Tất cả

Ngốc! Em Là Của Anh

Chương 30: Hận thù

Trước Tiếp
Qua một đêm ngồi tỉ tê với anh chàng trên net, Hạ Dương sảng khoái tâm hồn mà toàn tâm đi học.

Hỏi làm sao ah, bao nhiêu chuyện “ko thể nói cùng ai” , nàng đã tuôn sạch sẽ trong một giờ với anh khoai nướng của mình rồi, chí ít thì cũng ko còn giữ gánh nặng trong lòng.

Nhanh nhẹn quơ tay một cái, chiếc khăn len mới hoàn thành đã hại bến đỗ ấm áp trên cổ nàng rồi.

Một màu xám tuy ko nữ tính nhưng lại khiến khuôn mặt cô như tươi tắn hơn trong mùa đông lạnh giá, nổi bật làn da trắng tự nhiên ko cần đến mỹ phẩm cùng đôi môi chum chím hồng đào, đắc ý nhìn mình trong gương, len dây cót dắt xe ra khỏi nhà.

Mùa đông năm nay sao mà lạnh thế, vừa đi vừa xuýt xoa.

Sau này nhất định phải tậu được một cái ô tô đi làm như thiên hạ cho bõ tức, nhàn nhạt đặt cho mình một mục tiêu.

Rất nhanh, lướt đến trường an toàn lại còn sớm những gần 10 phút, Hạ Dương thỏa chí chưa vào lóp học vội mà ngồi dưới sân trường … “tắm nắng mùa đông”.

Ngồi trên ghế đá, đưa tay sờ sờ mấy dòng chữ phía sau “ Tập thể lớp 12A niên khóa 2003-2006 kính tặng” mà ngậm ngùi.

Mấy thắng nữa thôi cũng phải hi sinh mất chút ít vào cái ghế đá tặng lại trường như thế này rồi? ( Cứ tưởng là nàng ngậm ngùi vì sắp hết thời học sinh chứ?????????)

Rồi sau đó…

Bất giác đưa mắt nhìn những em học sinh lớp 10 đang hì hục lo lắng cho công tác vệ sinh, kiểm tra đồng phục, kiểm tra bài tập…., ngày xưa mình cũng ngây thơ non nớt như thế đấy.

Bây giờ ah?

Thầy đâu còn rảnh rỗi mà kiểm tra gắt gao nữa, toàn mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua cho mấy cô cậu học trò nhỏ sắp ra trường, nghĩ thấy mình thật đã là “cáo già” mất rồi.

Lại nữa…

Ko hiểu vì sao mà mấy cô cậu kia cứ nhìn mình chắm chằm, lại còn chỉ trỏ ko thôi, thì thà thì thào những cái gì nàng ko nghe được.

Cảm giác như mình đang là trung tâm của thế vận hội, Hạ Dương nhanh chóng xách cặp chuồn lên phòng.

Đúng là đi học sớm có vẻ ko quen, Thùy Dương còn chưa đến, chẳng có ai bàn buôn chuyện phiếm, Hạ Dương mệt mỏi lăn ra bàn học chợp mắt chút.

-Này, bà còn ở đây mà ngủ được ah? Thùy Dương có phần lo lắng đập vai Hạ Dương một cái rõ đau.

-Ai da, xuýt xoa kêu lên, cái gì chứ? Hành xác tao chỉ ha? Muốn chết ko? Dứ nắm đấm đe dọa cô bạn thân đã quá nặng tay.

-Phải, tao muốn chết còn ko được kia kìa, xem lại mình đi, bà mới là người sắp lên đoạn đầu đài đó.

-Hở? Chỉ tay vào mặt mình, tui làm sao? Bộ mặt ngây thơ vô số tội nhìn Thùy Dương.

-Sao nữa ah? Lấy tay giật giật cái khăn trên cổ nàng, dưới kia đang đồn ầm lên là bà cặp với Phong ca đó, lại còn công khai quàng khăn đôi nữa chứ? Tao còn ko tin được? Nói có vẻ nghi ngờ nhìn cái khăn đang yên vị kia mà nghiền ngẫm.

-Khăn đôi? Hạ Dương sững sờ, ko lẽ…?

Lời còn chưa nói hết đã có câu trả lời, ông thầy giáo dạy toán của nàng đã xuất hiện trên bục giảng với vẻ tươi cười khó đoán trong ánh mắt, ý, kia chẳng phải là….

