Tất cả
Mộc Ngọc Thành Ước
Mấy người ngoài cửa nhìn nhau vài bận, người dẫn đầu cất cao giọng, kêu lên lần nữa: “Nhị tổng quản Phỉ Thúy sơn trang Sử Hoài, đặc biệt đến để bái phỏng Mộc tiên sinh.” Đầu bút lông khẽ giơ lên, một bài “Thu thiên tác” vừa được hơn phân nửa, chữ viết cứng cáp góc cạnh, giống như đã trải qua bao tang thương. Ở bên ngoài, một tùy tùng đã không nhẫn nại được nữa, nhíu mày: “Lẽ nào hôm nay Mộc tiên sinh đã ra ngoài, cho nên không có ai ở trong phòng cả?” Sử Hoài, người dẫn đầu lắc đầu nói: “Ngươi xem cổng trúc chưa khóa, trong phòng có khói nhẹ tỏa ra, rõ ràng là có người, sao có thể đi ra ngoài cho được?”“Vậy sao không có ai đáp lời hết?”


Sử Hoài suy nghĩ, bước lên đẩy cửa, vừa đi vừa thử dò hỏi: “Mộc tiên sinh có ở nhà không?” Đột nhiên, chiếc bút lông sói khựng lại, một chữ ‘Mi’ vừa lúc liền nét, người trong phòng kinh ngạc nhìn chăm chăm nét chữ mình vừa viết, thất hồn lạc phách. Mời các bạn cùng theo dõi những chuyển biến tiếp theo của truyện Mộc Ngọc Thành Ước.

Bình luận truyện