Tất cả
Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám
Lục Hoài Chinh yêu Vu Hảo, mối tình này đã được anh để trong lòng từ rất lâu rồi. Từ khi anh và cô cùng nhau học chung một trường cấp ba, ai cũng nhận ra được quan hệ mập mờ giữa hai người. Lục Hoài Chinh cưng chiều Vu Hảo đến nghiện, mọi việc đều chỉ mong có thể mang tới cho cô những gì tốt đẹp nhất. Vu Hảo không hiểu, ở anh có điểm gì nổi bật, mà lại khiến cho cô không thể rời mắt khỏi anh? Có phải là do anh đối với cô chính là sủng nịch vô đối, khiến cho cô không nhịn được mà trầm luân hay không? Đối với cô, Lục Hoài Chinh chính là một người đàn ông mà cô có thể dựa vào. Anh ôn nhu, anh ấm áp dường như đã trở thành một thói quen, khiến cho cô muốn quên đi không được, chỉ có thể thời thời khắc khắc mà đắm chìm trong sự nhung nhớ. Nhưng rồi mọi chuyện cũng chỉ có thể tạm thời dừng lại tại đó.

Vu Hảo chuyển trường, nhiều năm sau khi gặp lại, cô lại cùng với anh ở chung trong một tiểu đội, mối nhân duyên lại tiếp tục được nảy sinh. Trước sự cáu gắt bực bội của anh, cô đã nghĩ anh rất chán ghét cô, khiến cô chỉ có thể đau lòng mà lui bước về phía sau. Cô sợ anh sẽ càng ngày càng chán ghét cô hơn...

Danh sách chương truyện Năm Xuân Thứ Hai Mươi Tám

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8: “Tối thứ bảy này có rảnh không?” Chương 9: “Hôm nay tôi mới biết, thì ra cô thích người lớn tuổi.” Chương 10: “Thôi đi, rõ như ban ngày mà còn vờ vịt cái gì.” Chương 11: Ly biệt ái tình Chương 12: Lục Hoài Chinh chỉ mới tạm thời quyết định coi Vu Hảo như “bạn gái trước” mấy giây trước.” Chương 13 Chương 14: “Bác sĩ Vu, cô cũng có thể nghe cái này à?” Chương 16: Lồng ngực Lục Hoài Chinh tắc nghẽn, anh lấy dũng khí kéo xuống xem tiếp Chương 17: Bảo vệ nước nhà, dũng cảm tiên phong, thế hệ chúng ta phải kiên cường Chương 18: Đảm nhận trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa muôn đời. Một lòng tận trung với cương vị, sinh ở nơi nào ra đi Chương 19: “Tôi nhớ biển số xe rồi, mai tôi sẽ tìm người điều tra xem rốt cuộc cậu này có lai lịch thế nào.” Chương 20: Thế giới này nguy hiểm hơn cậu tưởng tượng nhiều, nhưng nó cũng tốt lành hơn cậu nghĩ nhiều Chương 21: Mang trọng trách lớn lao, đưa tiếng thơm bay xa Chương 22: Nếu còn cảm giác, vậy cậu do dự cái gì? Theo đuổi mau! Chương 23: Hàm én cổ hổ, bay mà ăn thịt, thực là tướng vạn lý phong hầu Chương 24: Thực ra nếu là người khác thì ai tôi cũng dám, duy chỉ có cô ấy là không ChÆ°Æ¡ng 25: Không phải chỉ có đứa trẻ vì sao mới có thể cầu nguyện, bất kể cậu cầu nguyện điều gì, sẽ có một người liá» Chương 30: Non sông bất khuất Chương 31: “Có phải thích ngửi mùi son không?!” Chương 32: “Không được, bác sĩ Tiểu Vu của cậu xấu hổ, có mấy lời, tôi tự nói riêng với cô ấy là đủ.” Chương 33: Nam triều nồng sắc xuân, mấy độ lầu mưa gió - Tháng 3 năm 2014, không thể nổ súng bình thường, phải huấn luyện thể Chương 34 Chương 35: “Anh cũng rất nhớ em. Rất rất nhớ.” Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39: Em có manh mối mới Chương 40: “Hẳn bây giờ hắn ta đang ở ngoài hội trường này.” Chương 41: Nếu không phải thì chúng ta kết hôn nhé, có được không? Chương 42: “Thẩm Hi Nguyên, anh ấy đến Vân Nam nghiên cứu, giáo sư Hàn nhờ anh ấy đem vài thứ đến.” Chương 43: Tác thành? Người của tôi, anh ta dám tiếp ư?” Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50: “Cãi nhau với Gia Miện rồi, không về bên kia nữa, thu nhận anh có được không?” Chương 51: Đây là trách nhiệm của anh Chương 52 Chương 53 Chương 54: “Dám sai cả người của anh!” Chương 55: Không tin anh có thể cho người điều tra thử, đừng để mầm bệnh này làm hại cháu anh

Bình luận truyện