận lợi vượt qua kỳ thi tuyển của bệnh viện.

Tất cả mọi thứ trong cuộc sống đều có thể nói là hoàn mỹ, bạn bè xung quanh đều rất ngưỡng một cô.

Trước hôn lễ, cô đề nghị cả nhà cùng đi du lịch một chuyến, xem như tạm biệt tháng ngày độc thân, ba mẹ đã đồng ý, bạn trai cô cũng đồng ý.

Chuyến du lịch ngắn ngủi nhưng đầy niềm vui, cho đến ngày trở về.

Cô lái xe trên đường cao tốc, cho dù cô đã cố giữ cho xe đi thẳng, những đối mặt với chiếc xe tải lớn đột nhiên lao ra từ ngã rẽ trước mặt, cô vẫn không tránh kịp.

Sau khi tai nạn xảy ra, ngày nào cô cũng sống trong ân hận, xuất hiện triệu chứng trầm cảm, gần như suy sụp tinh thần… Ba mẹ tử vong tại chỗ, bạn trai nguy kịch hôn mê không tỉnh, đầu xỏ tội lỗi là cô lại là người thoát khỏi hiểm cảnh đầu tiên.

Thế nhưng đó chỉ là khởi đầu của sự thay đổi.

Bên tai cô vang lên rất nhiều giọng nói, không phải nói cô hại chết cha mẹ thì là chỉ trích cô vì muốn chiếm đoạt tài sản của bạn trai nên cố ý gây ra vụ tai nạn này.

Những người bạn từng gửi rất nhiều lời chúc tốt đẹp cho cô lại dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để phán xét cô, cười nhạo cô.

Cô chống đỡ tất cả vô cùng vất vả, đợi đến khi bạn trai tỉnh lại.

Không ngờ hiện thực lại biến hóa khôn lường…

Lâm Mộc nhìn màn đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ xe, lược bỏ những chi tiết cụ thể, cô chỉ nói ra một phần sự thật: “Hai năm trước tôi từng gặp tai nạn giao thông, suýt chút đã hại chết bạn trai cũ của mình. Sau khi anh ấy tỉnh lại thì cảm thấy không còn yêu tôi nữa, đề nghị chia tay với tôi, thế nên đã hủy bỏ hôn lễ.”

Tiêu Hoài sửng sốt, dừng xe vào ven đường, chăm chú lắng nghe.

“Tôi đuổi theo đến Munich để níu giữ anh ấy, nhưng anh ấy từ chối gặp tôi.”

“Như anh thấy đấy, quan hệ của tôi và anh ấy cũng kết thúc từ lúc đó.”

Qua giọng nói của Lâm Mộc không nghe ra được cảm xúc gì, chỉ tóm lược lại một câu chuyện xưa vô cùng phức tạp, Tiêu Hoài lại nhận ra được lúc chia tay cô và bạn trai cũ đã cãi nhau rất kịch liệt.

Anh nhịn không được hỏi: “Vụ tai nạn kia có liên quan đến cô?”

“Tuyến đường xe chạy là do tôi định ra, xe cũng là do tôi lái. Tôi và bạn trai từng ký một bản thỏa thuận trước hôn nhân, một trong số những điều khoản ấy rất có lợi cho tôi: Nếu anh ấy xảy ra chuyện bất trắc gì, những tài sản đứng tên của anh ấy sẽ thuộc về tôi.”

Tiêu Hoài nghe cô giải thích xong liền hiểu ra nguyên nhân dẫn đến cuộc cãi vã trong buổi triển lãm.

Đêm mỗi lúc một lạnh, cửa sổ xe cũng bắt đầu đọng sương, anh hạ cửa sổ hai bên xuống tạo một khe nhỏ, thấy lớp sương đã tan đi mới thận trọng nói: “Lâm Mộc, tôi tin tưởng cô tuyệt đối sẽ không làm ra những việc trái với lương tâm.”

Lâm Mộc liếc nhìn anh, hé mở đôi môi đang mím chặt: “Cảm ơn anh đã an ủi.”

“Không phải an ủi. Qua lần mua bán căn nhà kiểu Tây của tôi và cô có thể thấy, cô sẽ không vì tiền mà bỏ qua nguyên tắc. Tôi từng tiếp xúc với rất nhiều kiểu người, trong mắt tôi, cô là một người giữ vững lập trường và tâm tư ngay thẳng.”

Lâm Mộc chợt cảm thấy như có gì đó vây lấy trái tim mình, không phải nỗi đau, mà là sự ấm áp nói không nên lời, những cảm xúc tiêu cực tích tụ trong lòng theo sự lưu thông mạch máu từ từ tan ra.

Cô nhìn anh, sau đó vội dời mắt đi: “Chúng ta quen biết chưa được mấy ngày, anh vốn không hiểu tôi mà.”

“Có đôi lúc để hiểu một người chỉ cần một việc nhỏ nhặt thôi là đủ. Hôm đó cô đuổi theo để trả chiếc áo khoác lại cho tôi, đủ để thấy cô là một người ngay thẳng.”

Nghe anh nói vậy, Lâm Mộc không thể tiếp tục chống đỡ nữa, hốc mắt lập tức đỏ lên.

Nhưng cô không rơi giọt nước mắt nào, chỉ có giọt nước mắt khẽ khàng lay động trong mắt cô: “Tôi và bạn trai cũ biết nhau từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, chúng tôi yêu nhau vỏn vẹn mười năm. Đời người có bao nhiêu cái mười năm chứ?”

Nỗi đau đè nén bao lâu nay bị Tiêu Hoài khơi lên triệt để, cô không thể gạt bỏ mong muốn được giãi bày: “Tôi là người như thế nào, được gia đình dạy dỗ ra sao, anh ấy phải rõ hơn ai hết, huống hồ ba mẹ tôi cũng…”

Lâm Mộc nói đến đây thì dừng lại, không nói chuyện của ba mẹ cô ra.

Tiêu Hoài hỏi: “Ba mẹ làm sao?”

Lâm Mộc không muốn dùng chuyện của ba mẹ để được anh thương hại, chỉ nói: “Người nhà của bạn trai cũ cảm thấy gia thế của tôi không tốt, không xứng với anh ấy, sau khi tai nạn xảy ra lại càng chỉ trích tôi nhiều hơn. Nhưng việc đó đều không có gì, chỉ cần anh ấy tin tưởng tôi là đủ rồi. Nhưng anh ấy không có, anh ấy rất thất vọng về tôi, không cách nào tiếp tục tin tưởng tôi được nữa, chuyển một số tiền vào tài khoản của tôi gọi là phí chia tay, bảo tôi đừng bám theo anh ấy.”

“Tôi không cần tiền, nên tôi đuổi theo đến Munich, chỉ mong có thể níu giữ anh ấy, nhưng, nhưng…” Cô che miệng, không nói tiếp nữa.

Cô vĩnh viễn sẽ không quên đêm hôm đó, tâm trạng của bạn trai cô thay đổi liên tục.

Lúc đầu anh không chịu nhận điện thoại của cô, sau đó lại chủ động gọi đến nói đồng ý gặp cô.

Cô cầm ô đứng trong đêm mưa tuyết rét lạnh, đầy ắp hy vọng mà chờ đợi, nhưng từ đầu đến cuối anh không hề xuất hiện. Điện thoại cô đã hết pin, bất đắc dĩ phải mượn điện thoại của người lạ gọi cho anh.

Cuộc gọi được kết nối, anh như biến thành một người khác, bực bội bảo cô cút đi.

Cô bị mắng đến ngu người, không ngừng nói xin lỗi, không ngừng giải thích. Nhưng cô nói càng nhiều thái độ của anh lại càng phản cảm, đến cuối cùng không chút nể tình mà sỉ nhục cô: “Lâm Mộc, rốt cuộc cô muốn có được gì từ chỗ tôi vậy? Tất cả tài sản đứng tên tôi sao?”

Thật ra sau khi tai nạn xảy ra, cô phải đối mặt với bao nhiêu lời nhục mạ và nhạo báng, chính cô cũng từng hoài nghi chính mình, thậm chí từng nghĩ đến việc kết liễu cuộc sống trong ngày giỗ của ba mẹ… Cô không làm chuyện ngốc nghếch là vì đinh ninh bạn trai nhất định sẽ tin vào sự trong sạch của cô, chắc chắn sẽ không rời bỏ cô.

Nhưng bạn trai không hề tin tưởng cô, anh ấy không còn yêu cô nữa.

Trong một đêm, niềm tin vững chắc trong lòng hoàn toàn sụp đổ.

Cô đã mất ba mẹ, mất đi gia đình ấm áp, mất đi cuộc tình kéo dài mười năm, thậm chí mất cả lòng tin cơ bản nhất của một người.

Hạnh phúc của cô bỗng nhiên đứt đoạn, nhưng tất cả những hậu quả này đều do chính cô tạo thành, là cô tự chuốc lấy.

Cô không trách một ai, chỉ hận chính mình.

Nếu cô không đề nghị đi du lịch.

Nếu cô không kiên quyết đòi tự mình lái xe.

Cô đã không cần ngày ngày đắm mình trong ân hận không cách nào thoát ra.



Đoạn quá khứ không dám quay đầu nhìn lại ùa về, Lâm Mộc cảm thấy dường như mình đã quay trở lại ngày xảy ra tai nạn ấy. Những cảnh tượng rời rạc, đau đớn vùng vẫy khi cận kề cái chết, tất cả mọi chi tiết đều được tái hiện lại trong đầu cô.

Nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dâng lên trong lồng ngực, cô không thể không hít thở thật sâu, mười ngón tay siết chặt, cơ thể căng cứng.

Tiêu Hoài kinh ngạc nhìn cô vừa giãi bày một chút ít suy nghĩ thật sự trong lòng đã vội thu lại toàn bộ tâm tình. Cô không nói thêm một lời nào nữa, một chút tâm tư cũng không để lộ ra ngoài, thể hiện rõ thái độ khép kín quá mức.

Tiêu Hoài quyết định vạch trần vẻ ngoài mạnh mẽ giả tạo, đánh thẳng vào nơi yếu đuối nhất trong lòng cô: “Lâm Mộc, có phải cô vẫn luôn hối hận? Hối hận nếu cô không chỉ định lộ trình, không tự mình lái xe, thì đã không xảy ra tai nạn…”

Anh chưa nói dứt lời đã thấy nước mắt của cô tràn mi, như đập nước bị vỡ, không ngừng tuôn rơi.

Nhưng cô không phát ra bất cứ âm thanh nào, chỉ im lặng ngồi đó. Nỗi đau của cô rõ ràng là thế, sâu sắc lạ thường, nhưng cô lại đem chúng ôm hết về mình, không chút quan hệ gì với thế giới bên ngoài.

Cô không dùng cách phát tiết ra bên ngoài để làm ảnh hưởng đến tâm tình của người khác, ngược lại cố gắng giữ bình tĩnh không để người khác sinh lòng thương hại. Thấy cô gắng gượng như thế, chút thương xót trong lòng anh tích tụ lại, biến thành một loại tình cảm khác.

“Lâm Mộc, nghe tôi nói này.” Tiêu Hoài mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn.

“Cô không cần phải đặt mình vào vị trí thủ phạm. Thật ra, cô cũng là người bị hại.”

Lúc nghe thấy câu nói cuối cùng kia, mi mắt cô khẽ rung lên.

Khung cảnh đẫm máu trong đầu từ từ dừng lại, âm thanh hỗn tạp bên tai cũng đột nhiên im bặt, lúc này đây, cô chỉ nghe thấy giọng nói ấm áp của Tiêu Hoài.

Giọng nói ấy nói rằng, cô cũng là người bị hại.

Cố nén xúc động muốn khóc xuống, cô hỏi: “Tiêu Hoài, anh có thể lặp lại câu vừa nãy một lần nữa không?”

Tiêu Hoài không lặp lại, anh cúi người, thân mật ôm lấy cô vào lòng, để gò má cô dán lên lồng ngực rộng lớn của anh.

“Đã qua hết rồi.” Anh nói.

Bị buộc tựa lên lồng ngực anh, bên tai là nhịp tim mạnh mẽ, cô bối rối muốn tránh nhưng lại bị anh siết chặt vòng tay ôm sát hơn.

“Đây là sự khích lệ giữa bạn bè với nhau.” Anh thở dài.

Một mình cô gắng gượng quá vất vả, lần này cô không cự tuyệt nữa, im lặng nhắm mắt, để nước mắt mặc sức tuôn rơi, thấm ướt cổ áo anh.

Tiêu Hoài lẳng lặng ôm lấy Lâm Mộc, cho đến khi nước mắt cô ngừng rơi và tâm trạng nhẹ nhõm hơn một chút mới nhẹ nhàng buông cô ra.

Đã lâu rồi Lâm Mộc không khóc, hai mắt sưng lên rất khó chịu, bèn đưa tay lên xoa dịu nó.

Động tác nhỏ này khiến cho Tiêu Hoài ngây ngẩn một lúc, lấy lại tinh thần, anh nhẹ nhàng gọi tên cô: “Lâm Mộc.”

Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.

“Hứa với tôi, sau này nếu có chuyện không vui, có thể uống rượu, nhưng không được làm tổn thương chính mình.”

Lâm Mộc sững sờ, sau đó hiểu ra Tiêu Hoài muốn nói gì. Rất muốn cho anh biết, vết thương trên cổ tay trái không phải vì bạn trai cũ bỏ rơi mà có, nhưng cô không giải thích tiếng nào, chỉ nói: “Được.”

Giọng nói bình tĩnh, rành rọt, chắc chắn. Cảm giác tồn tại của cô cuối cùng cũng trở lại rồi.

Tiêu Hoài nhìn đôi mắt ươn ướt và chóp mũi đỏ ửng của cô, im lặng chừng một phút, đột nhiên chồm qua, ôm cô vào lòng một lần nữa.

Anh rất muốn hỏi xem có phải từ đó về sau cô đã hoàn toàn thất vọng về đàn ông, về chuyện tình cảm hay không, nhưng anh không làm vậy, chỉ nói một câu không đầu không đuôi: “Sau vụ tai nạn đó, có phải cô không dám lái xe nữa không?”

Giọng nói trầm thấp say lòng người vang lên bên tai, hương hoa diên vĩ thoang thoảng bên chóp mũi, trước mắt là cổ áo bị nước mắt khi nãy làm ướt, Lâm Mộc bất giác đỏ mặt, thành thật khẽ “Ừ” một tiếng.

“Con người không thể vì một lần bị rắn cắn mà cả đời sợ dây thừng được, chúng ta đổi vị trí, cô qua đây lái xe.”

Cô sững sờ hai giây: “Tôi không muốn.”

“Đừng lúc nào cũng nói ‘không’, cô phải dũng cảm thử một lần.” Tiêu Hoài bước xuống xe, sang vị trí phụ lái.

“Không, tôi không lái xe…” Còn chưa dứt lời cô đã bị anh dứt khoát bế ra khỏi vị trí phụ lái, đặt vào ghế lái.

Lâm Mộc muốn nhảy xuống xe, bị Tiêu Hoài ấn trở lại chỗ ngồi, đành tìm một cái cớ: “Tôi không có giấy phép lái xe của Đức, không được chạy xe trên đường lớn.”

“Đây là đường nhỏ, nửa đêm nửa hôm không có người qua lại, có thể xem nó là sân tập lái.”

“Tôi có chướng ngại sau sang chấn, không lái xe được.”

“Cứ thử trước đi. Nếu thật sự không làm được, tôi sẽ không miễn cưỡng cô.”

Lâm Mộc vừa mở miệng định nói “không làm được”, ánh mắt rơi trên gương mặt của Tiêu Hoài liền dừng lại.

Ánh đèn đường chiếu lên đường nét khuôn mặt anh đẹp đến lạ, đôi mắt hẹp dài sâu lắng nhìn cô đăm đăm, ánh mắt như một dòng suối ấm vây lấy cô, khiến cho người khác nảy sinh suy nghĩ không dám chối từ.

