Tất cả

Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc - Chương 7: Đau răng

Truyện Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Tác giả Thiên Tại Thủy

Danh mục Đô Thị Bách Hợp Khác

Trước Tiếp
Lộc Ẩm Khê nhìn ánh trăng, chữa lành những cảm xúc mong manh của mình từng chút một, khi quay người lại, nàng gần như sửng sốt.

Phía sau nàng là một bác sĩ mặc áo blouse trắng.

Ở bệnh viện mặc áo blouse trắng cùng đeo khẩu trang không dễ nhận ra được là người nào, nhưng Lộc Ẩm Khê chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra là Giản Thanh.

Trên giường một lời cũng không nói mà lột sạch quần áo của người khác, dưới giường lại có dáng vẻ nghiêm trang không dính bụi trần, nàng là nhận thức cô như thế.

Lộc Ẩm Khê bước tới:"Chị đến khi nào?"

Giản Thanh không trả lời, cũng không hỏi Lộc Ẩm Khê tại sao mắt nàng lại đỏ như con thỏ nhỏ, chỉ đưa bánh mì nhỏ cho nàng.

Lộc Ẩm Khê do dự một chút rồi đưa tay ra nhận lấy.

Nàng thật sự đói đến mức da bụng dính vào da lưng.

Sau khi xé bao bì của bánh mì nhỏ, Lộc Ẩm Khê suýt chút nữa đã nuốt chửng luôn cả một mẩu bánh mì khi ngửi thấy mùi sữa béo ngậy.

Giản Thanh im lặng chăm chú nhìn nàng, sợ nàng bị nghẹn, đi đến máy bán hàng tự động bên cạnh mua đồ uống cho nàng.

Lộc Ẩm Khê uống một ngụm nước, trong lòng đối với việc Giản Thanh săn sóc lại tăng thêm một phần hảo cảm.

*

Ngày hôm sau, Giản Thanh trực trong khoa nghiên cứu, cô dành cả buổi sáng ở phòng thí nghiệm trung tâm.

Có các nhà nghiên cứu khoa học chuyên trách trong phòng thí nghiệm trung tâm Khối u của bệnh viện tuyến đầu trực thuộc, cũng như các bác sĩ lâm sàng để luân phiên tham gia các lớp nghiên cứu khoa học.

Lòng bàn tay trái của Giản Thanh bị thương nên một số thao tác không thuận tiện, vì vậy Lộc Ẩm Khê bị bắt vào phòng thí nghiệm, chạy việc vặt, ghi dữ liệu, làm rất nhiều việc vặt cho cô, rất chịu thương chịu khó.

Lớp học nghiên cứu tương đối nhàn nhã, buổi chiều Giản Thanh đem công việc về nhà làm.

Ngoài trời tuyết rơi lất phất, trong nhà lại là một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím.

Khi trở về nhà, Lộc Ẩm Khê không phải làm việc nhà nên rất buồn chán, nàng tìm một chiếc thước dây, đứng thẳng sống lưng để đo chiều cao.

167cm, thấp hơn khoảng 1,5cm so với thân thể thực của nàng.

Nàng cầm thước cuộn, lầm bầm lầu bầu: "Mình nghĩ mình có thể cao thêm".

Có thể cao giống như thế giới thực.

Âm thanh đánh bàn phím bị ngưng trệ, Giản Thanh liếc nhìn Lộc Ẩm Khê, thình lình nói: "Em 20 tuổi."

Trên thực tế thì tâm lý là 25 tuổi.

Lộc Ẩm Khê trầm ngâm, không cho là đúng: "Tuổi 20 thì làm sao? Nói không chừng tuyến xương của tôi vẫn chưa đóng lại, nhưng nó có thể tiếp tục phát triển cho đến khi cao hơn chị."

Nhìn ra có thể thấy Giản Thanh cao 1,7 mét, chân dài, eo thon, dáng chuẩn đến mức khiến Lộc Ẩm Khê có chút ghen tị.

Giản Thanh thu hồi tầm mắt, không nói chuyện, tiếng gõ bàn phím "lạch cạch" càng thêm dồn dập.

Quả nhiên là tiểu hài tử.

Nhỏ đến mức như đứa trẻ nhe răng, đôi mắt đỏ hoe vì đau, lắc qua lắc lại trước mặt bác sĩ, dáng vẻ như đang muốn hỏi vài câu, muốn nghe nói một chút gì đó quan tâm, ân cần.

Giản Thanh vờ như không hỏi không nói, tiếp tục dùng năm ngón tay mảnh khảnh gõ trên bàn phím.

Lộc Ẩm Khê cuối cùng không kìm chế được, vì vậy nàng nghiêng người về phía trước chủ động nói, "Răng của tôi đau, hình như là đang mọc răng khôn."

Giản Thanh mắt cũng không buồn nâng lên: "Tôi là chuyên khoa ung thư, không phải nha khoa."

Giả vờ thờ ơ.

Lộc Ẩm Khê ôm mặt, khom lưng nhìn Giản Thanh, hàm hồ trả lời: "Không phải nhờ chị nhổ răng. Khoa ung thư cũng có thể điều trị cơn đau."

Khoảng 60% đến 80% bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối sẽ bị đau. Có rất ít hy vọng chữa khỏi ung thư giai đoạn cuối. Điều các bác sĩ có thể làm để cứu chữa thường rất ít, nhưng giảm đau lại là một trong số ít đó.

Giản Thanh nâng bàn tay trái đã được khâu lại, nói nhỏ: "Tôi sẽ không chữa trị cho bệnh nhân có xu hướng bạo lực với bác sĩ."

Lộc Ẩm Khê vội vàng muốn trị cơn đau, nhẹ nhàng kéo kéo góc áo của cô: "Bác sĩ Giản, việc nào ra việc đó, Hippocrates đang từ trên trời nhìn chị. Làm bác sĩ phải có lương tâm. Chị đã tuyên thệ như thế mà."

Không thể biến thành bộ dạng có thù tất báo như vậy, lòng dạ hẹp hòi.

Giản Thanh nhìn cô, nhớ lại lời thề của sinh viên y khoa cùng lời thề Hippocrate đã thấm đẫm trong đáy lòng, nhàn nhạt "ồ" một tiếng, nửa người trên nghiêng về phía trước, tiến lại gần, môi gần như áp vào tai nàng: "Bạn học Lộc, tôi không có lương tâm. "

Nói xong, cô thổi một ngụm nhiệt khí vào tai nàng.

Hơi nóng phả vào tai, vừa ngứa vừa buốt, khiến Lộc Ẩm Khênổi hết da gà, bịt kín lỗ tai, lảo đảo lùi lại, suýt chút nữa ngã xuống đất.

Nàng trừng mắt liếc nhìn nữ nhân đang ngồi trên sô pha.

Nữ nhân xem như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục gõ phím.

Cũng không thèm nhìn tới nàng.

Tim đập liên hồi, lỗ tai nóng đến mức bốc khói, Lộc Ẩm Khê đỏ mặt che lỗ tai lại, dùng sức xoa xoa.

Có bệnh.

Muốn câu dẫn hay quyến rũ người khác thì cũng phải xem rõ đối tượng là ai.

Nàng không phải nam nhân, thổi vào tai nàng như vậy là có ý gì?

Dưới đáy lòng hùng hùng hổ hổ vài câu, Lộc Ẩm Khê bất tri bất giác nhận ra điều gì đó.

Kim chủ và chim hoàng yến.

Hừ, bại hoại!

Lộc Ẩm Khê không để ý đến Giản Thanh nữa, chính mình ủy khuất mà đi lấy hòm thuốc.

Cảm giác nóng ran truyền vào tai kéo dài thật lâu không tiêu tan, Lộc Ẩm Khê cảm thấy lỗ tai nóng như thiêu đốt, không khỏi đoán rằng khối băng này là thích cả nam lẫn nữ, hay chỉ là nữ.

Quan tâm đến cô làm gì? Ai quan tâm cô thích đàn ông hay phụ nữ!

Trong đầu lại phát ra tiếng hận sắt mà không thành thép, Lộc Ẩm Khê lắc đầu, gạt những suy nghĩ lộn xộn sang một bên, tập trung mở hộp thuốc ra, tìm vài viên ibuprofen để giảm đau.

Hộp thuốc rất lớn, các loại thuốc và thiết bị y tế dùng một lần khác nhau được xếp vào các ngăn khác nhau.

Lộc Ẩm Khê lục lọi, đột nhiên phát hiện trong hộp thuốc có mấy viên morphine hydrochloride, còn thấy rất nhiều sevoflurane.

Morphine được sử dụng để giảm đau do ung thư cùng các cơn đau dữ dội cấp tính. Sevoflurane là loại thuốc gây mê tổng quát thường được sử dụng trong khoa gây mê, với một liều lượng nhỏ có thể khiến người bệnh gục xuống.

Hai loại thuốc này có tính gây nghiện cao, lạm dụng có thể gây lệ thuộc, dùng quá liều có thể gây tử vong.

Trong sách, Giản Thanh ở thời kỳ sau đã lợi dụng thuốc mê để gϊếŧ rất nhiều người, cuối cùng chính mình tiêm vào một lượng lớn thuốc, nằm trên mặt tuyết lạnh lẽo, âm thầm chờ đợi sinh mệnh kết thúc.

Giản Thanh thấy Lộc Ẩm Khê nhìn thật lâu, chỉ cầm lấy mấy hộp thuốc mê cần thiết, bước tới, cầm lấy thuốc trong tay nàng bỏ qua một bên.

Lộc Ẩm Khê đau đến mức trán đầy mồ hôi mỏng, sợi tóc mềm mại dán ở bên tai trông thật đáng thương.

Giản Thanh nhìn nàng chằm chằm vài giây, đưa tay gạt tóc nàng ra, cầm lấy nhiệt kế điện tử, "tích" vào trán nàng.

36,8 ° C, không sốt.

"Há miệng ra"

Cằm bị nắm, lần này không phải đùa giỡn, Lộc Ẩm Khê không giãy dụa, ngoan ngoãn mở miệng: "A ——"

Ngón tay lạnh lẽo ấn vào quai hàm cô, cảm nhận được kích thước của hạch bạch huyết, nàng cau mày, kìm chế cơn đau.

Đã xem cùng chạm qua, Giản Thanh hỏi:" "Mức độ đau dao động từ 0 đến 10. Em có muốn chọn một con số để mô tả không?"

Phương pháp phân loại kỹ thuật số là một phương pháp thường được sử dụng để đánh giá định lượng mức độ đau, tăng từ 0 đến 10.

Lộc Ẩm Khê nheo miệng: "Là 6, đau quá".

4 ~ 6 được coi là đau vừa phải. Có nhiều bệnh nhân đau nặng 7 ~ 10 trong khoa ung thư, Giản Thanh nhìn mãi cũng thành quen, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi: "Tiền sử bệnh đường tiêu hóa và dị ứng thuốc là gì?"

Ngoài việc kê đơn thuốc đúng bệnh cũng cần xem xét tác dụng phụ có thể xảy ra, một số loại thuốc gây kích ứng niêm mạc dạ dày, có người dị ứng với một số loại thuốc, hoặc một số loại thuốc không thể phối hợp dùng cùng nhau.

Lộc Ẩm Khê hồi ức lại cơ thể này một lúc, lắc đầu: "Không có ... Gần đây tôi không dùng loại thuốc nào khác."

Giản Thanh tìm amoxicillin và metronidazole, đưa cho cô: "Súc miệng bằng nước muối, mỗi lần uống hai viên, ngày ba lần, sau bữa ăn, ăn kiêng nhẹ nhàng, không uống rượu, tùy tình hình có thể uống ibuprofen."

Sau khi nói xong, cô bóp một ít gel khử trùng dùng một lần và xoa xoa tay, sau đó quay người lại định tiếp tục làm luận văn.

Lộc Ẩm Khê giữ chặt góc áo cô, không để cô đi.

Góc áo bị kéo lấy, Giản Thanh dừng lại, nhìn Lộc Ẩm Khê, hơi nhướng mày.

Lộc Ẩm Khê rũ mắt, không nói gì.

Nền trắng chữ đen biến ảo hòa thành một bức họa,trong đầu óc nàng không ngừng hiện lên khung cảnh Giản Thanh nằm trên mặt tuyết mà chờ chết.

Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng nàng lại không biết có nên nói hay không.

Đau đến mức không còn sức để tự vấn, nàng ngập ngừng một lúc, nhưng vẫn lựa chọn nói ra: "Thuốc là để cứu người. Chị không được dùng nó để làm việc xấu, có được không?"

Thuốc là để chữa bệnh cứu người.

Đừng sử dụng nó để kết thúc sinh mệnh của người khác.

Không được sử dụng nó để kết thúc sinh mệnh của chính mình.

Giản Thanh nhìn Lộc Ẩm Khê, tự hỏi tại sao đứa trẻ đột nhiên nói những lời kỳ lạ như vậy.

Cô nhìn morphine và sevoflurane trong hộp thuốc, nghĩ thầm một lúc rồi hỏi: "Tôi có thể làm chuyện xấu gì, hít thuốc phiện sao?".

Khi điều trị ngoại trú và cấp cứu, cô đã gặp phải một số tội phạm nghiện ma túy, khai man rằng ung thư giai đoạn cuối, cơ thể đau dữ dội nên lừa gạt bác sĩ để tiêm morphin.

Lộc Ẩm Khê không trả lời mà chỉ nắm chặt góc áo của nàng, khá giống với tư thế không nghe được lời hứa hẹn liền không bỏ qua.

Giản Thanh bị nháo đến mức không thể giận nàng.

"Được rồi, tôi sẽ không làm chuyện xấu." Vẫn là giọng điệu lãnh đạm, nhưng có chút bất lực dỗ tiểu hài tử, "Uống thuốc đi, lát nữa đi bệnh viện."

Nhận được lời hứa, Lộc Ẩm Khê buông góc áo nàng ra, che mặt hỏi: "Đi bệnh viện làm gì? Không phải buổi chiều chị định để tôi nghỉ ngơi sao?"

Giản Thanh liếc mắt nhìn nàng, đưa tay búng nhẹ lên trán nàng: "Chụp phim, nhổ răng."

*

Khoa răng hàm mặt.

Sau khi chụp xong phim răng, nha sĩ trực tiếp đọc phim trên máy tính, liếc nhìn Lộc Ẩm Khê, cười nói: "Tiểu cô nương bộ dáng xinh đẹp, hàm răng lớn lên cũng độc đáo. Hai chiếc răng khôn dài nằm ngang phía, đối xứng, đều phải nhổ ra. "

Lộc Ẩm Khê nghe xong thì hai má phồng lên, gần như muốn ngất đi trong lồng ngực của Giản Thanh.

Răng khôn mọc tự do, ngang, chéo, thẳng đứng đều có.

Mọc lệch sang một bên, thuật ngữ y học gọi là răng bị tác động bên, gần với dây thần kinh, độ nguy hiểm khi nhổ cao và khó loại bỏ, sẽ có phản ứng kịch liệt sau phẫu thuật.

Sau khi hết tác dụng gây mê, bệnh nhân thường gào khóc, nước mắt cùng nước mũi tứ tung.

Giản Thanh tỏ ra không chút thương hại: "Khi tình trạng viêm thuyên giảm, tôi sẽ mang nàng đến nhổ ra."

Nha sĩ vui vẻ gật đầu: "Tiện thể để học sinh của tôi quan sát , nghiên cứu một chút."

Dạy học ở bệnh viện, các bác sĩ có nhiệm vụ giảng dạy thích nhất những tình trạng điển hình đó của người bệnh, đụng tới chuyện này là chỉ hận không thể mang học sinh của mình chuyên tâm quan sát, dạy dỗ.

Vì vậy, vào ngày Lộc Ẩm Khê nhổ răng, vây quanh nàng là một vòng cùng một vòng thực tập sinh mặc áo khoác trắng.

Nha sĩ nâng mặt, từ tốn giải thích cho học sinh: "Các em hãy nhìn xem, đối với một chiếc răng bị va đập như nàng, phải cắt nướu ra, thân răng lộ ra ngoài bằng vạt, cần phải phân cách răng rồi nhổ từng chiếc một .. . "

Ánh đèn quá chói mắt, lời nói thực dọa người, Lộc Ẩm Khê nhắm mắt,dùng ngón tay véo chặt góc áo mình.

Gây tê có hiệu lực, bắt đầu nhổ răng.

Tựa như cho một đội xây dựng vào khoang miệng, dùng búa cạy, khoan cùng cào, linh kinh leng keng một trận, miệng đầy máu trộn với mùi mủ của găng tay y tế, còn có tiếng học sinh xì xào bên tai.

Lộc Ẩm Khê nhịn xuống sự khó chịu, toàn lực phối hợp với động tác của bác sĩ.

Không ai sẽ thích bị dùng làm vật mẫu dạy học khi đang trong trạng thái thấp thỏm cùng lo âu.

Nhưng giảng dạy là nền tảng của sự kế thừa y học.

Trên đời này có thể có thiên tài hội họa và thiên tài âm nhạc, nhưng trong lĩnh vực y sinh học lại không có thiên tài, chỉ có thể tích lũy từng chút một.

Sự trưởng thành của bất kỳ bác sĩ nào đều dựa vào sự tích lũy một số lượng lớn các ca bệnh, đây là một lĩnh vực được thực hành và kinh nghiệm đặc biệt được chú trọng.

Lộc Ẩm Khê hiểu điều này và sẵn sàng làm chuột bạch cho các sinh viên thực tập quan sát và học hỏi.

Mũi khâu cuối cùng là được giao cho thực tập sinh.

Nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy rằng thực tập sinh đang lo lắng, các nút thắt không trơn tru, tay hơi run, khi khâu xong, tác dụng của thuốc tê tại chỗ đã hết.

Sau khi vội vã làm xong công việc, Giản Thanh đến đón Lộc Ẩm Khê. Lộc Ẩm Khê áp tay lên đầu gối, an tĩnh truyền dịch.

Nàng cắn tăm bông, nhìn mắt Giản Thanh, sắc mặt tái nhợt, má sưng như hamster, đau đến mức không nói được lời nào, mỗi khi nuốt nước bọt lại tựa như dao cắt.

Bác sĩ nha khoa cười ha hả khen: "Tiểu cô nương nhà cô ngoan quá, tôi muốn làm gì thì làm, không quấy khóc hay làm khó".

Lộc Ẩm Khê liếc nhìn nha sĩ, yên lặng chửi thầm: Đó là bởi vì đau đến mức không có sức lực để gào khóc, học sinh của ngươi có trình độ kỹ thuật quá kém...

Giản Thanh tiến vào từ ngoài trời băng giá đầy tuyết, vẫn còn lạnh, cô đặt tay lên đầu Lộc Ẩm Khê, xoa nhẹ hai lần rồi ôn tồn nói: "Đừng bị bề ngoài của nàng lừa gạt, khả năng là dưới đáy lòng nàng đang hùng hùng hổ hổ."

Lộc Ẩm Khê: ......

Chị nói bậy!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com