Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 26: Xuân quang sạ tiết



"Chị, em chỉ bị thương nhẹ không cần đến bệnh viện. Đến nhà chị bôi chút thuốc là được. Chị Oánh, chị không phải hiểu lầm đó chứ?" Dương Minh gãi gãi đầu, cười hắc hắc nói.

"Chị, chị hiểu lầm gì, chị không phải lo lắng cho em sao" Triệu Oánh bị nói trúng tim đen, mặt đỏ hồng lên, may là có bóng đêm che dấu, nếu không càng xấu hổ thêm.

Nhưng là Triệu Oánh không biết, Dương Minh đã thu hết vẻ mặt Triệu Oánh vào trong mắt. Nhìn kỹ mọi vật trong đêm tối, bây giờ đối với Dương Minh mà nói là chuyện nhỏ. Cô gái này thật hay thẹn thùng, Dương Minh nghĩ thầm nhưng không nói.

Nơi này cách phòng Triệu Oánh có một đoạn, hai người lúc trở về vừa đi vừa nói chuyện, nhưng bây giờ bởi vì chuyện vừa xảy ra nên không có tâm trạng tản bộ. Triệu Oánh lại lo lắng cho vết thương của Dương Minh, vì thế bắt một chiếc taxi ở đầu phố, hai người ngồi ở ghế sau.

"Cậu nhóc, mặt cậu sao thế? Không phải là gặp bọn xấu đó chứ?" Tài xế liếc nhìn Dương Minh, khởi động xe.

"Ừ, vừa rồi gặp phải hai thằng cướp" Dương Minh gật đầu.

"Nơi này an ninh cũng không tốt, tôi lái xe buổi tối bình thường cũng không đến đây, vừa mới đưa một vị khách về đây. Thấy hai người có vẻ như người yêu, nếu không tôi thật sự không dám chở hai người" Người lái xe lắc đầu nói.

Người yêu? Dương Minh và Triệu Oánh nhìn nhau. Trong mắt Dương Minh không khỏi có chút đắc ý, có một người đẹp như vậy bị nhận lầm là bạn gái của mình, Dương Minh thấy thật sảng khoái. Triệu Oánh biết Dương Minh đang bị thương nên cũng không so đo với hắn, chỉ lườm hắn một cái.

"Cô bé, thấy chứ, cậu nhóc này rất yêu cô. Lúc hai người gặp nguy hiểm có thể động thân đứng ra bảo vệ cô, điều này rất hiếm có. Sáng nay tôi mới đọc báo, nói một đôi yêu nhau bị kẻ xấu bắt cóc, kết quả thằng con trai nhanh chân bỏ chạy, bỏ bạn gái ở đó. Ôi, một cô gái tốt bị bọn chúng chà đạp" Lái xe thở dài nói: "Thằng con trai đó không phải kẻ tốt, nhưng chuyện này tôi cũng thấy nhiều. Vợ chồng vốn là chim cùng tổ, gặp nạn đều tự mình bay đi. Cô bé, cô phải trân trọng hạnh phúc trước mắt"

Lái xe cảm thán một phen làm Triệu Oánh mặt đỏ tới mang tai, nhớ lại Dương Minh đã cứu mình hai lần, tim Triệu Oánh không khỏi đập mạnh. Đúng là một cô gái, nếu thực sự có một người con trai đối với mình như vậy, vậy cả đời này cũng đủ rồi. Lời ngon tiếng ngọt, thề non hẹn biển đều là lời nói dối, chỉ có trong nguy hiểm mới thấy được chân tình. Triệu Oánh đột nhiên cảm giác được, Dương Minh là một người đáng tin cậy và phó thác bản thân. Nghĩ đến mình đã đồng ý làm vợ cậu ta, không khỏi có chút chờ mong.

Triệu Oánh lắc lắc đầu, mình đang nghĩ gì vậy. Dương Minh là học sinh của mình mà, lại còn nhỏ tuổi hơn mình, có lẽ sau khi cậu ta tốt nghiệp sẽ quên mình. Mà lời mình nói hôm nay, cũng sẽ bị coi là những câu nói gì.

Triệu Oánh không nói gì, nhưng Dương Minh lại đĩnh đạc nói: "Anh lái xe, bạn gái em quá đẹp nên hay gặp cướp. Không gạt anh, đây đã là lần thứ hai"

"Cô bé đẹp như vậy, cũng chẳng trách cô ấy. Các em ít đi chơi tối là được" Lái xe nói: "Đúng, đây là danh thiếp của anh, nhìn thấy thằng em khá hợp ý với anh, nếu tốt đi ra ngoài, cứ gọi điện cho anh, anh sẽ đưa các em đi. Những thằng bắt cóc có tàn nhẫn đến đâu, cũng không dám dây vào xe"

Dương Minh nhận danh thiếp, nhìn thấy trên viết: "Công ty xe Taxi Tùng Giang Thuận Phát, lái xe Tôn Côn"

"Anh Tôn, vậy cám ơn anh. Đi chơi tối thật đúng là khó gọi được xe" Dương Minh cất danh thiếp đi rồi nói cảm ơn.

"Bạn của anh cũng gọi anh là anh Côn, em cũng gọi như vậy đi. Cũng đến chỗ mà em bảo rồi, là nơi này" Tôn Côn dừng xe trước khu nhà Triệu Oánh.

"Bao tiền anh?" Dương Minh hôm nay kiếm được một khoản, tự nhiên không để ý đến chút tiền xe.

"Để chị trả" Triệu Oánh vừa nói vừa mở ví tiền ra.

"Được rồi, cũng không xa, không đến hai cây, em dâu, nhanh trở về bôi thuốc cho thằng em này đi" Tôn Côn khoát khoát tay, coi như không tính tiền.

"Vậy cảm ơn anh Côn" Dương Minh nghe thấy Tôn Côn gọi em dâu, biết hắn là người hào sảng nên cũng không đùn đẩy nữa, chỉ gật đầu cảm ơn: "Anh Côn, em là Dương Minh, là học sinh cấp ba, lúc nào rảnh thì đến đó gặp em"

"Vậy không nói, anh thích chú rồi đó, hôm nào tìm em uống rượu" Tôn Côn nói.

"Cứ như vậy đi, em cũng biết uống" Dương Minh cười nói.

Triệu Oánh nghe thấy hai chữ" Uống rượu" không khỏi hơi nhíu mày. Dương Minh nhưng là học sinh của mình, nhưng lúc này nàng trong mắt Tôn Côn lại đang là bạn gái của Dương Minh, cho nên cũng không tiện nói, chỉ là hung hăng véo hông Dương Minh một cái.

Đau đến mức Dương Minh nhe răng ra, chờ Tôn Côn lái xe đi xa, mới kêu lên: "Buông ra, con cua này, em là người bệnh, chị không biết sao."

Triệu Oánh vừa nghe Dương Minh nói vậy vội vàng buông tay ra. Nhưng nghĩ lại lại thấy không đúng, Dương Minh bị thương ở trên mặt, bên hông lại không bị thương, liền biết mình lại bị Dương Minh lừa.

Triệu Oánh có bài học lần trước, lúc này không trực tiếp dùng khóa mở cửa, mà là gõ cửa.

Trong chốc lát, Dương Minh nghe được một giọng nữ dễ nghe, hiển nhiên là Vương Tiếu Yên ở cùng Triệu Oánh. Nếu như không phải Dương Minh nhìn thấy hình xăm kia của Vương Tiếu Yên, chỉ cần nghe thấy giọng nói thanh thúy kia, còn tưởng rằng là một cô gái rất thuần khiết.

"Tiếu Yên, là chị, nhanh mở cửa" Triệu Oánh nói.

"Chị Oánh, là chị, chị quên không mang thìa khóa sao" Vừa nói, cửa liền mở ra, trên người Vương Tiếu Yên chỉ mặc áo ngủ hồng nhạt bó sát người, bên dưới mặc một chiếc quần lót màu vàng nhạt, tay không ngừng che miệng ngáp, giọng ngái ngủ nói: "Chị Oánh, em đang ngủ, chị gọi em làm gì"

Dương Minh nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, máu trong người sôi lên. Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Vương Tiếu Yên mặc như vậy chẳng những không che được gì, ngược lại còn tôn lên đường cong hoàn mỹ của cơ thể.

Điểm chết người chính là bộ ngực ma quỷ đó lại không mặc áo lót, có thể mơ hồ nhìn thấy hai điểm cao vút bên dưới.

Đầu Triệu Oánh lúc này đang tối đen, hối hận không thôi. Sớm biết như vậy thì tốt hơn hết mà dùng chìa khóa mở cửa. Lần trước Vương Tiếu Yên đang tắm, mặc dù Dương Minh đi vệ sinh nhưng là cách cửa kính nên không nhìn thấy gì. Lần này thì hay rồi, cả người lộ hết ra, chết người chính là Vương Tiếu Yên còn không ý thức được đang có một người con trai đang đứng trước mặt mình.