Tất cả

Ngốc! Em Là Của Anh

Chương 25: Lễ hậu tạ

Trước Tiếp
Sau lần đòi người thành công, đương nhiên Như Phong mắc thêm một cái nợ lớn.

Đời người có ơn phải trả, huống hồ chàng là hảo nghĩa khí.

Hẹn cả lớp chủ nhiệm 1 chầu ra trò, rồi sau đó là lơ đi khiến dân tình bức xúc ko chịu nổi.

Ko lẽ Phong ca lại lật mặt?

Chuyện khó tin à nha, chẳng qua là chưa đến lúc mà thôi.

Thế nên cả tuần cứ trôi qua trong bình lặng, lớp nàng lại hối hả cái vụ 20/11 mà ko còn nhắc nhở ông thầy thường xuyên như trước nữa.

Mỗi ngày Phong ca lên lớp lại lặng lẽ ngắm người ta, đau khổ cho bản thân mình.

Chính là khi muốn chúc phúc cho em thì em lại cố tình lưu tôi lại?

Bất quá tôi chấp nhận là người đồng hành cùng em, mà ko, phải nói là người luôn theo sau em mới đúng.

Người đồng hành cùng em là Như Tùng phải ko?

Biết làm sao được, số phận trớ trêu.

----------

7strong5p tối ngày 18/11/2008.

Haiz, thật chán ah, mẹ sinh mình ra vào đúng dịp nhà giáo Việt Nam, giờ này tụi nó chẳng nhảy cẫng lên bên thầy cô giáo cũ, bạn bè cũ đấy chứ, có ai nhớ nay là sinh nhật mình ko ta?

Ngồi bên cửa sổ, Hạ Dương đau khổ thở dài.

Cũng may, còn được nhận quà của má mì, nếu ko thì buồn chết đi được.

Haizzzzzzzz......

Ring..ring...ring

- Alo?

- Dương à, có chuyện gì hả? Ko đi chơi thầy cô giáo à mà gọi tao làm chi? Giờ đi hả? Tao chẳng đi đâu.

- Thật hả?

- Ừ, vậy mày đến đón tao đi, hehe có ăn là tao thích nha. KA KA

Nhanh chóng đặt máy, chạy đi thay đồ.

Thùy Dương thông báo tin mới nhất, rủ nàng cùng đi liên hoan.

Ha ha ha, là liên hoan đó, sinh nhật năm nay lại được ăn miễn phí rùi, Đùi gà muôn năm ta đến đây.

Tìm cho mình 1 cái quần jean bụi bụi một chút, kèm thêm cái áo phông đen sì, khoác thêm một cái áo mỏng bên ngoài, kiếm đôi giày thể thao xỏ vào, Hạ Dương đắc ý ngắm mình trong gương.

Cũng ra dáng đàn anh đàn chị đó chứ? he he

Nhìn hơi gớm 1 chút nhưng như vậy mới đẹp mà, mốt năm nay là thế ah.

Chắc chắn khi tối về mình sẽ ko bị lạnh, Hạ Dương mới chậm rãi bước ra cửa nhà.

- Yeah! Ai đây? Em có đón nhầm xã hội đen ko nhỉ? Thùy Dương ngồi trên xe máy nhìn nàng bằng "cặp mắt ốc nhồi" thắc mắc.

- Ko đâu, đích thực là xã hội đen đó, nhìn nè. Giơ vạt áo cho Thùy Dương kiểm tra, hi hi.

- Thôi ko trêu nữa, đi nhanh kẻo mọi người đợi.

- Ok! Nhảy lên xe máy cô nàng, Xuất phát nào.

Chính là khi khẩu lệnh phát ra, 2 tay tung hứng mà vung lên, Thuỳ Dương rồ ga phóng vụt làm Hạ Dương bật ngửa:

- Nè, hại người hả? Đi từ từ thôi, tôi sợ bà lái xe lắm đó. Níu áo sợ hãi run nhong nhóc.

- Giỏi bà tự đi mà lái đi, người ta lần đầu động đến xe máy như vậy là khá lắm rồi đó. Ko chết đâu mà sợ, ngồi im đi, bám chặt vào.

Thùy dương ko muốn nói nhiều, ngắn gọn nhắc nhở, tập trung lái xe.

Hạ Dương cũng biết điều im lặng, nàng chưa bao giờ đi xe máy ah, nói chính xác là ko biết đi nên đành ngồi sau ôm eo vậy.

Nếu là con trai thì ta lời to, hắc hắc, 1 mình với ý nghĩ như vậy, Hạ Dương khoái chí cười nghiêng ngả.

- Bà bị sao hả? Có muốn trồng ngô ko? ( Là răng rơi cắm xuống đường đó bà con he he)


Im de!

Tuyệt ko nhúc nhích nữa.

- Ok. Xuống. gạt chân chống con wave già mượn của Minh voi, Thùy Dương ra lệnh.

- Ờ. Nhảy phốc 1 cái, nay ai chủ trì mà "chơi" sang như vậy? Hất cằm về phía nhà hàng Hạ Dương thích thú.

Nhà hàng lớn sẽ có nhiều món ngon nha.

- Vào nhanh đi, bà là nhân vật chính đó. Ko thèm giải thích, trực tiếp lôi kéo.

Hạ Dương thật băn khoăn a, vì sao mình lại là nhân vật chính nhỉ?

Mở cửa ra những tưởng là căn phòng nguy nga tráng lệ, bày trí đẹp đẽ những sơn hào hải vị trên bàn ăn, mọi người tề tựu đông đủ, ai dè là 1 màu tối om.

Ko nhìn thấy gì cả, Hạ Dương lần mò trong bóng tối tìm công tắc.

Biết sao được, vừa đến nơi Thùy Dương kêu đi vệ sinh, chỉ nàng vô phòng này mà, bất quá nàng ko biết công tắc điện ở chỗ nào, tìm mãi ko thấy.

Happy birthday to you!

Happy birthday to you!

Happy birthday! Happy birthday!

Happy birthday to you!

Tiếng hát đồng ca vang lên trong căn phòng nhỏ, cắt đứt mọi tạp niệm trong đầu Hạ Dương.

Ánh sáng lấp lánh của những ngọn nến như trở nên lung linh hơn trong đêm tối, huyền ảo hơn khi nằm trên đôi tay của một người...

- Chúc mừng sinh nhật em! Giọng Như Phong trầm ấm dịu dàng, thay mặt những nhân sĩ lớp nàng gửi lời chúc tốt đẹp.

Phút chốc, gian phòng bừng sáng trở lại, Hạ Dương xúc động nhìn xung quanh, Thùy Dương , Lê Vân, Phương Thuý, Minh voi, Cao Quỳnh, Thiều Thu Thuỷ...

Đông đủ cả, chưa bao giờ nghĩ sẽ đón sinh nhật vui như năm nay.

- Cảm ơn thầy, em cảm ơn mọi người. Giọng nói nghẹn ngào vẫn còn vương lại sự ngạc nhiên.

- Là thầy phải cảm ơn em, chuyện bị đuổi việc, các bạn nói là do em đã vận dộng mọi người ủng hộ thầy, rất cảm ơn em. Quay qua mọi người, nào chúng ta cùng vui vẻ tối nay, nâng cốc.

Thầy giáo khởi xướng, ai dám ko theo?

Bất quá, nói nâng cốc cho oai chứ Như Phong cũng ko cho phép mọi người uống bia, chỉ toàn nước ngọt thôi hà.

Sau đó, lần lần lượt lượt, Hạ Dương tha hồ nhận quà sinh nhật.

- Í, thầy hình như chưa có quà cho em ha? Nhìn sang Như Phong, hảo ý trêu đùa.

- Ai da, mải lo chuyện tổ chức nên thầy quên mất, lấy tay vỗ vỗ trán mình, nhưng mà có người ko quên đâu đó. Mắt nháy nháy bí hiểm.

- Là ai a? Em ko biết hả? Đỏ mặt rồi, nàng đoán biết là ai rồi nha.

- Đây là của Như Tùng gửi cho em, chúc mừng em nha, nay Tùng bận việc công ty ko về kịp.

Chưa kịp nói cảm ơn người ấy, ai đó đã nhìn thấy:

- Chết nha, thầy có quà bí mật cho Hạ Dương kìa tụi bay ơi, bóc đi, mở hộp ra xem là cái gì nào?

Thật chẳng khác nào trẻ con đói ăn, thấy kẹo là bu vào.

Hạ Dương ngăn chặn bất thành, đành phải vui vẻ mở hộp quà của "anh Tùng" kia.

- Woaaaa! Gần trăm con mắt đổ dồn ngưỡng mộ, là một cái điện thoại à nha, ko phải hàng "xịn" lắm nhưng cũng khá hót trên thị trường đó, thầy ơi nào sinh nhật em thầy cũng tặng em 1 cái như vầy nha.

Ngay lập tức chuyển mục tiêu năn nỉ.

Thầy giáo quả fair play đi.

Bái phục! Bái phục!

Biết vậy ngày đó cũng ra sức vận động mọi người biểu tình như Hạ Dương, có khi lại còn được 1 con hơn thế ấy chứ.

- Sướng nha, giờ có điện thoại dùng à nha. Thùy Dương huých tay nàng tiếc rẻ.

Còn người kia chỉ biết ngoác miệng ra cười, hội chứng sung sướng quá độ đây mà.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương