Tất cả
Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn

Bao gồm 40 truyện ngắn cho nên không có lời nhất định cho mỗi câu chuyện, chỉ là trong tất thảy cái riêng lẻ đó lại hợp thành một cung bậc cảm xúc sâu sắc gửi gắm đến mọi người. Biết đâu trong vài câu chuyện ngắn ta bắt gặp chính mình, bắt gặp ta chính là ai trong cuộc đời này. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng…


Nhịp sống hiện đại khiến chúng ta làm việc gì cũng vội vàng chưa bao giờ chậm rãi thưởng thức điều gì, cũng giống như một cuộc chạy đua của mỗi người trên hành trình sống của mình để rồi bỗng có lúc dừng chân lại suy nghĩ để  ta đều thốt lên hai chữ “giá như…” Tưởng chừng như tất cả không thể quay về, vừa hoài niệm lại sâu sắc, bộc lộ được sự giản dị, chân thành của con người trong quá khứ và hiện tại. Tựa như người ta nói tuổi mới lớn mang theo nhiều nỗi buồn, thì hãy để nỗi buồn ấy có một khoảng không riêng, đóng khung và đặt ra một giới hạn cho riêng nó. Và nếu trăm năm là hữu hạn, thì sao không thật sự sống hết khoảng đời hữu hạn đó.

Danh sách chương truyện Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn

Chương 1: Ai qua là bao chốn xa… Chương 2: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi Chương 3: Đơn giản chỉ là hạnh phúc Chương 4: Những khoảng trống không phải để lấp đầy Chương 5: Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn Chương 6: Ngược dòng nước mắt Chương 7: Hơn một khoảnh khắc bị bỏ lỡ Chương 8: Chúng ta chẳng có nơi nào khác để đi… Chương 9: Những gạch nối từ quá khứ Chương 10: “nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng” Chương 11: Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao? Chương 12: Như chờ tình đến rồi hãy yêu Chương 13: Ta sẽ làm chi đời ta Chương 14: Một chùm hoa vô ưu Chương 15: Yêu hơn một người? Chương 16: Tiền tài như phấn thổ? Chương 17: Đó cũng là khi ta lạc mất nhau rồi Chương 18: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi! Chương 19: Lắng nghe lời thì thầm của trái tim Chương 20: Khi bạn đau lòng, đừng ngại rơi nước mắt Chương 21: Khi ấy, một người đàn ông sẽ ra đời Chương 22: Bởi ta là con người Chương 23: Còn thời cưỡi ngựa bắn cung Chương 24: Hãy giữ lấy nhành xa trục thảo đầu tiên Chương 25: Khi cô ngựa vằn khoác lên mình bộ lông báo đốm Chương 26: Tuổi của ta là tuổi của trái tim… Chương 27: Yêu thương từ nơi rất xa Chương 28: Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa Chương 29: Bên đời ta còn ai đó lạc loài… Chương 30: Hãy kiêu hãnh và tự do, như những chú gà rừng Chương 31: Có một cuốn sách bên trong bạn Chương 32: Nếu biết trăm năm là hữu hạn… Chương 33: “đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu…” Chương 34: Sao ta sống nổi với mình? Chương 35: Và sẽ chẳng còn gì trên bờ cát thời gian Chương 36: Từ những điều bé nhỏ và chân thật Chương 37: Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người Chương 38: Bởi vì yêu chính là đã nhận Chương 39: Sự hữu hạn của cảm xúc Chương 40: Những mảnh ký ức cuối năm Chương 41: Chú thích

Bình luận truyện