Tất cả

Ngốc! Em Là Của Anh

Chương 3: Tái ngộ

Trước Tiếp
7h35'.

Hạ Dương nhìn đồng hồ mà ngẩn ngơ.

Cân lại vành xe thôi mà có lâu thế ko?

Rốt cục thì đã gần hết tiết 1 rồi.

Thảm hại! Nàng chỉ còn cách than thở với chính mình.

Đó là nguyên nhân vì sao mà ta thấy 1 cô gái đã muộn học mà vẫn thong thả đạp, vừa đi vừa ngắm cảnh.

Haiz....nàng thở dài. Đi chậm thêm một tí có vào muộn thì cũng không phải đứng ngoài mỏi chân, chi bằng tranh thủ thư giãn ah.

.......

Nhìn cánh cổng trường đã đóng khóa Hạ Dương sẽ mỉm cười. Vì sao ư? Chuyện nhỏ.

Nàng là ai chứ? Hạ Dương của 12D1 là thiên hạ vô địch nha!

Tụi bạn vẫn thừơng ghen tị với nàng vì sao mà đi muộn vẫn được vô trường như bình thường ah?

Hạ Dương tuyệt nhiên ko chia sẻ diệu kế nha. Tuyệt kế mà có người thứ 2 biết được thì ko còn lạ diệu kế mà.

Kế thứ nhất: Bật tường kế đối với bác bảo vệ già mắt mờ chân yếu.

Kế thứ 2: Mỹ nhân kế dành riêng cho anh bảo vệ mắt hip á. Háo sắc là một tính tốt giúp nàng qua cửa nha. Tất nhiên chỉ hữu dụng đối với nàng thôi vì chỉ có nàng mới có "thiên hạ đệ nhất nháy mắt chết người" làm bần dân chứng kiến cười chảy nước mắt á.

Tuyệt kế bí mật: Người thân kế. Nguyên lai là có 1 anh bảo vệ là anh họ của nàng, cũng là bảo vệ cho quán của mẹ nàng. Nói cách khác là nàng là cô chủ nhỏ nha, tất nhiên là anh phải giúp chủ khi lâm nạn rồi.

Nhưng yếu huyệt chính là: Để sử dụng có ích các tuyệt kế này người đó phải nhớ rõ lịch trực của ban bảo vệ. Mà đối với nàng chuyện này còn dễ hơn ăn cơm. Nàng có cài nội gián ah.

Vậy nên chuyện qua cánh cửa này ko thành vấn đề mà vấn đề là qua cửa của "bà chằn" thôi. haizzz....

- Anh Nam ơi! Nàng dùng giọng hết sức thân tình gọi người đang ngồi trong phòng bảo vệ.

- Cô nương nay muộn thế? Anh mà như cô thì ở ngoài luôn đi, hết tiết vào có phải là đường đường chính chính ko?

- Haizzz...em cũng muốn thế ah nhưng mà tiết 1 hôm nay là của bà Mai hắc đế đó. Em mà vắng cả 1 tiết anh nói xem em còn đường sống ko?

- Rồi...! Anh thông cảm! Mau vào nhanh. Vừa nói anh Nam vừa mở cửa.

- Cám ơn anh nha, hihi...nàng cười sung sướng dắt xe vào trường.

...Wuay! Lạ nha!

Con xe Mercedes Benz này quen quen nha!

Nhìn thấy ở đâu mà mình ko nhớ nhỉ?

Trường mình giáo viên tậu cả mercedes ha? ai nói giáo viên là nghèo đây?

Của ai vậy nhỉ? Thầy hiệu trưởng vẫn cưỡi con ngựa già mà giáo viên đã có oto rồi.

Chậc, kệ! vào lớp đã.

.....

Phanh!

Sao lại là thầy giáo nha?

12D1.

Mình ko có nhìn nhầm lớp á.

- Em muốn vào lớp?

Đang ngấp ngó ngoài cửa lớp, nàng bị phát hiện rồi:

- Thưa thầy...

- a! chàng nhìn thấy ngừơi quen nhá. Là em sao?

Chết chắc! Sao hắn lại ở đây? Lại còn là thầy giáo mới đau chứ. Đắc tội rồi. Nàng thầm nghĩ.

- Em xin lỗi...

- Tên là gì? chàng ngắt lời.

Hic muốn ghi vào sổ đầu bài sao? Giáo viên dạy thay mà cũng oai gớm. Ta chẳng sợ. Tiếp tục nghĩ thầm.

- Dương ah.

- Em là từ trên trời rơi xuống hay là ko phải là người? Chàng buông ra 1 câu bóp chết âm mưu chưa thành của nàng.

- Gì a? Nàng giả bộ ko hiểu. Quyết đấu đến cùng.

Tất nhiên với ý chí sẵn sàng xông trận này của nàng, ánh mắt nàng chỉ nhìn kẻ thù thôi, ko có nhìn thấy ánh mắt can ngăn của đồng đội.

- Nếu là do cha mẹ sinh ra thì phải có họ tên đầy đủ chứ? chàng nhướng mày.

- Dạ! Nguyễn Hạ Dương ah. Nàng ngậm ngùi.

- Nắng hạ ư? Thật đẹp!

- Ân?

Nắng hạ ư? thật đẹp!

Nắng hạ ư? thật đẹp!

sori2002: hi mình làm bạn nhá?

......

Sao ko nói gì?

Mình thích ăn khoai nướng lắm đó.

Cậu có sợ bị mình ăn thịt ko?

khoainuong91: Vô duyên!

sori2002: Nắng hạ!

Gọi mình là nắng hạ.

Mình ko phải tên vô duyên.

khoainuong91: Nắng hạ ư? thật đẹp!

............

Một phần kỉ niệm như thoáng qua trong đầu Hạ Dương. Không ngờ lại có người gọi lại tên Nắng Hạ đó.

- Sao? Có ý kiến gì sao? Chàng lôi nàng trở về hiện thực.

- Gì a? Thầy có thể nói lại ko? Em ko nghe rõ a.

- Hát một bài rồi vào lớp.

Ạch!

Yêu cầu nàng hát a?

Nói đùa!

- Nếu em ko hát thì sao a? Vì sao em phải hát chứ?

- Em có thể ra đứng ngoài kia đọc nội quy học sinh. Chàng quyết định ko nói nhiều. Mời em.

Nàng tức ngập cổ , ngậm ngùi quay đi. Hứ, muốn trả thù chuyện lúc nãy sao? Tiểu nhân! Cũng may ko phải là chủ nhiệm nhá. haizzz.... Sao em lại yêu cô đến thế? vì sao nay cô ko lên lớp chứ? Biết thế nàng đã nghe lời anh Nam cúp luôn cả tiết nhá. Giờ thì khổ rồi, hối hận quá. Nàng than vãn 1 mình.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương