Tất cả

Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc - Chương 14: Cảm xúc

Truyện Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Tác giả Thiên Tại Thủy

Danh mục Đô Thị Bách Hợp Khác

Trước Tiếp
Tính đến 14 giờ, Giản Thanh đã không nói chuyện với nàng trong 4 giờ.

10 giờ sáng, Giản Thanh mang theo túi quýt lên phòng đàn tìm nàng.

Lộc Ẩm Khê tin chắc rằng Giản Thanh đến tìm nàng, túi quýt đó cũng là dành cho nàng.

Bởi vì mấy ngày trước nàng nói rằng muốn ăn một ít cam quýt, cắn một miếng, liền có thể ăn 30 quả.

Cuối cùng, túi cam trên tay Giản Thanh được đưa cho Chu lão thái thái, cô cũng không nói với nàng một lời nào mà xoay người rời đi, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng gầy guộc.

Hôm nay Giản Thanh trực ca hai, buổi trưa không về nhà nghỉ ngơi, y tá trực gọi vài phần cơm ở nhà ăn rồi trực tiếp đưa tới.

Các bác sĩ trực tập trung quanh văn phòng để dùng bữa, Giản Thanh cũng sẽ trao đổi ngắn một hai câu với những người khác, nhưng cô không để ý đến Lộc Ẩm Khê, thậm chí còn không nhìn lấy nàng một cái.

Lộc Ẩm Khê vùi đầu mà ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Giản Thanh một cái.

Tuy Giản Thanh ít nói, nhưng việc nhìn vào mắt nàng không phải ít.

Lúc trước nàng nhìn Giản Thanh, Giản Thanh tinh ý để ý ánh mắt của nàng, quay đầu lại, an tĩnh chăm chú nhìn nàng.

Không nói lời nào, chỉ yên lặng nhìn nhau, cũng có thể cho nàng cảm giác an tâm độc nhất vô nhị.

Hiện giờ, cô đang cố tình bỏ mặc nàng.

Hẳn là đang tức giận.......

Lộc Ẩm Khê mơ hồ có thể đoán được nguyên nhân là do lời nói của chính mình.

Nhưng tại sao cô phải quan tâm đến lời nói nàng?

Nàng không dám nghĩ nhiều, và cũng không muốn nghĩ sâu.

Nếu đã quyết định rời đi, vậy hẳn là nàng nên kiềm chế mọi sự hiếu kỳ cùng ham muốn nhìn cô, đồng thời không cần quá mức miệt mài quan tâm đến hành vi cùng động cơ của cô.

Càng đi sâu, nàng sẽ càng hiểu nhiều hơn.

Khoảng cách của cả hai dừng ở đây là đã đủ, không cần phải tiến xa hơn nữa.

Cứ coi như cô tức giận vì một con chim hoàng yến như nàng dám nói điều không nên nói trước mặt cô, chứ không phải vì cảm xúc tinh tế sâu xa.

Lộc Ẩm Khê cúi đầu, khẽ thở dài.

Nàng không muốn nghĩ sâu xa, nhưng lại muốn xoa dịu cảm xúc của Giản Thanh.

Cũng như ngày hôm qua, Giản Thanh luôn ở bên cạnh nàng, âm thầm đồng hành, âm thầm an ủi.

Trong giờ nghỉ trưa, Giản Thanh nằm trên bàn làm việc chợp mắt, Lộc Ẩm Khê giống như con mèo con làm sai chuyện, ngoan ngoãn canh giữ bên cạnh cô, nhìn cô ngủ, cuối cùng nàng cũng ngáp vài cái,giở trò tâm cơ, dùng ngón trỏ câu lấy ống tay áo của cô, nằm trên bàn cùng cô đi vào giấc ngủ.

Một giấc ngủ thẳng đến 14 giờ, còn nửa tiếng nữa mới tới giờ làm việc.

Lộc Ẩm Khê đang mặc áo khoác của chính mình.

Giản Thanh ngồi bên cạnh nàng, thong thả ung dung lột quýt.

Nàng còn đang nằm trên bàn chưa muốn dậy, ngửi thấy mùi thơm của quýt, liền nhìn chằm chằm mười ngón tay thon dài trắng nõn của Giản Thanh mãi không rời mắt.

Quýt đã được bóc vỏ, những đường gân trắng của múi quýt được Giản Thanh bóc ra như bóc trứng gà, vừa mềm lại vừa sạch sẽ.

Múi quýt đưa đến bên môi, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra, ăn vào miệng.

Âm thanh nuốt xuống rất nhỏ chui vào bên tai nàng, Lộc Ẩm Khê nhìn chằm chằm môi đỏ của Giản Thanh, cầm lòng không đậu mà nuốt nước bọt.

Giản Thanh nhận thấy nàng đã tỉnh lại, rũ mi mắt, dùng ánh mắt lạnh buốt liếc nhìn nàng.

Lộc Ẩm Khê nhanh chóng đứng dậy khỏi bàn, bước nhanh đến phòng uống nước, rót một cốc nước lạnh lớn rồi uống vào bụng, dập tắt cơn nóng trên mặt cùng sự khô khốc trong lòng.

Chỉ ăn một quả quýt mà thôi, sao nàng có thể nhìn chằm chằm cô mà không rời mắt?

Sau khi uống hai cốc nước lạnh lớn, Lộc Ẩm Khê bước ra khỏi phòng uống nước, quay trở lại văn phòng, Giản Thanh đã không còn ở đấy nữa.

Ở chỗ của nàng có thêm một đĩa quýt đã được bóc sẵn.

Những đường gân trắng trên múi quýt đã được tuốt sạch và nằm gọn trên chiếc đĩa nhựa tròn.

Vừa nhìn thấy liền biết rằng ai đã lột.

Lộc Ẩm Khê rửa tay, bước tới, lấy một múi cho vào miệng, vị ngọt và lạnh của cam quýt tan ra trong miệng, tái hiện dáng vẻ Giản Thanh đang ngồi bên cạnh nàng, cúi đầu cẩn thận bóc quýt.

Trong lòng se chút ngọt ngào.

Như đang dẫm lên cầu thủy tinh lơ lửng ăn lấy một viên kẹo, ánh mắt cùng tâm tư đầy ngọt ngào, lại vô tình cúi đầu xuống, thấy dưới chân là vực thẳm, trong lòng lại bắt đầu sợ hãi.

*

14h30, bác sĩ, sinh viên y khoa, bệnh nhân lần lượt đổ về văn phòng, bắt đầu một vòng làm việc mới đầy tất bật.

Giản Thanh ra ngoài chưa trở về, Lộc Ẩm Khê nhìn thấy bóng dáng lững thững trước cửa của Chu lão thái thái.

Nàng bước ra ngoài chào hỏi:"Chu lão sư."

Chu lão sư kiềm chế lo lắng, hỏi: "Bác sĩ tiểu Lộc, chào buổi chiều, tôi muốn hỏi kết quả kiểm tra của lão Triệu đã có chưa?"

Giản Thanh kêu bà buổi chiều đến văn phòng một chuyến, buổi trưa bà cũng không nghỉ ngơi, vừa đến giờ làm việc buổi chiều liền chạy tới phòng làm việc ngồi xổm đợi kết quả.

Thỉnh thoảng, các bác sĩ sẽ đánh giá hiệu quả điều trị của bệnh nhân ung thư, đồng thời đo kích thước khối u dựa trên kết quả thăm khám và đưa ra đánh giá về hiệu quả tiến triển của bệnh, bệnh ổn định, thuyên giảm một phần hay thuyên giảm hoàn toàn.

Lộc Ẩm Khê hiểu được tâm trạng bồn chồn của người nhà lúc này, bình tĩnh nói: "Để cháu xem giúp."

Nàng đăng nhập vào máy trạm của bác sĩ bằng một tài khoản của Giản Thanh, nhấp mở giường số 24 Triệu lão thái thái trong báo cáo kiểm tra để xem từng cái một.

Bệnh viện trực thuộc Giang Châu đầu tiên đã ra mắt hệ thống chữ ký điện tử vào năm trước. Hồ sơ bệnh án đều được điện tử hóa. Tất cả các quy trình chẩn đoán và điều trị đều được quản lý khép kín không cần giấy tờ. Các bác sĩ không cần mang theo hồ sơ bệnh án nữa mà trực tiếp mang theo iPad bên mình.

"Đã có kết quả xét nghiệm thường quy như xét nghiệm máu, sinh hóa máu, chỉ điểm khối u nhưng CT ngực vẫn chưa ra. Quản lý khép kín cho thấy đã nhờ bác sĩ tuyến trên xem xét lại đường dẫn này, nhiều nhất là ... " Lộc Ẩm Khê Đánh giá từ kinh nghiệm cá nhân," Báo cáo có thể được hoàn thành sau nhiều nhất một giờ đồng hồ. "

"Còn phải đợi thêm một giờ nữa ..." Chu lão sư nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với ánh mắt lo lắng, "Vậy thì, cháu có thể cho tôi biết kết quả kiểm tra bây giờ là tốt hay xấu được không?"

Lộc Ẩm Khê thấy hai chỉ số CEA và CA125 cao lên đáng kể trong phiếu kiểm tra chất chỉ điểm khối u, nàng do dự một lúc rồi lắc đầu: "Cháu không biết, điều đó phụ thuộc vào kết quả chụp ảnh, cho dù khối u lớn hơn hay nhỏ hơn, bác sĩ chỉ có thể biết sau khi xem qua phim.

"Mấy đêm nay, lão Triệu trằn trọc không ngủ được, đầu óc choáng váng, nôn mửa liên tục ... Tôi sợ, sợ không biết khối u có di căn đi nơi khác không ... hai năm ... kiên trì hai năm. .. Tôi sợ tiếp theo, tiếp theo sẽ không có kết quả tốt ... "

Lộc Ẩm Khê sửng sốt trong giây lát.

Trong ấn tượng của nàng, lão nhân gia trước mặt luôn mang một hình tượng nho nhã, đứng đắn, ít lời, không nhiệt tình sôi nổi như Triệu lão thái thái, luôn đối với người khác khách khí khí, điềm đạm mà làm bạn trị liệu cùng bạn kiểm tra.

Thế nhưng lại có thể có bộ mặt kinh hoảng như thế.

Lộc Ẩm Khê nhìn vào màn hình máy tính và thấy trong khung khám bệnh, ngoài chụp CT ngực, Giản Thanh còn chụp MRI não.

Là nghi ngờ khối u di căn lên não sao?

Ung thư phổi di căn não là tình trạng thường gặp ở những bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối, biểu hiện điển hình là chóng mặt, nhức đầu và nôn mửa.

Lộc Ẩm Khê không dám bộc lộ quá nhiều cảm xúc, an ủi lão nhân gia: "Chu lão sư, hết thảy phải đợi cho đến khi tất cả kết quả khám nghiệm được công bố mới biết được chính xác. Triệu lão sư có thể chất tốt, tâm thái cũng rất tích cực. Chúng ta phải tin tưởng vào bà ấy.

"Cảm ơn cháu, tôi sẽ quay lại sau ..." Chu lão sư cười bất đắc dĩ rồi cúi đầu rời đi.

Lộc Ẩm Khê nhìn bà ấy tập tễnh rời đi.

Ung thư không chỉ tra tấn bệnh nhân mà còn cả đến toàn bộ gia đình, đặc biệt là những người thân thiết nhất xung quanh bệnh nhân.

Trong bệnh viện, có thể nhìn thấy rất nhiều tình cảm ấm áp cùng lạnh lùng của mọi người, thế giới lạnh lẽo, hoạn nạn có nhau.

Lộc Ẩm Khê nhớ rằng nàng đã đã từng đi đến giường bệnh 24 thực hành hỏi bệnh sử của Triệu lão thái thái, kết quả là bị Triệu lão thái thái lôi kéo kể về chuyện nhà.

Triệu lão thái thái cho biết, bà là người gốc Giang Châu, đã lấy chồng lần hai và có một con riêng ở thành phố lân cận, từ khi sinh bệnh đến nay, chồng cùng con riêng chưa bao giờ tới thăm một lần, làm bạn bên người chỉ có một vài lão đồng sư cùng Chu lão sư ở cạnh giường. Cái gọi là tình yêu và mối quan hệ gia đình đôi khi còn tồi tệ hơn tình bạn chân thành.

Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ cùng các vị trưởng bối đã nói với nàng rằng phụ nữ phải kết hôn và sinh con, để khi sau này già yếu cùng đau ốm sẽ có người được đồng hành và bảo đảm.

Nhưng họ không nghĩ đến một việc, cha mẹ hi sinh cho con thì nhiều, còn con cái hiếu thuận có mấy ai?

*

Khi Giản Thanh trở về sau buổi tư vấn phẫu thuật lồng ngực, cô tình cờ gặp một người bạn cùng lớp hiện là bác sĩ khoa nhi khi đang đi thang máy.

Hai người chào hỏi, Giản Thanh nhìn chằm chằm vào túi, hỏi: "Có kẹo không?"

Các bác sĩ khoa nhi quanh năm luôn để trong túi đồ ngọt để dỗ trẻ, là những bác sĩ có tính tình tốt cùng dịu dàng nhất bệnh viện ——những người có tính xấu thì đổi việc hoặc bị người nhà bệnh nhân chém.

"Có." Bác sĩ nhi mỉm cười lấy ra một nắm kẹo. "Không thể tin được cậu thực ra lại thích ăn kẹo sữa, cậu có phải đang hồi xuân không? Ở khoa chúng tôi rất nhiều, thích ăn thì thường xuyên đến lấy.

Giản Thanh rụt rè nói cảm ơn.

Cô không thích ăn kẹo.

Chỉ có những đứa bé miệng còn hôi sữa mới thích ăn kẹo.

Trở lại văn phòng, Giản Thanh kiểm tra kết quả chụp MRI não của Triệu lão thái thái, thấy rõ những khối u ở não.

Các bác sĩ trong tổ của cô đã cùng nhau đến xem: "Di căn não?".

Giản Thanh trầm mặc một lát, ừ một tiếng, nói:"Bà ấy đã theo tôi hai năm..."

Không khí có chút im lặng, không một ai muốn thấy kết quả này.

Bước vào khoa ung bướu, không chỉ bệnh nhân có tâm lý mong chờ mà các bác sĩ, điều dưỡng cũng sẽ tự hiểu lấy, nơi này rất khó chữa khỏi, hơn nữa chỉ được chứng kiến sự vật vã chậm chạp của từng bệnh nhân cùng sự ra đi của từng người bọn họ.

Trương Dược cúi đầu nói: "Đúng vậy, bà ấy đã chữa trị ở đây được 2 năm, ngày hôm kia, bà còn nói rằng bà sẽ giới thiệu một cô vợ cho tôi."

Ngụy Minh Minh có chút uể oải: "Haiz, em cảm thấy không ai trong chúng ta có thể cứu vãn được...."

Triệu Văn Thiến chỉ chỉ cho cô khẩu hiệu màu đỏ trên tường: "Nhìn thấy không, 'đôi khi chữa khỏi, thường xuyên giúp đỡ, luôn luôn an ủi ", đây là khoa ung thư."

Trương Dược:"Người nhà của lão thái thái cũng thật tàn nhẫn, chưa một lần đến thăm bà."

Triệu Văn Thiến: "Mẹ tôi luôn thúc giục tôi kết hôn rồi sinh con, nói rằng khi tôi về già sẽ có người chăm sóc. Chậc chậc, hôn nhân không nhất thiết phải là nơi trú ẩn an toàn. Tốt hơn hết là nên có mối quan hệ bạn bè tốt, thời điểm mấu chốt không chừng bạn bè còn tốt với ta hơn là gia đình."

Giản Thanh lắc đầu: "Kiếm nhiều tiền hơn thì tốt hơn."

Khả năng chống lại rủi ro chỉ có thể do chính mình trao, không thể cứ dựa vào bất kỳ mối quan hệ nào giữa con người với nhau.

Không đợi người khác nói, Giản Thanh bình tĩnh mở miệng: "Ngụy Minh Minh, đi gọi Chu lão sư đến đây."

*

Chu lão sư được gọi đến văn phòng bác sĩ, Lộc Ẩm Khê ngồi ở mép giường Triệu lão thái thái, tiếp tục nghe bà giới thiệu đối tượng cho mình.

Cười đùa vài câu, Triệu lão thái thái đột nhiên nói: "Tiểu Lộc, bà muốn chết."

Lộc Ẩm Khê ngẩn ra, sau đó nắm lấy tay bà, nhẹ giọng an ủi: "Đừng nghĩ như vậy, Chu lão sư sẽ buồn."

"Chính là vì sợ bà ấy sẽ khổ sở, bà mới không nói trước mặt bà ấy, cháu cũng không được nói cho bà ấy biết ..."

Lộc Ẩm Khê siết chặt tay bà: "Được,cháu sẽ không nói gì cả. Bà có thể nói cho cháu biết suy nghĩ của mình. Nếu nói ra, bà sẽ cảm thấy tốt hơn."

Triệu lão thái thái bật cười, nếp nhăn nhăn xếp thành một đoàn: "Vẫn là tiếp tục nói về học trò của bà đi, là một đứa nhóc trẻ đầy triển vọng có tính cách tốt,thật tiếc khi cháu đã bỏ lỡ hắn ..."

Lộc Ẩm Khê không thể phân biệt được liệu lão nhân gia trước mặt mình có thực sự lạc quan hay không, hay chỉ vì người khác không muốn bà trở nên tiêu cực nên bà đành cố gượng cười cùng giả vờ lạc quan.

*

Sau khi Chu lão sư trở về, Lộc Ẩm Khê trả lại không gian cho họ, đứng dậy trở lại văn phòng.

Giản Thanh nhất định cũng đã trở lại.

Nàng muốn gặp Giản Thanh, nhưng lại sợ khi nhìn thấy Giản Thanh, nàng đi dọc theo vách tường rất chậm.

Đi trong khoa ung bướu, có thể thấy rất nhiều nỗi niềm.

Trong khoa có bệnh nhân ung thư dạ dày phải cắt bỏ hoàn toàn dạ dày, khi nằm xuống thấy ợ chua, trào ngược axit, một đêm phải ngồi trên giường, có bệnh nhân ung thư gan giai đoạn cuối,sắc mặt vàng vọt, hai chân sưng vù, gầy rộc chỉ còn da bọc xương, không còn giống người nữa, tựa như bộ xương khô dưới lớp da; có bệnh nhân ung thư phổi với ống thở thật dày trên cơ thể, không còn hy vọng điều trị. Bác sĩ đã trao đổi với người nhà bệnh nhân về việc có nên từ bỏ cứu chữa trong trường hợp khẩn cấp tiếp theo hay không ...

Tất cả những cảm xúc nhỏ bé vụng về, lúc này đều tan thành mây khói.

Đối mặt với sự sống và cái chết, mọi tình cảm của con người đều trở nên vô cùng tầm thường cũng vô cùng quý giá.

Dù cho có giận dỗi, cũng là một biểu hiện của cuộc sống tươi sáng.

Ăn uống, đi dạo, hít thở không khí trong lành, những thứ bình thường này, trong mắt một số người, là những thứ xa xỉ không tài nào có thể với tới được.

Khi đi đến góc hành lang, nàng thình lình đâm phải một cái ôm mềm mại ấm áp.

Lộc Ẩm Khê lùi lại, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt lãnh đạm quen thuộc kia, cơ thể phản ứng trước một bước so với lý trí, lập tức tiến lại gần, vươn tay ôm lấy eo cô, nhẹ giọng nói: "Bác sĩ Giản, đừng giận tôi."
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com