Cô liếc nhìn vô lăng, giọng điệu bất giác ôn hòa hơn nhiều, dè dặt hỏi: “Tôi chỉ lái một cây số thôi có được không?”

“Năm cây số.”

Thôi được, năm cây số thì năm cây số.

Lâm Mộc tháo đôi giày cao gót đẹp đẽ dưới chân ra, kéo cao vạt váy. Tiêu Hoài nhìn thấy đôi bàn chân trắng ngần mềm mại, móng chân được phủ một lớp sơn bóng trong suốt, thấp thỏm không yên đặt giữa bàn đạp chân ga và phanh xe.

Anh an ủi: “Đừng sợ, thả lỏng nào.”

Lâm Mộc không phải người mới, từng lái xe hơn ba năm. Gạt cần, nhả phanh, đạp chân ga, một loạt thao tác liền mạch giúp cô tìm lại được cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Chiếc xe kiểu phục cổ từ từ lăn bánh, Tiêu Hoài nhắc nhở: “Cô có thể tăng tốc, bây giờ còn chưa đến ba mươi dặm một giờ.” Tốc độ tối đa của chiếc xe này có thể đạt đến ba trăm hai mươi dặm trên giờ, tốc độ hiện tại không khác gì rùa bò.

Lâm Mộc “Ờ” một tiếng, ngả người ra sau, hai tay nắm chặt vô lăng, tăng tốc độ lên bốn mươi dặm một giờ.

Chạy được một lúc, cô nói: “Được năm cây số rồi nhỉ?”

“Cô mới chạy được năm trăm mét.”

Cô nghẹn lời: “… Giao lộ phía trước phải rẽ trái hay rẽ phải?”

“Trái.”

Cô nghe lời lái xe vào đường một chiều phía trước. Đường này hơi hẹp, có chút ảm đạm, cô do dự không biết có nên mở đèn xe hay không, đột nhiên nghe Tiêu Hoài nói: “Đừng chạy về phía trước nữa, đó là đường lớn.”

Cô thấy căng thẳng, nhưng không kịp phanh lại, chiếc xe đã tiến vào đường quốc lộ rộng lớn.

Cô bối rối nhìn sang người bên cạnh, yếu ớt nói: “Tôi tấp xe vào bên lề có được không?”

Khóe môi Tiêu Hoài cong lên: “Cô lái khá lắm, cứ tiếp tục đi về phía trước, đến ngã rẽ rồi quay lại.”

Lâm Mộc sững sờ.

Phía trước là giao lộ của ngã ba đường, thi thoảng sẽ có xe phóng từ nhánh bên kia đường ra, mỗi chiếc xe đều khiến cho Lâm Mộc nhớ đến chiếc xe tải đã thay đổi vận mệnh của cô… Cảnh tượng đẫm máu lại hiện lên trong đầu, cô có chút khó thở, mười ngón tay nắm chặt vô lăng, cánh tay không ngừng run rẩy.

Tiêu Hoài chú ý thấy vẻ khác thường của cô: “Lâm Mộc, đừng nín thở, hít thở nào.”

Cô hít thở sâu vài lần: “Tiêu Hoài, tôi muốn dừng xe… Tôi sợ.”

“Sợ gì?”

“Sợ không tránh được xe của người khác.”

Tiêu Hoài mấp máy môi, muốn nói lại thôi.

Thấy chiếc xe càng lúc càng đến gần giao lộ, sức chú ý của Lâm Mộc hoàn toàn bị phân tán, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Đụng xe thì phải làm sao? Đụng xe thì phải làm sao?

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô.

Lòng bàn tay khô ráp dán lên làn da mát lạnh của cô, từng chút hơi ấm được truyền sang, dần dần lan ra, giọng nói đầy từ tính vang lên bên tai: “Đừng sợ, có tôi ở đây cùng cô.”

Một câu nói mang theo sự bình tĩnh ung dung, khiến người nghe cảm thấy an lòng. Lâm Mộc chợt nhận ra, từ khi xe bắt đầu nổ máy, Tiêu Hoài đã chọn bầu bạn với cô, tin tưởng cô.

Chẳng lẽ anh không sợ bị cô liên lụy sao?

Cảm giác sợ hãi mờ dần, sức chú ý cũng tập trung trở lại, trong lòng chợt dâng lên ý niệm không muốn liên lụy đến người khác.

Lâm Mộc cắn môi, cẩn thận đạp chân ga, xe dần tăng tốc, nhanh chóng đến gần giao lộ… Lúc này có một chiếc xe đang rẽ trái vào giao lộ, cô giảm tốc để tránh, rồi lại tăng tốc.

Một loạt thao tác này với người khác mà nói là chuyện rất dễ dàng, nhưng với cô lại là thử thách rất lớn.

Cuối cùng cô cũng đưa xe trở lại con đường nhỏ, dừng lại tại một nơi an toàn, sau đó tháo dây an toàn, mệt mỏi phủ người lên vô lăng.

Tiêu Hoài chỉnh ghế ngửa ra sau, để cô nằm xuống.

Trán và mũi Lâm Mộc lấm tấm mồ hôi, tim đập liên hồi, không lên tiếng, cũng không động đậy, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tiêu Hoài im lặng nhìn cô, đột nhiên phát hiện trên môi cô có vết rách chảy máu.

Anh hơi ngạc nhiên, đưa tay qua, dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, cùng lúc đó cô cũng mở mắt ra, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Tôi xem thử.” Dứt lời, anh nâng cằm cô lên.

Ánh đèn đường ngả vàng, tia sáng tạo thành một bóng mờ trên đường nét khuôn mặt cô. Anh nhìn không rõ vết thương nên cúi đầu thấp xuống, rút ngắn khoảng cách giữa hai khuôn mặt, ngón cái nhẹ nhàng lướt trên môi cô, dính phải một ít vết máu chưa kịp khô.

Anh nhíu chặt chân mày.

Lâm Mộc đưa tay lên, vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, cánh môi bị thương nhẹ nhàng hé mở: “Không sao, tôi không đau.”

Tiêu Hoài nhìn cô: “Chảy máu rồi, sao lại không đau cho được?”

Trông cô nhỏ nhắn yếu đuối nhưng nội tâm lại rất kiên cường. Sự kiên cường ấy lúc nào cũng chống đỡ cho cô, là ưu điểm, cũng là khuyết điểm.

Sau khi xác nhận không có gì đáng ngại, anh nói: “Lần sau lái xe, tôi sẽ chuẩn bị kẹo cao su cho cô.”

Cô trừng lớn mắt, hốt hoảng: “Còn có lần sau?”

Khóe môi anh khẽ cong lên: “Tất nhiên.”

Nụ cười này giống như dòng chảy ấm áp lướt qua tim. Cô cứ thế nhìn anh đăm đăm, không thể dời mắt, bị thu hút bởi ý cười nơi đáy mắt của anh.

Biết rằng anh đối với cô không hề có tình cảm trên mức bạn bè, nhưng đêm nay, anh đi tìm cô, bầu bạn cùng cô, khích lệ cô, ôm cô, thậm chí giờ phút này đây ngón tay của anh vẫn còn dừng lại trên cánh môi cô một cách thân mật… Tất cả những thứ ấy, khiến cô bất giác có chút suy nghĩ lệch lạc.

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất ngay.

Tình cảm mười năm kết thúc đột ngột, cả bạn trai cũ cũng đã rời xa cô, một nhân vật lớn như Tiêu Hoài chỉ vừa biết cô vài ngày, sao có thể thích cô được?

Anh chỉ đang đồng tình cô. Giống như đêm mưa tuyết giá lạnh năm đó, anh thương hại nên tặng chiếc áo khoác cho cô vậy.

Lâm Mộc nghĩ vậy, ngón tay đang dừng trên mu bàn tay Tiêu Hoài nhẹ nhàng lần xuống, siết nhẹ lòng bàn tay anh.

Anh lên tiếng: “Sao vậy?”

Cô cong khóe môi, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

Tiếng cảm ơn này hàm chứa rất nhiều cảm xúc, cảm ơn chút ấm áp anh đã từng cho cô trong quá khứ, cũng cảm ơn sự an ủi và động viên của anh trong hiện tại.

Tiêu Hoài đợi cô nói tiếp.

Nhưng Lâm Mộc không nói thêm gì nữa, tự giác buông tay anh ra: “Mai anh còn phải đi làm nhỉ? Giờ đã khuya rồi, chúng ta về thôi.”

Bàn tay đột nhiên trống không. Tiêu Hoài khẽ gật đầu: “Được.”

Đêm khuya thanh vắng, chiếc xe lăn bánh trên con đường trở về nhà.

Lâm Mộc chống một tay lên trán, nhìn ngắm đủ kiểu kiến trúc lướt qua bên ngoài cửa sổ xe, phong cách Gothic, phong cách La Mã Cổ, phong cách Baroque… Ở nơi đất khách quê người, có cảm giác rất kỳ diệu, cô vĩnh viễn không biết được một giây tiếp theo sẽ gặp được phong cảnh ra sao, nhưng mỗi một cảnh tượng cô nhìn thấy đều có sức hút riêng của nó.

Đêm nay đã tiêu hao không ít sức lực, cơn buồn ngủ kéo đến, Lâm Mộc từ từ khép mắt lại.

Cảm thấy người bên cạnh yên tĩnh quá mức, Tiêu Hoài liếc mắt nhìn cô.

Đầu cô tựa lên cửa sổ xe, không biết đã thiếp đi từ lúc nào. Chiếc mũ len màu đỏ với quả bông tròn trên đỉnh đầu không chút tiếng động rơi xuống, những lọn tóc gợn sóng đen mượt vô tình buông xõa xuống bờ vai, trông cô lúc này rất an tĩnh và dịu dàng.

Anh chầm chậm dừng xe lại, giúp cô nhặt chiếc mũ lên, lấy chiếc áo khoác đang đặt ở dãy ghế phía sau phủ lên đôi vai thon gầy của cô.

Làm xong những việc này, anh ấn nút điều khiển, mở một bản nhạc trữ tình cổ điển, tiếp tục lái về phía trước.

Trong giai điệu của bản nhạc trữ tình, Lâm Mộc đã gặp một giấc mơ.

Năm đó đang tiết mùa đông, những bông tuyết li ti lơ lửng giữa bầu trời. Cô lái chiếc xe hơi màu đỏ vào một khu dịch vụ ven đường, nghỉ ngơi hơn nửa tiếng, chuẩn bị tiếp tục hành trình.

“Mộc Mộc, để anh lái nhé?”

“Con gái à, con đã lái xe liên tục bốn tiếng rồi, nghỉ ngơi chút đi.”

Tiếng nói mang theo ý cười và giọng nói ân cần vang lên cùng lúc.

Trong mơ cô không chút do dự mà từ chối, trong hiện thực cô đột nhiên choàng tỉnh.

Trước đây mỗi lần tỉnh giấc giữa cơn mơ, tim cô như vừa bị con dao sắc lẹm cứa vài nhát, đau đớn, sợ hãi, bất lực… Tất cả những cảm xúc tiêu cực ùa đến như cơn thủy triều, làm cho cô đau đến bật khóc.

Nhưng lần này thì khác, cô không khóc, chỉ cảm thấy có chút buồn rầu.

Cô ngẩn người một lúc, cúi đầu nhìn chiếc áo trên người, chợt nhớ mình đang ngồi trong xe của Tiêu Hoài, hai người đang trên đường trở về.

Cô quay mặt qua, đúng lúc Tiêu Hoài cũng nghiêng đầu qua nhìn, giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng nói: “Còn mười mấy cây số nữa mới đến nhà, cô có thể ngủ thêm vài phút.”

Câu nói này khiến cho cô rung động bất chợt.

Cô khẽ “Ừ” một tiếng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Trên đường về dinh thự, những suy nghĩ không còn cơ hội nói ra cùng người thân, sự áy náy không còn cơ hội để giãi bày cũng người yêu, cứ thế quanh quẩn trong giấc mơ chập chờn.

— Xin lỗi. Cô hối hận vô cùng, nhưng lại lực bất tòng tâm.