Tất cả

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Chương 8

Trước Tiếp
Diệp Tiêu Tiêu nhìn thấy vỏ đậu phộng đầy đất, rốt cuộc không nhịn được nữa bắt đầu cầm lấy chổi quét dọn, nhưng cho dù cô bắt đầu quét dọn thìngười nào đó vẫn không tự giác ném vỏ xuống đất. Diệp Tiêu Tiêu nhìndáng vẻ Tô Tử Duyệt ngồi ở trên sofa, chân đặt trên bàn trà, cầm đậuphộng bỏ vào trong miệng sau đó tùy ý vứt trên mặt đất chọc cho nổigiận:

“Tô Tử Duyệt, thùng rác ở bên tay phải của cậu”

Tô Tử Duyệt liếc mắt nhìn bạn tốt của mình một cái, vẻ mặt:

“Cậu thật không hiểu rồi, ăn cái gì cũng phải tùy theo sở thích mới thoảimái, cậu đừng có tùy tiện yêu cầu tớ, ngay cả ăn cũng không được yên”

Diệp Tiêu Tiêu tức giận đến 2 má cũng phồng lên, sau đó giận quá thành quen, cuối cùng cũng buông chổi xuống, dù sao có quét dọn sạch sẽ, một látcũng bị cô xả rác bừa bãi tiếp, vì thế dứt khoát ngồi xuống bên cạnh cô, cùng cô ăn đậu phộng luộc, thật ra Tô Tử Duyệt cũng không thích ăn đậuphộng luộc, nhưng hết lần này đến lần khác chỉ đòi ăn có một món, nếukhông phải là đậu phộng luộc, cô ấy sẽ không đụng vào dù chỉ một chút

Diệp Tiêu Tiêu là bạn học từ sơ trung, cao trung, đại học của Tô Tử Duyệt,vì vậy đương nhiên trở thành bạn thân của cô, trong 20 mấy năm cuộc đờicủa mình, Diệp Tiêu Tiêu có một nhận định, thất bại nhất trong cuộc đờicủa mình chính là quen biết Tô Tử Duyệt, không có ai hiểu được bộ mặtthật của Tô Tử Duyệt hơn cô, con người này vô cùng lười biếng, trướcđây, Diệp Tiêu Tiêu từng cảm thán vô hạn, sau này Tô Tử Duyệt nhất địnhsẽ chết vì lười

Hồi còn học trung học, bàn của người khácđều ngăn nắp, chỉnh tề, chỉ có bàn của Tô Tử Duyệt đều bừa bãi, sách vởvà bài kiểm tra đều nhét chung một chỗ, nhìn vô cùng thê thảm, với tưcách là bạn cùng bạn với Tô Tử Duyệt. Diệp Tiêu Tiêu quả thực nhìn không được, vì thế giúp cô sắp xếp lại. Đến cao trung, Diệp Tiêu Tiêu vẫnchưa nghĩ thông suốt được, rõ ràng bọn họ không cùng ban, nhưng vì saomỗi tuần cô đều đi dọn bàn cho Tô Tử Duyệt, sau đó đi dọn phòng ngủ chocô….

Mà có một ngày, Diệp Tiêu Tiêu nhắc đến việc này, Tô TửDuyệt đã trả lời như thế này: “Vậy cậu nên biết ơn tớ, bởi tớ đã giúpcậu trở nên cần mẫn hơn, thảo nào sau đó cậu cũng nhận được nhiều thưtình hơn, quen biết tớ là may mắn của cậu”

Sau khi Diệp TiêuTiêu nghe xong, ngoại trừ cảm thấy muốn hộc máu thì không có cảm giác gì khác, với lại Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy mình là người thích bị ngược, hôm qua, Tô Tử Duyệt gọi điện cho cô nói muốn ăn đậu phộng luộc, thì DiệpTiêu Tiêu đã thật sự đi mua đậu phộng mới nhất về luộc cho cô ăn

“Mấy ngày nay cậu rất bận sao?”

Diệp Tiêu Tiêu đoán, nếu tính thời gian thì đã lâu rồi Tô Tử Duyệt không đến quấy rầy mình, nên cô cảm thấy không quen lắm

“Không”

Tô Tử Duyệt lại phun ra xác đậu phộng

Diệp Tiêu Tiêu lại nhìn thoáng qua bụng cô:

“Thân thể có khỏe không?”

Lúc này Tô Tử Duyệt mới nhớ đến gì đó, hình như lần trước cô nói với DiệpTiêu Tiêu muốn đến bệnh viện để phá thai, cô ấy nói muốn đi với cô, côcòn không chịu: “Chuyện đó, tớ với Giang Dực đã làm lành lại rồi”

Diệp Tiêu Tiêu nhìn cô một hồi lâu, mới do dự mở miệng:

“Cậu không nói cho anh ấy biết về chuyện đứa bé?”

Tô Tử Duyệt dừng 2 giây: “Không có”

Diệp Tiêu Tiêu lập tức kích động lên: “Tô Tử Duyệt, cậu sẽ không nghĩ vì đứa bé này mà Giang Dực sẽ tiếp nhận cậu chứ?”

“Làm sao có thể?. Là anh ấy giữ tớ lại, đươc chưa?”

Diệp Tiêu Tiêu nhìn bộ dạng lôi thôi hiện tại của Tô Tử Duyệt: “Chỉ bằng cậu?”

Tô Tử Duyệt thu hồi đùi của mình, cất kĩ nói: “Đương nhiên không phải nhưvậy, Giang Dực ở trước mặt người nhà lúc nào cũng ôn hòa, dịu dàng, muốn bao nhiêu ôn hòa thì có bấy nhiêu, làm sao có thể như thế?”

Côkhông chỉ cố tính nháy mắt, mà còn cố ý để thanh âm của mình trở nênnũng nịu hơn, khiến cho Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy nổi da gà khắp người.Diệp Tiêu Tiêu quả thật muốn trợn trắng hai mắt, nhưng mà nói thật, chodù Tô Tử Duyệt bày ra dáng vẻ này ở trước mặt đàn ông, anh ta cũng không có cách nào nổi giận được, Tô Tử Duyệt là người duy nhất làm Diệp TiêuTiêu cảm thấy, khi khóc lên thì điềm đạm đáng yêu, nhưng khi cười lên,lại hết sức hồn nhiên, lười nhác nhưng cũng mang theo nét quyến rũ, khichật vật lại khiến người ta đau lòng

Diệp Tiêu Tiêu lại không nhịn được thở dài: “Cậu thật sự nghiêm túc với Giang Dực sao?”

“Cậu hy vọng là giả?”

Tô Tử Duyệt vốn muốn nói đùa nhưng phát hiện vẻ mặt của Diệp Tiêu Tiêu lộra vài phần kì quái, không khỏi lập tức trở nên nghiêm túc: “Nói đi, cậu muốn nói chuyện gì?”

Diệp Tiêu Tiêu do dự vài giây: “Phương Văn Thành, đã về rồi…”

Sắc mặt Tô Tử Duyệt đột nhiên trở nên khó coi, nhưng mà cô chỉ nhìn Diệp Tiêu Tiêu, môi khẽ cong lên

Diệp Tiêu Tiêu chợt cảm thấy bầu không khí trở nên áp lực: “Anh ta còn hỏitớ về cậu, hỏi làm thế nào để liên lạc với cậu, nhưng mà tớ không cho…”

Diệp Tiêu Tiêu nhìn vẻ mặt của Tô Tử Duyệt, nhưng vẫn không đoán được suynghĩ thật sự của cô, không biết lúc này thái độ của cô dành cho PhươngVăn Thành thế nào. Diệp Tiêu Tiêu biết rõ chuyện năm đó, cũng biết Tô Tử Duyệt đã phải chịu đựng như thế nào. Cho nên sau khi Tô Tử Duyệt chiatay Giang Dực, Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy cô và Phương Văn Thành có cơ hộitái hợp lại, mặc dù mọi chuyện đã qua nhiều năm rồi, nhưng Diệp TiêuTiêu tin, Tô Tử Duyệt vẫn còn tình cảm đặc biệt với Phương Văn Thành

Sau khi Tô Tử Duyệt và Phương Văn Thành chia tay, mấy tháng ngắn ngủi mà Tô Tử Duyệt từ 103 cân sụt còn 73 cân, gầy 30 cân, khiến Diệp Tiêu Tiêunhìn thấy cũng cảm thấy sợ hãi

Đều nói mối tình đầu khó quên, những lời này nói thì đơn giản, nhưng người thật sự nằm trong hoàn cảnh đó, khó chịu biết bao

“Cậu nói rất đúng, giữa tớ và anh ta không có gì cần liên lạc” Cô khôi phụclại thần sắc rất nhanh, lời nói cũng trở nên qua loa: “Kỹ thuật cậu nấucanh đậu phộng ngày càng tiến bộ, ăn ngon hơn lần trước…”

Diệp Tiêu Tiêu biết cô cố ý chuyển đề tài: “Vậy thì ăn nhiều một chút, lần sau cậu đến dây, tớ sẽ nấu cho cậu ăn”

“Tại sao cậu lại tốt như vậy?”

“Không còn cách nào khác, ai bảo tớ xui xẻo như vậy, hết lần này đến lần kháclại gặp phải cậu, chỉ có thể cam chịu số phận thôi”

Tính cáchcủa Diệp Tiêu Tiêu và Tô Tử Duyệt quả thực như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, lúc Tô Tử Duyệt đối nghịch với ông nội của cô, thì Diệp TiêuTiêu giống như một trưởng bối với cô, Tô Tử Duyệt là một người lười nhác nhưng lại thích ăn ngon, Diệp Tiêu Tiêu cần mẫn lại hiểu chuyện, haingười có thể trở thành bạn tốt, có lẽ là chuyện kì diệu nhất

TôTử Duyệt rời khỏi nhà của Diệp Tiêu Tiêu, suy nghĩ đến thật lâu trướcđây. Diệp Tiêu Tiêu từng vô ý nói: “Tô Tử Duyệt, cậu nói cậu dùng mặt nạ để đối mặt với Giang Dực, nhưng nếu có một ngày anh ấy biết được bộ mặt thật của cậu, có khi nào ném cậu đi không?”

