Tất cả
Mùa Đông Dài
Trình Miễn suy nghĩ đơn giản, nếu như một cô gái khiến anh không thể quên được vậy thì anh nhớ cô cả đời... Phải, sẽ chờ cô cả đời, cho đến khi cô quay về, anh vẫn sẽ đứng đó đợi cô.

 Cho nên lúc Hà Tiêu rời khỏi, anh đợi cô, lúc cô trở về, anh vẫn đợi cô như cũ. Một lòng một dạ, không thay đổi! Từ đại viện cho đến quân doanh, từ một thiếu niên ngây thơ cho đến một quân nhân chân chính. Anh vẫn chờ đợi cùng cô vượt mọi khó khăn, đi qua gian khổ dài đằng đẳng, đến ngày bình thản và vinh quang, đến ngày anh trao cho cô chiếc nhẫn ấy...


 Anh gặp cô lúc anh chỉ là một tập sự, cô để lại cho anh nhiều ấn tượng không thể quên. Nó ám ảnh anh, khiến anh mất ăn mất ngủ, ngày đêm nhung nhớ, và anh đã nhận ra tình cảm của mình dành cho cô. Đó là yêu.

Khi cầu hôn. 


Trình Miễn: "Theo thống kê chưa đầy đủ thì hiện quân ta tại ngũ có hơn hai triệu, trong đó có một phần hai, không, hai phần ba người vẫn còn ở tình trạng độc thân. Cho nên em chấp nhận anh tương đương với việc giải quyết một phần gánh nặng cho quốc gia".

 Hà Tiêu: "Mẹ em nói quân nhân rất cực khổ. Bà khổ cực rất lâu nên không muốn em cũng giống như bà."

Trình Miễn: ...

Bình luận truyện