Tất cả

Ngốc! Em Là Của Anh

Chương 4: Sát thủ

Trước Tiếp
haiz.......

- Anh bảo em ko nghe, giờ thì đẹp rồi đành phơi nắng nhá. Anh Nam thở ngắn thở dài than vãn thay Hạ Dương.

- Ko sao á, Tắm nắng sớm rất tốt cho sức khỏe mà hihi. Nàng cười trừ

- Vậy thì em phải cảm ơn thầy giáo của em rồi? Nam nhắc nhở Hạ Dương.

- haizzzzz.....nàng buồn chán nản. Ông thầy chết tiệt. Nàng rủa thầm. Cùng với đó là dùng ánh mắt sát thủ nhìn chằm chằm vào con Mercedes gần đó. Nếu dùng " Cửu âm bạch cốt trảo" để tặng cho nó vài vết xước thì sao nhỉ? Nàng cười thầm với âm mưu của mình.

Đáng tiếc! Ánh mắt đó trong sự quan sát của người nào đó thì lại là sự thán phục, mơ ước;

- Thôi đi cô! Trên đời làm gì có lọ lem biến thành công chúa đâu, Em đừng mơ mộng cho mất công. Thầy giáo em quả ko phải người thường ha có oto đẹp vậy!

Nàng phá ra cười thầm nể phục trí tưởng tưởng của anh bảo vệ.

- Em ko có muốn làm công chúa nhá! Em là muốn làm nữ hoàng kia. Nàng cười ha hả.

- Thật là..? ko còn thục nữ gì cả. Lên lớp em mau hết tiết rồi đó.

- Tuân lệnh! em đi ngay đây. Dù sao ngồi cùng anh em bụng em rất nguy hiểm, dễ vỡ lắm áh. Nàng trêu anh 1 câu rồi bỏ lên lớp.

....

- Ê... này! Sao rỗi ko thèm nói chuyện với tao sao?

Im lặng.

- Rồi tao xin lỗi. ko nên làm ảnh hưởng đến mày ha. Dù sao sau đó thầy cũng biết tao là Hạ Dương ko phải Thùy Dương mày rồi mà? Nàng xuống nước cầu xin đứa bạn thân.

- Đồ ngốc!

- Ha? Sao lại chửi tao?

- Mày ko chịu nhìn tao gì cả, sao lại chọc lão? Cứ hát 1 bài thì chết à?

- Ừ, tao ko chết mà chúng mày sẽ chết đó! Nàng biện minh rồi ngồi vào chỗ.

........

- Ê mày! Sao lại là ông ấy? 1 tiết toán thôi mà? Nàng kéo áo Thùy Dương ở bàn trên nói nhỏ.

- Đổi TKB rồi, quên à? Thùy Dương nhắc nhở bạn.

- A ta quên mất. Nàng hét nhỏ trong miệng.

- Nào cả lớp trật tự chúng ta vào học tiếp. Tiếng ông thầy vang lên cắt đứt cuộc chuyện của nàng.

Thay đổi chiến thuật.

Tiếp tục buôn dưa.

Chiến thư bay đi bay lại ầm ầm.

- Lớp mình nghe vẻ sợ lão tự nhiên im nhỉ? Hạ Dương phát tín hiệu đầu tiên.

- Tất nhiên! chủ nhiệm mới đó bà

Choáng! ko nói được gì.

- Lão vào lớp mặt lạnh như tiền nói độc mỗi câu: Tôi là Vũ Như Phong, từ giờ sẽ chủ nhiệm lớp này. chúng ta vào học. cả lớp mình sốc ko dám hé răng.

- Sao lại thế? Chết tao rồi.

- Mai Hắc đế nghỉ sinh em bé rùi. Lão vào chủ nhiệm lớp mình đó. Nãy nháy mày mấy lần mà ko thèm nhìn về phía tao, tức muốn chết.

- Híc. ko cố ý. Tại tao đang tức lão vụ ngã xe.

- Mày ngã xe?

- Ừ hồi sáng. Vượt đèn đỏ, lão tông vào tao.

- Vậy thì tức gì? mày sai còn j?

- Lão ko đền bù tao, cò kèo mãi mới đưa tao 500k. Nàng cố tình ẻm vụ mèo đen mèo trắng.

- Mày sai mà lão cũng trả tiền sao? nhiều vậy nữa? Sửa xe hết bao nhiêu?

- 18k.

- hehe lời to! Sữa chua nếp cẩm nhá!

- Cẩm cái đầu mày! lão thù tao vụ 500k đó mới ko cho tao vào lớp á. giờ lại còn là chủ nhiệm? Sát thủ! Giết người ko dao! Tao sống sao đươc?

- Ừ. vậy làm hòa đi. Xin lỗi lão là xong. Dù gì cũng là thầy, chắc lão ko nhỏ mọn mà ko tha thứ cho mày.

- Ko thèm. Lão sai! Lão....nàng còn chưa viết xong thì sát thủ kề dao tới:

- Hạ Dương! Lên giải bài này cho cả lớp. Mang tờ giấy của em lên đây.

aaaaaaaa nàng than khổ trong lòng. Chết chắc rồi. Đứng như 'chờ chồng" tại chỗ ko xê dịch được bước nào mà trong lòng đang kêu gào thảm thiết

- Nhanh!

Nàng hậm hực mà run sợ chậm chạp lên bảng.

2 tay bất đắc dĩ đưa cho thầy "bức thư tình" công khai!

Có người nào đó mặt chuyển từ hồng sang xanh, từ xanh sang tái, từ tái mà thành tím... Gió bão nổi lên rồi.

- Chiều thứ tư 2h mời phụ huynh đến trường gặp tôi. chàng nhẹ nhàng 'tuyên án'.

oaoa......khóc trong lòng. Kêu gào thống thiết " Tôi muốn tự sát trời ơi!"

haiz........

Làm sao đây?

Nàng lại ghi kỉ lục mới rồi.

Có bao giờ mà bố mẹ lớp trưởng phải đến gặp thầy giáo chưa a?

Hạ Dương ơi là Hạ Dương.

Ngươi chết lần nữa rồi.

Làm sao có thể nói với mẹ chuyện này đây?

Thở dài..........

- Mẹ! Con đã về ah. Nhà mình có khách hả mẹ? Nàng lên tiếng hỏi khi thấy 1 đôi giày đen trước cửa nhà mình.

- Ừ! Chào anh Tùng đi con. Hàng xóm mới nhà mình đó.

- Chào anh, em là Hạ Dương, rất vui được...tiếng "quen anh" còn chưa kịp nói ra, Hạ Dương choàng thực rồi, ko cất lên lời, vì...

Có ai đó quay người lại nhìn cô mỉm cười:

- Chào em!

Woa... trai đẹp nha!

Hôm nay nàng có duyên gặp trai đẹp nha.

Chàng đang nhìn nàng mỉm cười nữa chứ, tim ko chịu được sắp nhảy ra ngoài rồi.

- Anh từ giờ là hàng xóm mới nhà em ạh? Nàng nhu mì hỏi nhỏ, cảm giác như hiền đi 90%.

- Ừ,đúng vậy! Anh mới chuyển đến hôm nay. Rất vui được biết em, sau này cần em chiếu cố nhiều.

- Ko có ah! Nhất định em sẽ giúp anh, có chuyện gì chưa rõ anh cứ hỏi em, kể cả chuyện bà bán phở em cũng biết bao nhiêu tuổi đó. Nàng nhoẻn miệng cười.

- Ừ vậy thì sau này nhờ cả em. Tùng cũng cười vì sự trêu đùa của nàng. Buổi tối anh có một bữa tiệc nhỏ mời mọi người xung quanh nhà, em cũng sang cho vui ha.

- Em cũng có phần ha? hihi e nhất định sang ạh!


- Ừ vậy hẹn gặp lại em. Anh giờ phải qua nhà bên chào hàng xóm mới nữa a. Tùng lên tiếng xin phép ra về. Cô lo cơm nước đi ạ, cháu xin phép, buổi tối cô cũng nhớ sang đấy nha!

- Ừ cháu cứ đi đi, nhà mới còn nhiều thứ phải thu xếp lắm.

- Dạ, cháu chào cô. chào em! Quay sang nàng tiếp tục mỉm cười.

..............

- Lại tắm rửa rồi ăn cơm con, người ta đi từ lâu rồi. Mẹ Hạ Dương cười trước sự ngơ ngẩn của cô con gái.

- a, nàng hồi tỉnh, vâng ạ!

........

Bữa trưa.

- Buổi chiều con rảnh ko? đi mua quà gì đó tặng cho nhà hàng xóm nha.

- Dạ con sẵn sàng ha, lúc nào con cũng rảnh hết. Nàng hi hi ha ha cười.

Còn bà Xuân thì lắc đầu ngán ngẩm, bà ko có lạ thói xấu của con gái nha. haiz....

Bữa trưa qua đi mà nàng vẫn chưa cách nào nói với mẹ về việc đại sự, Bà "vinh dự" được gặp giáo viên chủ nhiệm mới của nàng. Thở dài chán nản. Cứ thế này thì thành bà già sớm thôi. Tìm chuyện gì vui vui để làm vậy.

...

- Bà ăn chưa?

- Sao? ko dưng lại quan tâm nhau thế? Có chuyện gì muốn nhờ tui?

- Ko có a. Luôn nghĩ xấu bạn bè thế cô. Đã vậy ko thèm khoe nữa. haizzz chớ có hối hận nhá...

- Ê có gì mới thế hả? Định giấu tui hở?

- Ko có, tại có người ko muốn nghe thôi.

- Tui ko nói là ko muốn nghe nhá. Thùy Dương trong điện thoại cố phản bác.

- Ừ tha cho cô đó. Nhà tao mới có anh hàng xóm mới dọn đến đó. đẹp trai cực kì....Nàng ngân dài giọng quảng cáo.

- hê tưởng gì. Lại mê rồi chứ gì? Có đẹp như Gió bão đại ca ko?

Gió bão đại ca là danh hiệu mà tụi lớp nó dành tặng ông thầy chủ nhiệm "yêu quý" đó. Vậy là Bà chằn bị tước mất vị trí quán quân của giải " Giáo viên khó nhằn" ở trường nàng rồi.

- Ê nói tao mới nghĩ ra ha, Anh Tùng cũng có nét giống giống với Gió bão đại ca đó.

- Tùng nào? Thùy Dương ko hiểu

- Là hàng xóm mới nhà tao đó.

- A, ra thế. Trông thế nào?

- Ừ, chàng cao, hơi gầy, đeo cặp kính tri thức 15.000 đó, nhìn thư sinh...tóm lại là rất đẹp...nàng ko có nghĩ thêm được gì để nói.

- Haha tiếng cười Thùy Dương vang lên bên kia đầu dây... tưởng gì, tri thức 15k mà mày cũng mê à?

Kính 15.000 là sự tích của các chàng trong lớp nàng. Vì ko cận mà cứ thích đeo kính cho giống với người trí thức cao, mà toàn mua kính giả giá 15k nên được các nàng đổi tên cho xứng với người thôi.

- Tao nói là nói thế chứ ko phải 15k đâu, hàng xịn đó, cận thật mày ạ, nhưng nhẹ độ thui.

- Ừ khen nức nở thế hôm nào tao phải qua nhà mày 1 chuyến nhá haha

- Mơ đi cô, chàng là của tao nhá, cấm bén mảng, ko được có ý đồ bất chính với chàng ha.

- Kinh! giữ như giữ của, ai là của bà chứ? Thế còn anh chàng khoai nướng của bà đâu rồi? quên được rồi sao?

.....

Im lặng.

Thùy Dương biết mình lỡ miệng rồi. Cáo lui trước thôi:

- Xin lỗi mày, bố tao gọi, tao cúp máy đây.

- Ừ. bye! Nàng buồn bã đáp lại rồi cụp máy.

Phần 3: ( Chương 4)

Đứng trước cửa nhà anh hàng xóm mới, Hạ Dương hít vào thở ra liên tục.

Nàng đang lấy dũng khí bấm chuông cửa đó mà.

haizzzz...

Nàng đã tốn bao nhiêu là nước bọt mới thuyết phục được mẹ để nàng sang dự tiệc thay mẹ đó.

Tất cả hi sinh vì " người đẹp" mà.

ring....ring....

xoạch!

Ma! Nàng nhìn thấy ma. Từ hồi nào mà anh Tùng đẹp trai, trí thức của nàng biến thành ông thầy chủ nhiệm thế này?

Vậy nên mà miệng nàng đang mở to hết cỡ, muốn hét mà ko hét được như thế này, khiến ai đó kinh hãi gấp trăm lần, tưởng có người điên muốn vào nhà mình chứ.

- Sao lại là em? chàng khó hiểu hướng Hạ Dương đặt câu hỏi.

- Á! ko phải ma nha, là người đó, biết nói chuyện nữa kìa. Sao thầy lại ở đây? Nàng thực ko có hiểu gì hết nha.

- Đây là nhà tôi. Chàng hướng nàng giải thích. còn em?

- Em...em..m

- A, Hạ Dương đến rồi đó hả? vào nhà nhanh đi, giúp anh bày món ăn lên bàn nào. Chưa kịp trả lời ông thầy thì tiếng Như Tùng vang lên, quả là cứu tinh mà.

- ha? Sao ko vô? Tùng khó hiểu nhìn anh trai? Anh còn đứng đó làm gì? Ko nhường đường sao? Tránh ra, để em. Cùng với miệng nói, tay cũng hành động, kéo rộng cánh cửa sắt chào đón Hạ Dương .

Trong khi đó, có người nào đó ko phải là sững sờ, ánh mắt pha chút lạnh lùng nhìn chằm chằm, chờ đợi lời giới thiệu của em trai.

- Anh hai, đây là cô bé đáng yêu em nói qua với anh hồi chiều đó, nhà ngay sát vách nhà mình. Nói rồi quay qua Hạ Dương: " Đây là anh trai anh, em gọi là anh Phong được rồi". Nhoẻn cười tự nhiên thật làm người ta thần điên bát đảo. Đáng tiếc bây giờ Hạ Dương ko có nhìn đến a, nàng đang quá ngỡ ngàng với sự thật này đó.

Vì sao ư?

Giấc mộng vỡ tan tành, kế hoạch chinh phục người đẹp đổ bể vì một người ko đáng xuất hiện.

Thế nào mà từ một người đụng vô nàng lại thành thầy giáo, từ thầy giáo lại thành thầy giáo chủ nhiệm, từ chủ nhiệm lại thành "hàng xóm" thế này?

Vậy là ngày ngày tuần tuần phải gặp lão, ko ở lớp thì ở nhà? Như vậy liệu nàng có ăn nổi cơm ko đây?

Sát thủ giang hồ!

Xuất hiện bất thình lình.

Một chưởng giết chết nàng ngay tức khắc.

Sợ hãi mà than thầm trong lòng.

Từ nay cố gắng mà chung sống hòa bình với "gió bão đại ca" thôi.

Đau khổ là khi trong lòng như găm ngàn vạn mũi tiêm mà ko được gào thét thay vì nở nụ cười tươi, rạng rỡ hết sức, giống như chưa bao giờ được cười chính là Hạ Dương nàng:

- Thầy! thì ra thầy là anh trai anh Tùng ha? Vậy từ giờ là hàng xóm nhà em rồi, mong thầy chiếu cố, lỗi lầm gì cũng đừng để bụng ha? Tranh thủ sự đồng tình ủng hộ.

- Thầy? Như Tùng ngạc nhiên hướng đến phía anh trai chờ đợi.

- Ừ, hôm nay anh mới nhận lớp, Hạ Dương là học sinh của anh. chàng nói vắn tắt tình hình.

- Anh vẫn chưa chịu từ bỏ sao? Như Tùng hơi nhướng mày nhìn anh trai. Ngập ngừng rồi cười lớn: "ha ha vậy là người quen cả, vào nhà nhanh thôi". Dù sao cũng ko nên nói chuyện này trước mặt Hạ Dương, mình sẽ hỏi sau vậy.

Hạ Dương mặt ngây ngô ko hiểu gì hết á. Từ bỏ với ko từ bỏ cái gì cơ? Mà thôi kệ, vào nhà trước đã, đứng nãy giờ mỏi chân rồi.

Vậy nên suốt bữa cơm, Hạ Dương ăn ko vô, thật sự là có sơn hào hải vị cũng ko thấy ngon nha. Tâm trạng ko được yên, mắt nhìn bát cơm, tay cầm đũa mà mấy lần còn đút nhầm thức ăn vào mũi nữa. Ko biết là mọi người có nhìn thấy ko nữa. haizzzzz...... thở dài chán nản. Ông trời quả là tuyệt tình, ko cho nàng 1 con đường sống mà.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương