Một Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em Chọn

Chương 30: Kí ức



Trong khi mọi người còn đang hò hét ầm ĩ trong cái quán Bar thì An An với Lân ra ngoài đi dạo. Ở ngoài có vẻ thoải mái hơn nhiều so với cái nơi ồn ào đó, gió thổi thoang thoảng mang mùi hương của tháng hè. Tháng của những kí ức mong manh.

Cả quãng đường Lân kể hết việc này tới việc kia, kể về những tháng ngày học trò, kể về thanh xuân năm ấy, mọi thứ.

Được một lúc, An An cảm thấy đi đã khá lâu, nghĩ có lẽ Phong Mạc Tử đang đợi mình liền đề nghị

-Cũng muộn rồi bọn mình quay về thôi

-An!

An An vừa quay đầu định đi liền nghe tiếng gọi lại của Lân, giọng cậu cứng cáp, lại đôi phần buồn bã, dường như muốn nói gì đó. Thấy vậy, cô hỏi

-Có chuyện gì sao?

-Mình muốn cho cậu biết một chuyện từ trước tới giờ mình không dám nói nhưng nếu không nói e rằng mình chẳng thể giải thoát

An An có vẻ như lường trước được chuyện này, cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không nhận ra. Lân là cậu bạn năng động mà thời cấp ba cô thích, hồi đó không biết vì sao lại thích cậu chỉ nhớ có một lần cô bị một bọn học sinh quậy phá trong trường đánh đập đến nỗi ngất xỉu, lúc tỉnh dậy lại thấy mình đang ở nhà, hỏi mẹ thì mới biết là Lân cứu cô rồi đưa về nhà.

Lúc đó cảm kích cậu ấy ghê lắm, còn tra hỏi sở thích tùm lum luôn nhưng tất cả chỉ là tình yêu của tuổi học trò mà thôi. Bây giờ An An chỉ coi Lân như một người bạn cùng lớp, mọi thứ thay đổi rồi. Hãy để cô tự tay chấm dứt mối quan hệ không rõ ràng như thế này.

-Mình thích cậu! Cho mình một cơ hội được không?

Lông mi của An An khẽ hạ xuống, Lân nói câu này không phải đã quá muộn rồi sao? Tình cảm đâu thể cứ vậy đứng chờ một người không biết trân trọng nó.

-Lân! Cảm ơn cậu về những tháng năm học trò nhưng...

Còn chưa kịp nói xong Lân bỗng dưng ôm cô, siết cô rất chặt như không muốn buông ra.

-Đừng nói, cho mình một cơ hội, mình nhất định làm cậu hạnh phúc

Lân không muốn cô tiếp tục nói, cậu sợ rằng, những điều cậu lo lắng là sự thật. Cậu biết vì ngu ngốc mới bỏ lỡ An An, vì ngu ngốc mới không nhận ra tình cảm cô dành cho mình. Nhưng những ngày qua, cậu mới hiểu cậu rất cần có cô bên cạnh. Liệu hai người có thể làm lại từ đầu

An An bị ôm bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đẩy Lân ra. Cô nghe cậu nói chỉ dám mỉm cười rồi lắc đầu nói xin lỗi.

Bị từ chối như vậy, Lân cũng chẳng thể làm gì, nhìn bóng dáng An An dần đi xa làm cậu nhớ lại một mảng kí ức

Ngày 25 tháng 8, ngày khai trường năm lớp mười cũng là ngày đầu tiên nhận lớp. Thầy chủ nhiệm là một người khó tính khó chiều, thầy điểm danh cả lớp thì không thấy ai tên Phương Hoài An thưa cả. Một lúc sau, bỗng có con nhóc chạy vào với bộ mặt hối hả thở không ra hơi phân trần nói em đi nhận lớp nhầm, thế là lớp cười, thế là nó bị ra hành lang đứng.

Học được nửa năm nó liền chơi thân gần hết cái lớp ngoài trừ hai ba người. Lân nhìn nó cố gắng nói chuyện với cậu bạn lớp trưởng chỉ để được tha tội nói chuyện trong lớp mà phụt cười, nó năn nỉ, nó ỉ ôi mà lớp trưởng chả động đậy cái gì.

Mấy đứa con gái khác thường gửi thư tình, thư mến cho Mạc Tử thì nó gửi thư nhận lỗi vì ăn quà trong lớp. Lân lâu lâu lại cứ để ý một chút về An An như thế. Rồi cuối tuần tổng lại những người gây mất trật tự, không tuân theo nội quy nhà trường, không biết vì cớ gì mà lớp trưởng không đọc tên nó ra mới hay.

Nghe nói nó cảm kích cậu ta quá lúc ra về cảm ơn rối rít nhưng buồn thay phải làm nô tì cho lớp trường một tuần. Lớp trường đại nhân đi xuống phòng tập vụ thì nó phải bê xếp tài liệu lẽo đẽo theo sau, nói chung cậu ta đi đâu nó đi đó.

Nhớ một lần, Lân trốn học thể dục ra sân sau nhà trường chơi thì thấy lớp trưởng lạnh lùng bắt An bê dụng cụ thể dục, trong lúc An đang bối rối với đống đồ lộn xộn cậu nhìn thấy Phong Mạc Tử cười. Là nụ cười mà theo như cậu biết lớp trưởng chưa bao giờ giành cho đứa con gái nào cả.

Bỗng trong phòng dụng cụ không biết xảy ra chuyện gì, Lân nghe thấy tiếng đồ đổ và mấy tiếng leng keng của thanh sắt rớt xuống. Một lúc thì nhìn lớp trưởng cõng nó ra khỏi phòng, cậu để ý mới thấy chân của nó được băng lại bởi một mảnh vải, máu đỏ thẫm ướt lộ ra bên ngoài. Cậu đoán, có lẽ thanh sắt đã cứu phải chân rồi, lúc đó cậu không quan tâm An cho lắm, sau đó vẫn tiếp tục chơi với mấy thằng bạn.

Năm lớp mười một, khi cậu đang trên đường đi học về liền thấy Phong Mạc Tử bế An đang ngất xỉu trên tay. Lúc đó trên người An đều bị bầm tím trông rất tội, trên đầu còn chảy máu, người thì ướt sũng, hình như là bị ai đó tạt nước thì phải. Xong lớp trưởng nhờ cậu một việc, bảo có việc gấp nên đưa nó về nhà hộ.

Lúc đó bế nó trên tay Lân mới thấy nó dễ thương, trông như cún con ngoan ngoãn vậy, có chút cảm tình nên đưa nó về nhà, dù sao cũng là bạn cùng lớp. Vậy là ngày hôm sau, nó đến cảm ơn Lân, trông rất chân thành, cậu chỉ đưa nó về chứ có làm gì đâu mà phải mang ơn như thế.

Về sau cậu mới biết ngày hôm đó, nó gặp một lũ học sinh cá biệt và bị đánh đập xả tức. Phong Mạc Tử vô tình đi ngang qua nhìn thấy liền tức giận xử hết lũ đó, nghe nói có đứa còn bị lớp trưởng rạch mặt chỉ vì dám tát An. Trong lúc cậu ta không để ý liền bị một đứa dùng gậy đánh trọng thương một cánh tay nhưng vẫn bế nó đi. Vì bị thương ở tay nên lớp trưởng nghỉ học cả tuần, lớp đến thăm ầm ầm mà chỉ có mỗi nó không đến thăm, lúc hỏi thì nó bảo không cần thiết.

Hình như nó hiểu lầm vụ Lân cứu nó nên lúc nào cũng cảm ơn cậu, lúc đầu Lân còn định nói cho nó biết nhưng sau khi thấy nó mỗi ngày đều xem mình đá bóng, mỗi ngày đều đặt một chai nước khoáng trong hộc bàn thì không nỡ nói.

Lân quyết định im lặng cứ để An hiểu lầm cũng được, cũng không mất mát gì. Cuối năm lớp mười một thì nghe tin lớp trưởng qua nước ngoài, con gái trong lớp không khỏi khóc cạn nước mặt ấy chứ nhưng riêng nó lại không chút biểu cảm nào.

Trước hôm đi một ngày, lớp trưởng gọi Lân ra ngoài nói có chút chuyện. Mà lúc Lân đến nơi hẹn lại chẳng thấy ai, chỉ có một mảnh giấy nhỏ được kẹp vào một quyển sách.

Lấy tờ giấy ra, hàng chữ Mạc Tử hiện lên

Cô gái của tôi nhường cho cậu, nếu không biết trân trọng một ngày nào đó tôi sẽ cướp lại những gì đã mất, khiến cho cậu hối hận.

------------------

Một ngày hai chap, thế là đền đủ cho mọi người chưa nhỉ?:))

Trang facebook mới lập, rất mong mọi người ghé thăm, nếu có thông báo gì Shi sẽ đăng ở trên đấy hết. Face được dán trên tường nhà Shi nhé ^^