Tất cả

Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc - Chương 19: Khách sạn

Truyện Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Tác giả Thiên Tại Thủy

Danh mục Đô Thị Bách Hợp Khác

Trước Tiếp
Lộc Ẩm Khê nhớ tới Giản Thanh có chút ám ảnh chuyện sạch sẽ, nhất định sẽ cảm thấy không thoải mái khi từ bệnh viện đến thành phố C, liền nói:"Chị tắm trước đi, tôi sắp xếp lại hành lý."

Giản Thanh không từ chối, nghe vậy liền ở trước mặt Lộc Ẩm Khê làm trò, duỗi tay tháo từng chiếc cúc áo, cởϊ áσ khoác trên người ra.

Lộc Ẩm Khê không ngờ cô lại hành động nhanh như vậy, tầm mắt nàng không kịp dời đi, dán chặt mắt vào chuyển động của đôi tay cô. Dòng thời gian dường như chậm lại vào lúc này, nhất cử nhất động của nữ nhân trước mặt bị phóng đại vô hạn, từ cái nút áo trên cùng mà một đường tháo xuống chiếc bụng nhỏ.

"Em muốn nhìn đến khi nào?" Giản Thanh chậm rãi cởϊ áσ khoác ngoài, lộ ra chiếc áo len trắng tinh cùng những đường cong tinh xảo hấp dẫn.

Một lời nói khiến Lộc Ẩm Khê đỏ mặt tía tai, ý thức được mình thô lỗ, lập tức xoay người, đối mặt với bức tường, nhỏ giọng xin lỗi: "Thực xin lỗi ..."

Giản Thanh không nói gì, như thường lệ kiểm tra xem trong phòng có camera hay không, sau khi đảm bảo an toàn, cô lấy quần áo trong vali chuẩn bị tắm rửa.

Lộc Ẩm Khê vẫn đang quay mặt vào tường, cúi đầu, như cây nấm tự kỷ.

Trước khi vào phòng tắm, Giản Thanh còn để lại một câu: "Phạt em học thuộc Túy Ông Đình Ký, chờ tôi tắm xong đọc cho tôi nghe."

Lộc Ẩm Khê thầm thóa mạ: Chị, một giáo viên trường y, thực sự phạt người khác đọc thuộc lòng thơ cổ điển của Trung Quốc ...

Chửi thầm xong, nàng lấy điện thoại di động ra, tìm tòi nguyên văn từng câu từng chữ mà học thuộc, nàng bất chợt nghĩ lần trước nói về mẫu người lý tưởng, nàng hi vọng nửa kia có trình độ văn học tốt hơn, có thể cùng nàng bổ sung cho nhau...

Không thể nhịn được mà bật cười.

《Túy Ông Đình Ký》thuộc nội dung giáo dục bắt buộc ở trung học cơ sở thì có thể thể hiện trình độ tu dưỡng văn học gì cơ chứ?

Một mặt cảm thấy buồn cười, nhưng mặt khác cô không khỏi thắc mắc liệu Giản Thanh đến tột cùng có phải thay đổi vì những lời nói của bản thân mình hay không?

Vừa nghĩ tới đây, lòng nàng trở nên mơ hồ, ý nghĩ vui vẻ trở thành hư không, khóe mắt có chút khô khốc, mũi cũng chua xót.

Khi yêu thích một người nào đó, liền không thể không suy ngẫm từng động thái, từng lời nói và việc làm của người đó, lăn qua lộn lại suy đoán xem điều đó có liên quan đến bản thân hay không, vừa nghĩ đến người đó liền sẽ sinh ra cảm giác ngọt ngào.

Nếu cả hai có thể hạnh phúc cùng nhau, đó là điều quý giá đối với bất kỳ ai.

Nhưng Lộc Ẩm Khê không thể nhìn thấy tương lai của mối quan hệ này.

Nàng có thể không quan tâm đến giới tính hay tuổi tác mà yêu Giản Thanh, nhưng nàng và Giản Thanh trước sau lại không phải là người cùng một thế giới.

Nàng không còn là một đứa trẻ nữa, nàng có thể hiểu rõ ràng rằng, nếu thích một ai đó thì không nhất định phải bên nhau.

Cuộc sống của một con người không chỉ có tình yêu, mà còn có tình thân, tình bạn, lý tưởng cùng niềm tin.

Trước tiên nàng phải là Lộc Ẩm Khê, sau đó mới là Lộc Ẩm Khê yêu thích Giản Thanh.

Tình yêu của nàng dành cho Giản Thanh không đủ để khiến nàng từ bỏ cuộc sống của mình ở thế giới thực và lựa chọn ở lại đây mãi mãi.

Rời khỏi thế giới này và trở về thế giới thực mới là mục đích cuối cùng của nàng.

Lý trí cùng tình cảm va chạm, Lộc Ẩm Khê ngồi xổm xuống ôm lấy thân mình, khổ sở đến mức muốn khóc.

Nàng dụi dụi mắt, không dám để bi quan lan tràn, quay đầu đem lực chú ý vào điện thoại, trong lòng thầm học thuộc 《Túy Ông Đình Ký》.

Học đến câu "Sơn hành lục thất lý, tiêm văn thủy thanh sàn sàn nhi tả xuất vu lưỡng phong chi gian giả, nhưỡng tuyền dã *", tiếng nước róc rách trong phòng tắm bỗng xuyên vào tai nàng.

(*: nguyên văn: 山行六七里,渐闻水声潺潺而泻出于两峰之间者,酿泉也 , (Bài ký đình Tuý Ông- Âu Dương Tu)

tạm dịch: Men theo đường núi chừng 6, 7 dặm, dần dần nghe có tiếng nước róc rách chảy rót xuống giữa hai ngọn núi, đó là suối Nhưỡng (Bản dịch: Nguyễn Thanh Lộc,) .)

Suy nghĩ bị đình trệ trong giây lát.

Lộc Ẩm Khê nghe thấy rất vui mừng, sau khi định thần lại, lập tức ngồi lên ghế bành.

Những người làm việc trong bệnh viện có một vấn đề chung là sau khi tan tầm, họ không bao giờ chạm vào giường hoặc chăn ga gối đệm trước khi thay quần áo.

Nàng ngồi thẳng lưng trên ghế, cố gắng tập trung học thuộc lòng thơ Trung cổ điển, nhưng tiếng nước trong phòng tắm văng vẳng bên tai nàng rất lâu.

Lộc Ẩm Khê hoang mang rối loạn chạm vào điều khiển từ xa, bật TV lên, để âm thanh của bộ phim truyền hình che đi tiếng nước từ phòng tắm.

Giản Thanh trần trụi đứng trong nước, mái tóc dài ướt đẫm bám vào lưng, nhắm mắt lại, để nước nóng làm ướt cơ thể mình.

Khi mở mắt ra thoa sữa tắm, cô liền nhìn ra ngoài phòng tắm.

Lộc Ẩm Khê vẫn thành thật quay mặt vào tường, không dám xoay người nhìn cô?

Trên thực tế, kính trong phòng tắm không phải là kính hoàn toàn trong suốt bình thường, mà là kính được điện phân, khi có người bước vào, cảm biến sẽ tự động cảm nhận, bên trong có thể nhìn thấy phía bên ngoài không sót thứ gì, nhưng từ ngoài nhìn vào trong sẽ giống như bị bịt kín một tầng sương trắng, mông lung không nhìn rõ.

Giản Thanh lau khô người và đi ra ngoài, cô không nói với Lộc Ẩm Khê về điều này.

"Chờ tôi tắm rửa sạch sẽ rồi quay lại đọc cho chị nghe." Lộc Ẩm Khê cầm quần áo trên tay bước vào phòng tắm, cũng mặc kệ Giản Thanh có đồng ý hay không.

Giản Thanh mặc áo choàng tắm màu trắng, ôm cánh tay dựa vào tường, thẳng thắn đứng đối diện phòng tắm, nhìn về phía phòng tắm, dù bận rộn vẫn ung dung thưởng thức.

Lộc Ẩm Khê cởi được một nửa quần áo, nhìn thấy hành vi thẳng thắn đến mức vô liêm sỉ của Giản Thanh, liền vội vàng mặc quần áo vào, mở cửa phòng tắm, thò đầu ra, nghiến răng nghiến lợi: "Chị, không được nhìn! Đi ra cửa sổ bên kia! Trước khi tôi tắm xong thì chị không được lại đây!"

Nàng đoan chính mà ngồi ở góc tường, không nhìn trộm cô lấy một cái, nàng gần như quên mất người trước mặt nàng không phải là chính nhân quân tử mà là một tên bại hoại!.

Giản Thanh bước từng bước đến, đôi chân dài đung đưa dưới lớp áo choàng tắm

Lộc Ẩm Khê ngưng thở, nhanh chóng siết chặt cổ áo.

Giản Thanh nhìn ngực Lộc Ẩm Khê rồi lại chỉ vào chính mình, mặt có bao nhiêu lãnh đạm thì lời nói liền có bấy nhiêu vô sỉ:"Em có, tôi cũng có."

Ngụ ý nhìn ngực nàng cũng không có gì hiếm lạ.

"Tránh ra!"

Giản Thanh ngoan ngoãn tránh ra.

Đi đến bên cửa sổ gió lạnh.

Một lúc sau, phòng tắm truyền ra tiếng nước tí tách tí tách, Giản Thanh đứng bên cửa sổ, cúi đầu, mặt vô biểu tình nhìn qua PPT sẽ giảng giải ở hội nghị ngày mai trên iPad, vành tai bất tri bất giác đỏ lên.

Lộc Ẩm Khê mặc một chiếc áo ngủ nhung đỏ in hình thỏ, nhảy về phía Giản Thanh: "Tôi đã học thuộc《Túy Ông Đình Ký》, muốn tôi đọc cho chị nghe không?

Giản Thanh ngẩng đầu đánh giá đứa trẻ trước mặt.

Đôi mắt ẩm ướt, mái tóc mang theo làn hơi nước thoải mái thanh tân.

Thanh thuỷ xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức*

(*: nguyên văn: 清水出芙蓉,天然去雕飾, dịch nghĩa: Hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải bài trí, gia công. – trích thơ Lý Bạch)

Giản Thanh cúi đầu, kiềm chế ý muốn sờ lên lỗ tai thỏ, tiếp tục đọc PPT: "Không cần, đi sấy tóc đi."

PPT dừng ở trang trên cùng đã được năm hoặc sáu phút.

Đêm khuya, sau khi hoàn thành mọi thứ, cả hai chuẩn bị đi ngủ.

Trước khi đi ngủ, Giản Thanh do dự nhìn ánh đèn.

Không đợi cô mở miệng, Lộc Ẩm Khê đã nằm xuống, đeo bịt mắt vào: "Chị không cần tắt đèn, tôi có mang theo bịt mắt."

Giản Thanh nhìn Lộc Ẩm Khê ở giường bên cạnh, thấy đôi mắt nàng được che kín bởi bịt mắt đen, lộ ra chiếc mũi cao cùng đôi môi hồng nhuận, ánh mắt lưu luyến nhìn nàng vài giây,sau đó ấn xuống nút điều chỉnh đèn, đem ánh đèn màu trắng chuyển thành ánh vàng mờ ảo ấm áp.

Lộc Ẩm Khê hé mở bịt mắt, trộm nhìn ánh đèn, cảm thấy màu sắc này có chút ái muội.

Giống như ngọn đèn được bật sáng khi làm chuyện xấu hổ.

Nàng nằm nghiêng, không buồn ngủ, nhìn Giản Thanh ở giường bên cạnh.

Giản Thanh nửa dựa vào đầu giường, cầm iPad, đăng nhập số hiệu công việc của Văn phòng Học vụ, nhập lý lịch, sửa bài tập cuối kỳ mà học sinh đã nộp.

"Giản lão sư, sao chị chưa ngủ?"

"Tại sao em cũng chưa ngủ?"

Lộc Ẩm Khê không tìm được gì để nói: "Chị đang làm gì vậy?"

"Sửa bài thi."

"Là bài thi gì?"

Giản Thanh kiên nhẫn hỏi đáp cùng nàng:"Bài thi cuối kỳ."

"Phải sửa bao nhiêu bản?"

"273."

"Chị có cần tôi giúp không?"

Giản Thanh nhìn nàng, hỏi: "Trình độ tiếng Anh của em thế nào?

Câu hỏi và đáp án đều là tiếng Anh.

Lộc Ẩm Khê lúc này cũng không khiêm tốn: "Vẫn còn tốt, tôi có thể dịch tài liệu."

Trong ngành phải viết luận văn cùng học hỏi để nắm được những tiến bộ nghiên cứu mới nhất trong và ngoài nước, yêu cầu trình độ tiếng Anh rất cao.

Năm đó nàng trúng tuyển vào chuyên ngành y học lâm sàng 8 năm, lớp học của nàng là lớp dạy song ngữ, các giáo viên dạy bằng tiếng phổ thông nhưng sách giáo khoa, tài liệu phát tay cùng bài kiểm tra đều bằng tiếng Anh.

Khi còn ở cao trung, trình độ tiếng Anh của nàng rất tốt, sau hai năm tôi luyện ở cấp bậc đại học thì ngày càng xuất sắc.

Sau này khi bước chân vào giới giải trí, tham gia vào các cuộc phỏng vấn cho các dự án phim hợp tác quốc tế, đây chính là một điểm cộng.

Giản Thanh đem đáp án cùng mật khẩu tài khoản nói cho nàng: "Em bắt đầu sửa từ trang cuối cùng."

Lộc Ẩm Khê vừa sửa bài thi vừa dong dài nói: "Tôi có thể sử dụng epidata, SPSS và Python, có thể giúp chị thống kê và phân tích số liệu luận văn."

Giản Thanh ừ một tiếng.

Lộc Ẩm Khê đợi một lát, không chờ đến cô khen ngợi, xoa xoa mũi, tiếp tục khoe khoang:"Mặc dù tôi lớn lên rất xinh đẹp và thường hay được người ta xem như bình hoa di động, nhưng tôi thật sự không phải như thế, đôi khi tôi rất hữu ích."

Giản Thanh lãnh đạm nói:"Ừm."

Lộc Ẩm Khê ngưng nói.

Nàng cảm thấy vẫn là người trong giới giải trí tốt hơn, người khen ta, ta khen lại người, khen từ đầu đến chân, có thể đem bản thân mình mà xu nịnh, những người làm học thuật đều không có nhãn lực, không biết khen ngợi người khác.

Thật lâu sau không nghe thấy tiểu lảm nhảm mở miệng,Giản Thanh liếc mắt nhìn sang, hỏi: "Muốn tôi khen em một hai câu sao?"

Lộc Ẩm Khê khẽ hừ một tiếng, cầm lấy iPad nghiêng người đưa lưng về phía cô, không thèm để ý đến cô, biến thành một cây nấm tự kỷ.

Xem như đã nhìn ra, cô không phải không có nhãn lực, mà chỉ là đang cố tình đùa cợt nàng.

*

Có một số học giả thật sự rất giỏi trong công việc.

7 giờ sáng, người tổ chức hội nghị học thuật ở thành phố C, chủ nhiệm khoa ung bướu thành phố C, và các bác sĩ đích thân đến cùng các chuyên gia dùng bữa sáng, nói chuyện phiếm, kết thân, đích thân đón bọn họ đến phòng học thuật của bệnh viện, còn đưa tới bệnh khu tham quan.

Hội nghị kéo dài một ngày rưỡi, có khoảng mười chuyên gia giảng dạy.

Trong đội chuyên gia bụng bia hói đầu, bắt mắt nhất là Giản Thanh và Chử Yến, ai cũng khen hai người trai tài gái sắc rất xứng đôi, khi chụp ảnh tập thể trước khi bắt đầu hội nghị học thuật, còn đem hai người họ đặc biệt sắp xếp đứng cùng nhau.

Ghế chuyên gia được bố trí cũng được một trái một phải cạnh nhau.

Mặc dù biết hai người này từ đầu đến cuối sẽ không cùng nhau, nhưng Lộc Ẩm Khê vẫn thấy chua đến mức muốn sủi bọt.

Nàng không có chỗ ngồi chuyên dụng, hàng ghế đầu toàn là các chuyên gia đến từ các thành phố khác nhau, nàng chỉ có thể ngồi ở phía sau, thỉnh thoảng nhìn hai người ghé sát vào nhau rồi thì thầm điều gì đó.

Không biết có phải là ảo giác của chính nàng hay không, thái độ của Giản Thanh đối với Chử Yến có vẻ thân thiện hơn so với người thường, thỉnh thoảng sẽ mỉm cười, còn có nhìn nhau cười một lần.

Vì lý do nghề nghiệp, Lộc Ẩm Khê sẽ chú ý đến nét mặt cùng chuyển động cơ thể của người khác hơn những người bình thường, nàng có thể dễ dàng phát hiện ra sự thay đổi cảm xúc của người khác.

Khi nàng thấy Giản Thanh cùng Chử Yến nói chuyện, cơ thể cô sẽ chủ động nghiêng về phía hắn, vẻ mặt lạnh lùng của cô trở nên dịu dàng hơn.

Đột nhiên không chỉ có chua đến sủi bọt, mà còn có một chút ghen tị.

Sự ghen tị dần dần lan tràn khiến nàng không thể nhìn họ được nữa, nàng chạy ra sảnh bên ngoài hội trường để uống trà cùng ăn nhẹ, trò chuyện với nhân viên, xoa dịu cảm xúc của mình.

Chờ đến khi Giản Thanh giảng dạy, Lộc Ẩm Khê trở lại hội trường. ngồi ở hàng ghế cuối cùng, quan sát cô.

Giản Thanh chia sẻ một trường hợp điều trị bằng liệu pháp miễn dịch ung thư gan và những tiến bộ nghiên cứu mới nhất trong liệu pháp miễn dịch ung thư vú.

Nhiều khán giả lấy điện thoại di động ra để chụp ảnh, Lộc Ẩm Khê cũng mở camera để chụp lại hình ảnh nhẹ nhàng của Giản Thanh trên sân khấu.

Trường hợp ung thư gan mà cô chia sẻ là một trường hợp điều trị miễn dịch rất thành công.

Bệnh nhân được chẩn đoán bệnh lý là ung thư gan 4 năm trước, đa di căn phổi cách đây 3 năm, sau khi điều trị PD-1, các tổn thương ở phổi và gan đã thuyên giảm rõ rệt, tái khám cách đây 2 năm cho thấy các tổn thương phổi gần như biến mất, và thùy sau bên phải của gan chỉ còn lại một chút đốm loang lổ, đánh giá năm nay vẫn là sự chuyển tiếp ổn định.

PPT hiển thị tình hình thuốc của bệnh nhân từ đầu đến cuối, so sánh dữ liệu hình ảnh trước và sau, Giản Thanh trình bày từng phần một, sau đó tuyên bố:" Cho đến nay, PFS* của bệnh nhân (thời gian sống thêm không tiến triển) lên đến 46 tháng."

(PFS*: Progression-free survival – Sống thêm không tiến triển: Thời gian tính từ thời điểm bắt đầu tham gia nghiên cứu (với thử nghiệm LS không ngẫu nhiên) đến thời điểm bệnh tiến triển hoặc tử vong do bất kể nguyên nhân nào. Mốc thời gian tính từ thời điểm phân nhóm ngẫu nhiên đối với thử nghiệm LS ngẫu nhiên.)

Khi cô chia sẻ số liệu này, ánh mắt liền lướt qua một hàng người rồi rơi vào Lộc Ẩm Khê ở hàng ghế cuối cùng.

Cách mấy trăm người, Lộc Ẩm Khê quên hết cảm xúc chua xót cùng ghen tị ban nãy, ngẩng đầu lên, ăn ý cùng cô đối diện, nở một nụ cười, từ trong lòng cảm nhận được sự vui sướng của chính mình.

Không sai, là vui sướng.

Trên sân khấu, biểu cảm cùng giọng điệu của Giản Thanh hầu như không thay đổi nhiều, nhưng Lộc Ẩm Khê nhận ra trên sân khấu thực chất là một vị bác sĩ, một nhà nghiên cứu khoa học đã thành công đoạt lấy mạng sống người khác từ tay tử thần, đang phát ra niềm vui sướng, mừng rỡ cùng kiêu ngạo.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com