Như Phong quàng khăn len đã trở thành một biểu tượng chứng minh cho phong cách lãng tử, lịch lãm phiêu diêu.

Thường thì ít ai là con trai mà có thể quàng khăn len lại hấp dẫn như thế.

Ko yếu đuối uỷ mị, ko phô trương sáo rỗng, ko thướt tha dáng ngọc…

Ngược lại là một vẻ đặc biệt giữa một chút nghệ sĩ pha trộn trong khí chất nam tính cuốn hút.

Đẹp!

Một từ có thể khái quát được tất cả những cái nhìn trầm trồ kia.

Tuy nhiên, chẳng có thể nhìn thấy ánh mắt ấy trên người Hạ Dương.

Nàng đang nóng phừng phực trong người đây, làm sao thế chứ????

Đó là cái khăn nàng tặng trượt cho anh Tùng ngày hôm qua, thế mà Phong ca vô tư cố tình coi như ko biết mà hôm nay đã đeo nó đến lớp?

Chưa để nàng kịp suy nghĩ gì hơn, bồ câu đã hoàn thành sứ mệnh đưa thư:

-Hiểu chưa em? Chuẩn bị tinh thần chiến đấu đi. Thùy Dương bí mật nhắc nhở.

Hạ Dương ko nói được gì, ẩn nhẫn cúi gằm mặt tức tối rủa thầm “lão chết dẫm”.

Rồi tất nhiên vì N cái nhìn tò mò tóc mách mà cả trường ai cũng biết 2 người quàng khăn đôi?

Sức mạnh công nghệ thông tin có khác, giờ học mà thư đi tin lại cứ vù vù.

Dù nàng đã nhanh tay mà cởi ra, hi sinh thân mình trước gió mùa đông bắc để bảo toàn mạng nhỏ cũng ko thoát khỏi vòng thị phi ah.

Có viện lí do là vô tình 2 cái khăn trùng nhau do sở thích cũng thiệt khó ah, cùng màu, cùng kiểu, khác size một chút mà thôi?

Hơn nữa lại là khăn tự đan mới chết chứ?

Hơn nữa, dạo trước nàng hí ha hí hửng đan khăn bất cứ lúc nào rảnh, rầm rộ mang đồ nghề đến lớp thực hành nữa chứ?

Có ai là ko biết cái khăn kia là thành quả lao động ko ngừng nghỉ của nàng đâu?

Hơn nữa, có ai ko biết cái mặt nàng từ hồi dán mác “ học sinh đạt giải ba kì thi văn cấp thành phố” đâu?

Biện minh hay giải thích gì được nữa ha, bằng chứng rõ ràng, nhân chứng sống đông đảo, “tòa đã tuyên án rồi” … ko phải là trảm nàng ko thương tiếc chứ?

Hận!

Hận lão ta.

Trước giờ cái gì mà đối xử tốt với lão hàng xóm như thế……, nghĩ tốt về lão như theeeeeeeeeee…, cống hiến hi sinh vì lão như theeeeeee….., để giờ đây lão nhẫn tâm đẩy nàng vào chỗ chết hả?

Cái gì gọi là “ gieo gió gặt bão”, “gieo nhân nào thì nhận quả đấy”…. nàng cóc thèm tin aaaaaaaaaaa. Rõ rang là tại lão ta tự ý quàng cái khăn đó đấy chứ? ( Nàng này có vấn đề, ko phải lỗi tại nàng tặng khăn cho người ta sao? Haiz, đầu óc ngu muội cũng khổ nhỉ)

Bla bla bla…

Hạ Dương gào thét trong lòng chỉ thiếu đường thổ huyết mà chết thôi .

Ánh mắt đau khổ nhìn mấy đứa con gái chạnh chọe cùng khóa đang hằm hằm nhìn mình, quay lại thành một vòng tròn lấy nàng làm trung tâm.

Cha mẹ ơi, tính ăn thịt người hay sao ý, ỷ đông hiếp yếu hu hu..

Thật hối hận ngày thường ko tập thể dục, thể lực yếu, có muốn vác xe đạp chạy cũng ko xong nữa ah.

Biết vậy ngày xưa cố gắng theo tập võ karate rùi, huhu, ôi cuộc đời…

-Chị em, đánh chết ** ****** này đi, quyến rũ thầy Phong ah, hồ ly tinh!

Có con nhỏ nào gọi nàng là hồ ly tinh ấy nhỉ?

Bà đây mà là hồ ly tinh sẽ ko để yên cho tụi mày như thế này đâu. Hạ Dương nghĩ thầm, bình thường ko gây gổ với ai, chuyện này giải quyết thế nào được?

Trong khi nàng đang nhập tâm “suy nghĩ cái vấn đề kia” thì mặt đã nhất thời thấy đau nhói, cảm thấy máu như dồn hết lên mặt sưng vù.

AAAAAAAAAAAAA

Mặt tiền bị hủy hoại rồi, Hạ Dương tỉnh lại là chính mình, chúng mày tưởng ngon àh, nhào vô.

Bất kể kẻ thù đông thế nào, Hạ Dương vẫn quyết định phản công, cố sức vác cái xe đạp trong tay làm vũ khí, ko ngừng quay tròn.

Tuy ko phải là cao thủ nhưng chí ít thì nàng cũng đã làm cho bọn ngỗ ngược ko đến gần được mình mà túm tóc đấm đạp nha.

Chưa kể đến nàng bất ngờ đánh trả khiến cho mấy tên cũng chưa kịp tránh, đều bị bánh xe, bàn đạp… của nàng làm “trọng thương”.

Nghe vẻ mấy cô con gái kia cũng dè chừng, chỉ đứng im cách xa bán kính cái xe đạp kia ôm bụng ri rỉ kêu đau.

Nhưng mà…

Chuyện gì đến cũng sẽ phải đến.

Thân khi sức cùng lực kiệt, cộng thêm hiệu ứng chóng mặt do động tác thiếu chuyên nghiệp, Hạ Dương nhanh chóng xuống sức, người mệt lử.

-Thế nào? Chán chơi trò này chưa em? Chị em! Tiếng con bé dẫn đầu cả hội vang lên, mặt hất hàm ra lệnh cho nhưng đứa còn lại tấn công.

Hạ Dương vẫn còn đang cố sưc hít thở hồng hộc bên cạnh chiếc xe đạp, phen này mình chết thật.

- Dừng tay! Các cô có muốn chết ko hả? Một giọng nói đầy uy nghi vang lên, tất cả quay lại phía sau nhìn thẳng vào chủ nhân của tiếng nói đó sợ hãi.

(tiếp đây nà…)

Như Tùng ngữ khí lạnh lung, từ trên xe motor đen láng tiến đến gần đám đông.

Đáng nhẽ đã lướt qua thật nhanh rồi vì thực sự anh đang rất vội cho việc đến xin chữ kí của Tổng giám đốc cho hạng mục mới sắp tới, thế nhưng, vì thoáng nhận ra bóng một người…

-Các cô có muốn bị kỉ luật hay ko mà tụ tập ở đây đánh nhau như vậy? Khuôn mặt đen sì hắc ám, khói bay tứ tung mù mịt nhất thời làm mấy cô gái bao vây Hạ Dương rụng tim ko nói được gì, chỉ bất ngờ tròn mắt ra nhìn chàng hoàng tử mới xuất hiện.

-Anh Tùng, Hạ Dương nhận ra người quen lên tiếng chào, tay vẫn gượng gạo che lấp chỗ bị sưng tím ở mặt, cũng ngạc nhiên ko kém.

-Sao lại đánh nhau?

Như tùng dùng ngữ khí ôn nhu hỏi thăm, một lần nữa mấy cô gái bên lề rụng tim, con người hàn khí lạnh lẽo như vậy mà cũng có thể nói ra giọng điệu ngọt ngào ha, lại còn là người quen cảu con ranh này nữa?

Bàn tay đưa ra muốn chạm vào chỗ bầm tím của Hạ Dương bị rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Hạ Dương đã nhẹ nhàng quay mặt, tránh cử chỉ chăm sóc quan tâm của “anh trai nuôi”, thủy chung im lặng ko trả lời câu hỏi.

Anh ấy ko phải đã có người khác hay sao? Đâu cần phải làm thế?

Thoáng một chút hụt hẫng, Như Tùng tự nhắc nhở mình phải chú ý hơn, cô bé giờ là “chị dâu” mình, ko nên vô lễ.

-Đánh nữa hả? Ánh mắt hình viên đạn quét qua đám nữ nhân kia một lượt đe dọa, dám bắt nạt chị dâu tương lai của ta?

Rất may, bọn người kia là hảo biết điều, nhanh chóng “cắp đít”, rồng rắn lũ lượt chuồn khỏi vùng nguy hiểm.

Lúc này, sau khi đuổi hết đám ruồi ô nhiễm kia, Như tùng lại quay sang nàng mà thay anh trai thể hiện:

-Đi kiểm tra xem có bị sao ko đã. Dứt lời quay ngược xe đạp của nàng lại 180 độ.

Là sao ta? Bệnh viện hướng này kia mà? Hạ Dương thắc mắc trong long nhưng ko nói ra, chỉ lạnh nhạt từ chối:

-Thôi ạh, ko sao đâu anh, về bôi thuốc tí là sẽ tan ran ngay ấy mà, em cũng ko đau lắm.

Cái gì thế kia?

Người này trở nên ngang bướng từ khi nào ta?

Ko thèm nói một lời mà nhất quyết dắt xe đạp của nàng đi như thế?

-Anh đi đâu vậy? Bắt đắc dĩ nàng phải chạy theo người ta mà hỏi.

-Đưa em vào phòng y tế trường, vậy sẽ nhanh hơn đi viện. Như Tùng đáp hồn nhiên.

-Hết giờ rồi, y tế đóng cửa rồi anh ạh. Nàng hảo ý nhắc nhở.

-Ko phải lo chuyện đó. Đi nhanh. Ko để nàng nhiều lời nữa, Như Tùng tăng tốc độ đi bộ của mình lên.

-Ah! Thế còn xe máy của anh? Ko sợ mất hả?

-Em để ý nhiều như thế làm gì? Lo cho cái mặt tiền của em kia kìa.

Làm sao anh phải lo chuyện cái xe bây giờ được cơ chứ?

Nguyên tắc công việc, xử lí vấn đề cấp bách trước.

Mà căn bản, xe đó ko bao giờ mất được nên anh việc gì phải bận tâm?

….

Trao Hạ Dương vào tay bác sĩ của trường, Như Tùng lặng lẽ đi ra cửa.

Rầm!

Tiếng 2 cơ thể ca chạm vào nhau ko thương tiếc.

Nhìn thấy em trai, Như Phong đã vội vã:

-Có chuyện gì vậy? sao rồi?

-Nhún vai nhẹ bẫng, bị nữ sinh khác quay đánh, em ko biết lý do là chi, đang ở trong đó, đánh mặt vào phía trong ra ám hiệu.

Nhìn hành động toan phi vào bên trong của Như Phong, Như Tùng lén tiếng cười, niú lại:

-Anh kí cho em một chữ để em còn về xử lí công việc, có gì thì sau đó anh chăm sóc cho “cô vợ bé nhỏ” vẫn chưa muộn ah.

-Đừng nói linh tinh ở đây. Như Phong nhẹ giọng nhắc nhở rồi nhanh tay ngoằng ngoằng vài nét trên giấy, khóe miệng có một đường cong nhỏ ko ai biết.

Đúng là… anh rất sốt ruột cho nàng công chúa ánh dương kia ah.

-Con gái mà động tay động chân thế hả? Vừa vén bức rèm ngăn cách bên trong giường với ko gian bên ngoài, nhìn thấy Hạ dương, Như Phong đã nặng nhẹ hạch tội, lớp trưởng mà còn đánh nhau?

Hạ Dương nàng nhìn thấy kẻ gây họa bỗng dưng xuất hiện kia trong long bực tức ko them đáp, lặng lẽ quay mặt sang hướng khác.

-Sao? Đau ko? Ngồi bên cạnh Hạ Dương ở phía mép giường, Như Phong tỏ ra thân thiết bỏ qua đến thái độ của nữ chính.

-Em bị đau như vậy ko phải tại thầy sao? Đừng có mà “mèo vờ khóc chuột”. Đẩy Như Phong ra khỏi chiếc gường bé xíu, Hạ Dương tức giận gắt lên.

-Thầy? Tại thầy ư? Chuyện gì? Những câu hỏi ngắt quãng mang chút ít băn khoăn.

-Hưm, nhếch mép mỉa mai thầy giáo ko nhân nhượng, Hạ Dương thẳng thắn, ko phải tại thầy cố ý quàng cái khăn đó để em bị các bạn nữ sinh đầu gấu hành hạ sao? Giọng trách móc nghe thấy rõ bên trong sự ghét bỏ.

Như Phong bất lực toàn tập, thì ra là chuyện cái khăn…?

Chỉ là anh muốn hưởng thụ cảm giác ôm cô ấy trong vòng tay mình như lúc đó.

Chỉ là anh muốn thể hiện tình yêu cuả mình thôi mà?

Tội của crazy fan lại do diễn viên gánh chịu ah?

Ta hận! Ta hận!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương