Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 58



"Tô Mặc..."

Lâm Thư có chút sững sờ, nhìn đôi mắt màu đen sạch sẽ thuầntúy của Tô Mặc, đột nhiên một câu cũng không nói ra lời

Ở giữa "Anh" và "Em" thêm một chữ, chữgì để cho bạn cảm động?

Anh yêu em? Anh nhớ em? Anh hiểu em?

Đối với Lâm Thư lúc này mà nói ba chữ "Anh chờ em"này đã thắng được tất cả

Không phải là không nghĩ tới, khi Tô Mặc biết cô sau khi làmviệc nghĩa không chùm bước ra nước ngoài thì sữ có phản ứng như thế nào, là rãrời, là nén giận, hay là chia tay?

Nhưng mà, giữa hai con người, khi có một người phát triển tốthơn, một người vẫn dậm chân tại chỗ, như vậy giữa hai con người này, sẽ khôngthể vượt qua được khoảng cách

Cô yên lặng rời khỏi Tô Mặc, chỉ là không muốn làm cho cuộcchia ly tới quá mức này hại mình hại người, nhưng mà Lâm Thư nghĩ thế nào cũngkhông nghĩ ra, Tô Mặc lại lựa chọn như vậy....Đợi cô

"Tại sao anh...." Lâm Thư túm thật chặt áo lông củaTô Mặc, giọng nói lúc này đã nghẹn ngào, nhưng cố không muốn để cho Tô Mặc nhìnthấy dáng vẻ hai mắt đẫm lệ của mình, không thể làm gì hơn là cúi đầu, dựa vàotrong ngực Tô Mặc, muốn len lén lau nước mắt trên áo lông củaanh

Cúi mặt vào trong lồng ngực Tô Mặc, chạm vào áo lông mềm nhưnhung, lúc này, càng cảm giác ấm áp. Lâm Thư nhịn không được ngẩng đầu lên nhìnanh, vừa nhìn thấy ánh mắt đen nhành mênh mông sóng nước của Tô Mặc, Lâm Thư liềnquên cả việc hô hấp

Tô Mặc mỉm cười, Lâm Thư gần như có thể cảm nhận được lồngngực anh khẽ chấn động

"Anh vẫn cho rằng, anh có khả năng dựng nên một tòa nhàhoa viên thoải mái nhất, để cho em vô ưu vô lo, cho dù đến bây giừo, anh vẫnnhư cũ rất tin tưởng không nghi ngờ

"Nhưng mà, anh lại quên hỏi Tiểu Thư, cô ấy có đồng ý ởtrong tòa nhà hoa viên đó không?"

"Anh quá tự phụ, cho là không gì không làm được, nhưngmà, nhưng mà chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày Tiểu Thư sẽ cảm thấy toàn hoaviên này quá nhỏ, quá khô khan"

"Đợi đến lúc anh phát hiện ra, tiểu tư đã quyết địnhquyết tâm, tìm kiếm thêm trên thế giới rộng lớn này, anh lại không có tư cáchgì để đi ngăn cản?"

Tô Mặc mỉm cười rõ ràng mang theo sự chua soát, Lâm Thư nhìnvậy trong lòng quặn đau

"Em.... Tô Mặc, em không đi nữa, được không?"

Lâm Thư lắp bắp nói xong, nhưng Tô Mặc lắc đầu từ chối

"Tiểu Thư, anh không muốn làm cho em cảm thấy trói buộc,Tình yêu của anh với em cũng không phải là gánh nặng trách nhiệm. Em có thể thoảimái tự do tự tại chạy nhảy, anh chỉ hi vọng em... nhớ về nhà"

"Anh đã ba mươi, đã không còn sức lực vì một người khácmà dốc hết tất cả, nhưng mà, Tiểu Thư, em cũng không còn phấn khích như người mớibắt đầu"

"Tiểu Thư, em biết không? Anh rất sợ, vô cùng sợ"

Tô Mặc ôm Lâm Thư, nhẹ nhàng, giống như ôm một món đồ vôcùng quý giá.

Lâm Thư cảm giác, không biết tại sao tất cả những thứ thấpthỏm lo âu kia đáng ra nên thuộc về cô mớiđúng, Tô Mặc là một người xuất sắc như vậy, tại sao lại tự ti ở trong tình yêunhư vây?

Nhưng mà, biểu hiện cảu Tô Mặc lúc này, khiến Lâm Thư khôngnhìn được hoài nghi, có lẽ từ trước tới nay, Tô Mặc cũng đang do dự, hèn mọn,cũng giống như cô nhát gan không dám đối mặt?

Anh đang chờ cho anh một đáp án, một đáp án đủ để cho anh antâm

Có lẽ cũng chính vì thời gian một giây này, Lâm Thư độtnhiên ý thức được, người đnà ông trước mặt này, dành cho cô một tình yêu say đắmkhông gì sánh kịp

KHông có ép buộc, chỉ là chờ đợi

Đây là chuyện tốt đẹp dường nào, lòng bàn tay Lâm Thư dần dầnấm áp, vịn vào tấm lưng rộng rãi của Tô Mặc, nghe nhịp tim anh đập loạn nhịp, rốtcuộc nặng nề gật đầu một cái

"Tô Mặc, em yêu anh, so với bất kỳ thứ gì trên thế giới,cho nên, anh nhất định phải ngoan ngoãn chờ em về"

Đã từng, hai chữ nà, đối với sinh mện mà nói khó thừa nhận,cùng nó so với tương lai, mới là quý báu

Tô Mặc ôm chặt lấy Lâm Thư, sức lực lớn gần như làm cho côđau, không khỏi ngẩng đầu: "Sao vậy"

Tô Mặc lắc đầu một cái: "Không có việc gì, chỉ muốn ômem một cái, để anh cảm thấy được hạnh phúc

Nếu em rời đi, như vậy, biết bao nhiêu ngày đem, anh sẽ nhớđến cái ôm ấm áp này?

*********************

Lâm Thư rời đi là tháng mười, cuối mùa thu lạnh lẽo có chútbức người, ánh mặt trời mặc dù xuyên qua tán lá vàng khô chiếu xuống mặt đất, nhưng trên đường Lâm Thư ra sân bay không nhịnđược mà kéo kéo áo khoác

Dưới yêu cầu mãnh liệt của cô, Tô Mặc không tới tiễn chân

Cảnh tượng hai mắt lưng tròng thực sự khiến Lâm Thư không chịunổi, nhưng sợ nhất là, có chẽ chỉ cần vừa nhìn thất Tô Mặc, quyết tâm ra nướcngoài sẽ bị dao động

Trước khi lên máy bay, Lâm tiên sinh giơ hành lý lên, còn bàThi nắm tya Lâm Thư chỉ nói một câu:"Chăm sóc bản thân thật tốt"

Lên máy bay, tiếng động cơ phát ra bên tai, trong hành lanhthỉnh thoảng truyền đến những tiếng vang nhỏ của cười đến người đi, Lâm Thưnhìn qua cửa sổ, nhìn máy bay bay vào đám mây, cho đến bức tường mây xanh thẳm

Cuộc sống đã không thể nào quay đầu lại, đã như vậy chỉ bằngđi trước

**********

Hùng tâm tráng trí của Lâm Thư gằng co sau một năm, cuốicùng kết thúc

Tất nhiên, là "Bị" kết thúc

Nguyên nhân còn không phải là xuất hiện một tên tiểu tửkhông nên xuất hiện sao....

"Này, chuyện này là thế nào?" Lâm Thư vùi mặttrong căn phòng trọ, cánh biển lớn mênh mông, lớn tiếng chất vấn người nào đó vừamới về nước hai tuần trước

Người nào đó vô tội: "Các biện pháp tránh thai không phảilúc nào cũng chính xác 100% đâu...."

"Anh, anh...."

Cho dù Lâm Thư có không cam lòng thế nào đi nữa, cũng chỉ cóthể kết thúc chuyến đi nước ngoài, ngoan ngoãn trở về nước kết hôn

Đợi thật lâu về sau, Lâm Thư ở trước mặt tiểu tử nhỏ than thở:"Lúc trước nếu không phải vì con, thì nói không chừng bây giừo mẹ đã trởthành một phóng viên nổi tiếng rồi cũng nên"

tiểu tử nhỏ nghi ngờ kéo kéo áo Lâm Thư: "Nếu như vậy,thì không phải sẽ không tìm thấy con sao?"

Lâm Thư sờ sờ mái tóc mềm mại của con: "Con vẫn là quantrọng nhất"

tan tầm Tô Mặc về nhà nhìn vợ và con trai thích thú thoảimái nằm ở trên sofa, cưng chiều mỉm cười

Anh đối mặt với thể giới rộng lớn, nhưng lòng của anh quá nhỏ,chỉ có thể chưa được người anh yêu nhất

Hết