Tất cả
Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tô Tử Duyệt chọn bệnh viện này, bởi vì nó ít người, thật ra bệnh viện này trang hoàng cũng thật thoải mái, có thể làm cho tâm trạng của người ta bình thản, thái độ của bác sĩ, y tá cũng không tệ lắm.


Chẳng hạn như, vị bác sĩ đang khám cho cô, sau khi nhìn thấy kết quả kiểm tra, cười tủm tỉm nhìn cô: “Cô gái, cô đã có thai, tuổi của cô lúc này làm mẹ là tốt nhất, sau khi sinh con thì sức khỏe sẽ hồi phục rất nhanh…”


Nhưng mà khác với vẻ mặt cười tủm tỉm của bác sĩ, thần sắc của cô vẫn nhạt nhẽo như trước, cô cho người khác cảm giác, giống như một hồ nước trong suốt, sâu không thấy đáy, bình tĩnh, nhạt nhẽo, nhu hòa. Cô chỉ bình tĩnh cầm lấy kết quả kiểm tra, sau đó cười gật đầu nói cảm ơn với bác sĩ, liền đi ra ngoài, chỗ cô khám bệnh ở tầng không cao, nên cô chọn đi thang bộ, không có ai lựa chọn giống cô, vì thế cô không hề thấy ai ở cầu thang bộ, chỉ nghe tiếng giày cao gót của mình phát ra tiếng đông đông. Phát ra tiếng vọng rất nhỏ ở trên tường.

Một câu nói của bác sĩ làm cô trở nên thất thần...

Bình luận truyện