Không hiểu sao, bây giờ nhớ lại những lời này, hiện tại Giang Dực đối xử với cô rất tốt,nhưng mà sự tốt đẹp đó được xây dựng dựa trên cơ bản là vì đứa bé trongbụng cô. Hơn nữa tính cách của cô vẫn luôn ngụy trang theo mẫu người màanh thích, nếu anh biết cô là một người vô cùng lười nhác, có lẽ sẽ cảmthấy chán ghét cô!. Lúc cô lười nhất,cặp lồng cơm ăn xong vẫn để ở đó,đến khi đồ ăn bên trong mốc meo hết cô mới ném nó đi. Về phần quần áo,giày, tất thì càng đơn giản, nếu không thích giặt thì ném đi, cái bàncòn không muốn dọn, nói cho oai một chút thì càng loạn càng cảm thấythoải mái. Càng ngăn nắp thì càng có khoảng cách

Nghĩ như vậy,cô đúng là một người thất bại, Tô Tử Duyệt ở trước mặt Giang Dực chỉ làmột kẻ xảo trá, mà cô chân thật của nhiều năm trước, cùng lắm chỉ đổilấy thất bại trong mối tính đầu mà thôi

Kỳ thật, cô ít khi nhớđến Phương Văn Thành, sau khi chia tay cũng rất ít nghĩ đến, nhưng mỗilần nghĩ đến đều cảm thấy khó chịu như cũ, hơn nữa còn không cam lòng.Có lẽ từ đó trở đi, tế bào dối trá trong cơ thể cô đã bắt đầu rục rịch.Khi Phương Văn Thành đề nghị chia tay, rõ ràng cô cảm thấy rất đau, lụcphủ ngũ tạng hình như đã lệch khỏi vị trí, cơ thể cũng không thuộc vềmình, đau như vậy, nhưng bởi vì quá đau vì thế trở nên chết lặng

Khi Phương Văn Thành và cô chia tay là ở trong một quán cà phê, chính xácmà nói là ở tiệm cà phê cách trường học không xa, tiệm này chủ yếu báncho học sinh, vì thế giá cũng hợp lý, nhưng hương vị cũng không ngon,điều bọn học sinh yêu cầu là bầu không khí, ngược lại chúng không yêucầu quá cao về hương vị. Tô Tử Duyệt và Phương Văn Thành thích hẹn hò ởchỗ này, sau đó anh sẽ im lặng nghe cô nói chuyện, cô thích những lúcanh yên lặng, nghiêm túc lắng nghe cô nói

Chỉ là, ngày hôm đó,nơi bọn họ thường hẹn hò, anh không còn im lặng lắng nghe cô nói nữa, mà anh nói với cô: “Tô Tử Duyệt, chúng ta chia tay đi”

Anh đangchuẩn bị ra nước ngoài, để phấn đấu cho tương lai, cũng đã cố gắng hếtsức để giành được cơ hội đó, lúc khó khăn nhất, cô nói cô hiểu anh, ủnghộ anh, nhưng việc cô làm cả ngày chỉ là đi ăn với anh, sau đó hỏi ýkiến của anh. Bỗng nhiên, trong lúc đó, anh cảm thấy anh và cô khôngphải là người cùng một thế giới. Dường như cô mãi mãi cũng không thểhiểu anh, mà lúc này anh chợt phát hiện, bọn họ bên nhau nhiều năm nhưvậy, thế nhưng là anh luôn thuận theo ý cô.

Càng ngày càng cónhiều suy nghĩ phản đối loay hoay trong đầu anh, tựa hồ để chứng minhanh và Tô Tử Duyệt không phải là người của một thế giới, bọn họ ko thích hợp, và bọn họ ở bên nhau lâu như vậy là một sai lầm

Phương Văn Thành nghĩ thông suốt, vì thế anh ta nói với Tô Tử Duyệt: Tô Tử Duyệt chúng ta chia tay đi!

Cô cho rằng khi mình gặp phải tình huống như vậy, nhất định sẽ khóc lớn,sau đó không ngừng hỏi anh ta vì sao, yêu cầu anh ta đưa ra lời giảithích hợp lý

Nhưng cô không hề, cho dù cô rất khó chịu, cô chỉ cười nói với anh ta: “Được”

Đó là câu trả lời của cô dành cho Phương Văn Thành

Tình cảm 3 năm kết thúc đơn giản với một chữ : “Được”

Cô chưa thật sự ý thức được cô và Phương Văn Thành đã chính thức chia tay

Sau này Diệp Tiêu Tiêu hỏi cô tại sao lúc đó cô lại không có phản ứng, cô cười nói—Tớ chưa kịp phản ứng

Mãi đến 1 tháng sau Phương Văn Thành xuất ngoại, người đồng hành dĩ nhiên là bạn gái đương nhiệm- Hạ Ngữ Đình
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương