Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Chương 16: Là rung động thoáng qua hay tình yêu thực sự



Từ đó, không thấy Ngô Vũ xuất hiện trước Tuyết Nhung nữa. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhóm bạnvẫn tiếp tục đến quán bar của Tim. Nhưng khác trước kia, bây giờ trongbọn họ vắng bóng một người. Không khí trong quán bar vẫn nhàn tản nhưthường ngày. Sau những giai điệu sôi nổi, tiếng đàn của Tim bỗng lắnglại, làm dịu bớt sự mệt mỏi của mọi người. Từ lúc mới đến, Tuyết Nhungđã ngồi thẫn thờ một chỗ, dù Susan có kể bất kỳ câu chuyện cười nào côcũng không thể vui vẻ.

Một ngày nọ, khi mọi người đã về hết, Timvẫn thấy Tuyết Nhung ngồi đó, buồn rầu nghĩ về những tâm sự trong lòng.Anh liền bước về phía cô, cúi xuống, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay để anh dành tặng riêng cho em một bài nhé!”. Nói đoạn, anh bước về phía cây đàn,quay đầu nhìn về phía Tuyết Nhung bằng ánh mắt tràn đầy tình thương vàsự quan tâm. Cô nhìn anh, mỉm cười, gật đầu. Mười ngón tay điêu luyệncủa Tim lướt nhẹ trên phím đàn: “Rê, đô, đô, đô, mí…”. Mới nghe mấy nốtnhạc đầu tiên, Tuyết Nhung đã biết đây là điệu dân ca Scốtlen “Nhữngngày đã xa” trong phim “Cây cầu Waterloo”. Đó là khúc nhạc vô cùng thânthuộc với cô! Ngày còn trẻ, mẹ cô rất thích bài hát này. Thậm chí bà còn sưu tập những bản dịch tiếng Trung của bài hát, sau đó đọc và thưởngthức từng bài, từng bài. Tuyết Nhung vẫn còn nhớ mẹ và cô thích nhất lời dịch bài hát như sau:

Làm sao có thể quên người bạn cũ

Liệu quên rồi ta có thể cười vui

Dù bạn bè ta có thể quên nhau

Nhưng tình bạn vẫn luôn là vĩnh cửu.

Tuyết Nhung nước mắt lưng tròng, cất tiếng hát theo tiếng đàn của Tim:

Tình bạn tuyệt vời

Bạn bè, tình bạn thật tuyệt vời

Chúng ta cùng nâng chén

Cất tiếng hát ngợi ca tình bạn vĩnh cửu

Sau khi thay đổi một vài tiết tấu, Tim cũng cùng với Tuyết Nhung vừa đàn vừa ca:

Hai đứa tôi đã chạy trên những triền đồi quê hương

Cũng cùng lang thang khắp chốn

Trải qua bao gian khổ cùng nhau

Hai đứa tôi cũng đã tiêu dao tháng ngày

Trên những con sóng gợn

Sao giờ đây mỗi đứa mỗi nơi

Cách ngàn trùng xa xôi

Hãy cùng nắm tay nhau

Hãy cùng nâng ly rượu đầy

Để mãi hiểu nhau như ngày nào

Để tình bạn mãi là vĩnh cửu

... .........

Khi bài hát kết thúc, Tuyết Nhung bước đến bên Tim, ôm anh thật chặt. Timdịu dàng vỗ bờ vai cô, nói những lời thật chân thành và sâu sắc: “TuyếtNhung à, tình bạn chân thành là vĩnh cửu. Nó mãi mãi tồn tại trong tráitim ta, mãi mãi được trân trọng, mãi mãi không bao giờ bị lãng quên,đúng không nào?”. Tuyết Nhung ngoan ngoãn gật đầu, cô thực sự thấm thíanhững lời Tim nói. Anh lại tiếp tục: “Trong đời người sẽ có những lúcchúng ta phải lựa chọn cho tương lai và tạm biệt những gì đã qua. Emcũng hiểu điều này chứ?” Song lúc này Tuyết Nhung đã không thốt nổithành lời, chỉ có những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi.

Trong khi đó, Lancer cũng âm thầm hàn gắn vết thương lòng cho Tuyết Nhung.

Buổi tối ngày Lễ Tình nhân, khi anh và Tuyết Nhung bắt gặp Ngô Vũ, anh ta đã dùng tiếng Trung nói với Tuyết Nhung điều gì đó, anh hoàn toàn khônghiểu, cũng không đoán ra những lời ấy có nghĩa gì. Từ đấy, anh cũngkhông hề chất vấn Tuyết Nhung xem giữa cô ấy và Ngô Vũ đã xảy ra chuyệngì và cũng không bao giờ nhắc đến tên Ngô Vũ trước mặt cô ấy. Là mộtđấng mày râu, Lancer biết trong trận chiến này, anh là kẻ chiến thắng.Song anh không ngủ quên trong chiến thắng. Nhận thấy biểu hiện đau đớnvà sự tự trách móc bản thân của Tuyết Nhung, Lancer hiểu rõ vị trí củaNgô Vũ trong trái tim cô ấy. Thậm chí, đôi lúc anh còn cảm thấy xót xatrong lòng.

Trong lúc nỗi đau đang chất chứa, có một việc đã làmTuyết Nhung phân tâm. Thì ra, ai đó đã quay lại mọi hành động của Lancer và Tuyết Nhung ở nhà hàng Red Lobster vào ngày Lễ Tình nhân và tung lên mạng xã hội. Ngay lập tức, chuyện cũ của hai người lại được lật lại,cộng thêm những tin tức nóng hổi, nên đã làm dấy lên một làn sóng mới.Trên mạng những người đã biết và những kẻ mới hay tập trung lại cùngnhau, bắt đầu cuộc đại chiến ngôn từ. Nhưng lần này có sự khác biệt lớnvới lần hẹn hò ướt át ở Starbucks vì Tuyết Nhung đã có rất nhiều fan vàbạn tri âm là phụ nữ Trung Quốc. Thậm chí cô còn trở thành thần tượngcủa những cô gái Trung Quốc ở độ tuổi 20. Trong số họ có nhiều người còn theo dõi Tuyết Nhung và Lancer từ khi họ là một đôi oan gia ở quán càphê Starbucks đến lúc trở thành một cặp tình nhân vô cùng lãng mạn. Tình yêu ngoại quốc đó đã làm biết bao cô gái ghen tị. Sự việc này còn trựctiếp cổ động cho mốt lấy chồng ngoại quốc vốn đã lắng xuống lâu nay.

Mười năm đầu tiên sau khi Trung Quốc cải cách mở cửa, vì dân vẫn chưa giàunước vẫn chưa mạnh nên có nhiều cô gái Trung Quốc đã coi việc lấy chồngngoại quốc như một con đường thoát khỏi kiếp nghèo khổ. Mục tiêu của hầu hết những người trong số đó chỉ là tiền bạc, địa vị, hư vinh và quốctịch nước ngoài. Trước trào lưu lấy chồng ngoại đó, đàn ông Trung Quốcchỉ biết im lặng, không hề phản kháng, bởi thực tế cả họ và quốc gia của mình đều chưa đủ mạnh. Thật không ngờ sau 30 năm cải cách, Trung Quốcđã có những bước chuyển mình ngoạn mục, hoàn toàn thay da đổi thịt. Bâygiờ, đàn ông Trung Quốc cũng không còn bao dung như trước. Họ bắt đầulên tiếng thảo phạt. Đối với nhiều phụ nữ Trung Quốc, việc lấy chồngngoại cũng không còn hào nhoáng và hấp dẫn như xưa. Bây giờ đàn ôngTrung Quốc vừa có tài vừa có quyền, vừa nhiều tiền vừa nhiều tình cảm.Chính vì thế nên phụ nữ Trung Quốc đã có nhiều cơ hội hơn. Những ngườicon gái Trung Quốc bình thường chỉ cần chấp nhận lấy một anh chàng Trung Quốc thế là xong, ý niệm lấy chồng ngoại quốc vì vậy cũng dần tiêu tan. Tuy nhiên cũng còn rất nhiều cô gái là dân trí thức thành phố tôn thờchủ nghĩa độc thân, vì bản thân có thể kiếm được tiền nên họ thà làm gái ế, còn hơn làm nhân tình, bồ nhí của người khác, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đá đi không thương tiếc. Họ theo đuổi một thứ tinh thần caosiêu, vượt khỏi những thứ vật chất tầm thường được gọi là “sự lãng mạnhuyền bí”. Nó đã từng xuất hiện trong sách vở song dần bị con người lãng quên, giờ đánh thức lại nhờ câu chuyện của Lancer và Tuyết Nhung. Nhiều thiếu nữ Trung Quốc đã lưu lại tin nhắn trên blog của Tuyết Nhung, cóngười nhờ cô giúp đỡ xây dựng cầu nối với những người Trung Quốc ở Mĩ,có người kêu cô mở hẳn một chuyên mục, chia sẻ những kinh nghiệm gặp gỡngười nước ngoài, có người còn thảo luận với cô về những ưu nhược điểmcủa việc tìm bạn trai trong nước và bạn trai nước ngoài. Song điều khiến Tuyết Nhung bất ngờ hơn cả là: nếu vụ Starbucks chỉ khiến tên tuổi củacô nổi lên trên mạng thì sự việc lần này đã khiến từ điển tiếng Trungxuất hiện thêm một cụm danh từ mới “tình yêu ngoại quốc”. Thậm chí côcòn được một nghìn netizen phong tặng danh hiệu “mẹ đỡ đầu cho tình yêungoại quốc”.

Thấy lượng người theo dõi mỗi lúc một đông, lòngTuyết Nhung bỗng nhiên cay đắng. Nỗi buồn đau trong lòng cô giờ lại biến thành niềm vui của người khác. Cuộc đời này thật tréo ngoe! Niềm vuicủa người này lại là nỗi đau khổ của kẻ khác, người này càng đau đớn thì kẻ khác lại càng vui mừng. Song nói đi cũng phải nói lại, cũng khôngthể trách những netizen kia, vì họ đâu có biết những chua xót đằng saucâu chuyện lãng mạn đó, cũng không hiểu sự áy náy đang giằng xé tâm canTuyết Nhung.

Bất luận thế nào, những làn sóng trên mạng đã thuhút sự chú ý của Tuyết Nhung. Đúng là không nên đánh giá thấp sức mạnhcủa internet. Cuối cùng lại chính là internet cứu cô. Dù là đả kích hay“ném gạch”, cô đều làm hết sức nhập tâm, thực sự không còn có thời giannghĩ đến chuyện giữa mình và Ngô Vũ. Đó mãi là câu chuyện đau lòng không ai biết đến giữa một chàng trai và một cô gái Trung Quốc.

Thờigian cứ thế trôi qua. Cho dù Tuyết Nhung chìm đắm trong thế giới mạngthì chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, những việc cần đối mặt vẫn phải đốimặt. Bây giờ cô đang đứng trước sự lựa chọn khó khăn nhất trong đời: Đihay không đi Las Vegas?

Chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày khởi hành.

Trong lòng Tuyết Nhung biết rõ, nếu đồng ý cùng Lancer đi Las Vegas, thì mốiquan hệ giữa hai người sẽ thay đổi. Không còn nghi ngờ gì nữa, chuyệnnày sẽ khiến họ chính thức trở thành người yêu của nhau. Đối với một côgái Trung Quốc truyền thống như Tuyết Nhung, một khi đưa ra quyết địnhđi Las Vegas đồng nghĩa với việc trao cuộc đời mình cho người con traiđó.

Tuyết Nhung luôn cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo nhất. Côluôn nghĩ, nếu bây giờ có mẹ ở bên, mẹ sẽ nói như thế nào? Nguyện vọngcuối cùng của mẹ là đưa cô ra nước ngoài, để cô tìm được một bến đỗ tốtđẹp hơn bà. Vì mẹ cũng là vì bản thân mình, Tuyết Nhung phải đưa raquyết định một cách lý trí và thận trọng nhất. Đi hay không đi? Cô cầnphải đối mặt với con người thật của chính mình: nên chọn Lancer hay chọn Ngô Vũ? Bởi vì cô biết rằng, bất cứ khi nào, chỉ cần cô cất tiếng gọi,con thuyền nhỏ đang yên giấc sẽ chạy đến bên cô từ vùng nước sâu thẳm và lạnh lẽo nhất. Giờ cô nên lựa chọn tiến thẳng tới Las Vegas cùng Lancer hay quay đầu lại tìm Ngô Vũ?

Vậy rốt cuộc cô yêu Lancer hay Ngô Vũ?

Hình bóng hai người con trai cứ lần lượt hiện lên trong tâm trí Tuyết Nhung: lúc thì là hình ảnh cô và Ngô Vũ ở sân bay, cùng nhau chơi chiếc đànmới, khi thì là dáng vẻ vô cùng điển trai trong bộ đồ cướp biển củaLancer, khi là những tháng ngày thơ bé cùng Ngô Vũ, lúc lại là tờ giấy“tuyên bố vừa kết hôn” ở quán Starbucks. Những năm tháng dài lâu bêncạnh Ngô Vũ dịu nhẹ và ấm áp như những dòng suối mát; trong khi đó những giây phút được ở bên Lancer lại đầy nguy hiểm, bùng nổ và mãnh liệt như những ngọn núi lửa phun trào hay những cơn sóng thần hung dữ. Có lẽ vìnhững năm tháng gắn bó với Ngô Vũ quá lâu nên những cảm xúc rung độngtrai gái của cô với anh đã dần mai một. Đến tận hôm nay, ngồi nghĩ lại,Tuyết Nhung mới nhận thấy do những tình tiết trong câu chuyện của haingười quá nhiều, quá dài dòng, nên mới trở nên bình thường và thầm lặngnhư những hạt cát lắng đọng nơi đáy biển. Còn với Lancer, mỗi bước anhấy tiến về phía cô là một lần ấy cô cảm thấy áp lực, choáng váng và ngộp thở. Song trong cuộc đời này, đa số mọi người đều ngợi ca những consóng dữ dội nơi đại dương, chứ ít người tán dương những hạt cát nhỏ bénằm yên lặng dưới đáy biển.

Đó chính là lý do vì sao cứ mỗi lầnnghĩ tới nụ hôn của Lancer, Tuyết Nhung lại thấy rạo rực, tim đập loạnnhịp, mặt ửng hồng. Nhưng cô không bao giờ nghĩ đến chuyện một ngày nàođó mình sẽ hôn Ngô Vũ hoặc đón nhận nụ hôn của anh. Thậm chí đôi lúc ýnghĩ ấy còn khiến cô khó chịu vì nó đi ngược lại đạo lý. Với cô, hôn Ngô Vũ chẳng khác nào hôn một người anh trai thân thiết.

Cuối cùngTuyết Nhung cũng sắp xếp ổn thỏa những cảm xúc rối ren trong lòng: Tìnhcảm cô dành cho Ngô Vũ là tình cảm ruột thịt, còn với Lancer là thứ khác hẳn với tình thân.

Vậy nếu tình cảm với Lancer không phải là tình thân thì phải chăng đó là tình yêu mà người ta vẫn nhắc đến?

Tuyết Nhung nhớ một nhà văn nào đó đã từng viết: “Hạnh phúc trên thế giới này đều giống nhau, còn nỗi bất hạnh thì vô vàn”. Cho đến nay Tuyết Nhungvẫn chưa tìm ra một khái niệm chuẩn mực nào cho hai chữ “tình yêu”. Cảmgiác về tình yêu của cô phần lớn bắt nguồn từ những cuốn tiểu thuyết,phim ảnh hay những câu chuyện cùng bạn bè cùng lớp. Còn nhớ một ngày năm ba đại học, cô bạn thân Vận Lâm của cô yêu một cậu sinh viên ở khoakhác. Sau đó, anh chàng này lừa dối rồi chia tay cô ấy để yêu một cô bạn khác cùng khoa. Vì chuyện này, Vận Lâm đã bị kích động, hóa điên chỉtrong một đêm. Mỗi lần nhìn thấy gã trai nọ trong sân trường, cô ấy liền chạy đến bật ô, che cho anh ta vì hai người họ hẹn hò lần đầu tiêntrong một ngày mưa và anh ta đã che ô cho cô ấy.

Câu chuyện củaVận Lâm ảnh hưởng sâu sắc tới Tuyết Nhung. Đây mà gọi là tình yêu ư?Tình yêu chân chính sao có thể khiến một người con gái bình thường đaukhổ đến phát điên? Theo Tuyết Nhung, tình yêu đúng là một đóa hoa cóđộc. Nó có thể ngọt ngào, có thể đẹp đẽ, có thể khiến người ta mất đi lý trí; nhưng cũng có thể là liều thuốc độc, là lưỡi gươm sắc bén, khoétvào trái tim người con gái những vết thương lòng tê tái. Vì thế, trongsuốt một khoảng thời gian dài, dù vẫn mong chờ tình yêu, song trong tiềm thức của mình Tuyết Nhung vẫn bài xích và phản kháng nó. Mọi thứ chỉthay đổi khi Lancer xuất hiện. Nhưng Tuyết Nhung vẫn chưa mê muội vìanh. Cô chưa thích Lancer đến phát điên, đến mất ăn mất ngủ; đến mức nếu phải cách xa anh ấy thì thế giới của cô sẽ sụp đổ.

Chỉ có mộtđiểm Tuyết Nhung dám khẳng định: Trong suốt 24 năm cuộc đời, Lancer làchàng trai đầu tiên khiến cô rung động, thậm chí thổn thức mỗi lần đốidiện với anh ấy. Mỗi phút giây ở bên Lancer, cô đều thấy đặc biệt, lãngmạn, ngọt ngào và thơ mộng. Liệu còn từ nào khác để lý giải cho cảm giác này ngoài hai chữ “ái tình”? Trong lòng Tuyết Nhung thầm nghĩ, cho dùhạnh phúc và tình yêu trên thế giới này đều như nhau nhưng mức độ củachúng sẽ không giống nhau. Có người yêu mãnh liệt, yêu cuồng điên, giống như những cơn giông tố mùa hè; song cũng có người yêu một cách nhẹnhàng, mộc mạc như dòng nước êm đềm giữa mùa xuân. Tình yêu của mỗingười không hề giống nhau. Tình yêu Tuyết Nhung dành cho Lancer giốngnhư một khúc chim hót tươi vui rộn ràng. Cô nghĩ mình sẽ không bao giờyêu ai hơn thế. Xuất thân, kinh nghiệm, nội tâm và lý tưởng khác vớinhững người con gái bình thường khác không cho phép cô vượt qua ranhgiới đó. Lancer là người con trai đầu tiên Tuyết Nhung yêu, cũng làchàng trai duy nhất trong cuộc đời cô. Thử nghĩ xem, trong số tất cảnhững người con trai cô gặp gỡ, có ai hoàn hảo như anh ấy?

Nếubản thân thực đã yêu Lancer, vậy Lancer có đáng để yêu, đáng để cô gửigắm cả cuộc đời? Anh ấy có phải là “một người đàn ông thực sự có tấmlòng” giống như mẹ nói hay không? Liệu chàng trai khiến cô lặn lội ngàntrùng xa xôi đến Mĩ kiếm tìm có phải là Lancer?

Trong con mắt một người bình thường, một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, không chỉ bạn màtất cả con gái trên thế giới này đều yêu thích. Yêu và giữ một người như thế bên mình là một chuyện vô cùng khó nhọc. Nhưng bao thách thức mà cô phải trải qua sẽ xuất hiện ở bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào. Nếu là một người con gái bình thường, Tuyết Nhung chắc chắn sẽ cảm thấy bất an.Song dựa vào những hiểu biết của Tuyết Nhung về Lancer, anh ấy tuyệt đối không phải hạng con trai suy nghĩ bằng nửa người bên dưới. Thử nghĩ màxem, một người con trai tuấn tú như anh ấy chắc chắn được không ít côgái theo đuổi. Nếu không có phẩm chất, không có tinh thần cầu tiến thìsau khi bị hất cà phê ở Starbucks, Lancer đã rút lui và chạy theo một cô gái khác. Trong buổi khiêu vũ cũng như trong cuộc sống thường ngày, anh ấy luôn được các cô gái nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, song không vì thếmà trở nên tự cao tự đại, mà vẫn chủ động đùa vui với họ.

Trongchuyện tình cảm, Tuyết Nhung thấy Lancer là người vô cùng lãng mạn nhưng cũng rất nghiêm túc. Từ ngày đầu tiên quen biết, cho dù giữa họ có xảyra những chuyện gì, ánh mắt của anh chưa bao giờ rời khỏi cô. TuyếtNhung cho rằng Lancer chính là người đáng để yêu và gửi gắm cuộc đờimình.

Tuyết Nhung thấy mình đã quá lý trí và nghiêm khắc vớichuyện tình cảm. Giờ cô thấy không có gì phải hổ thẹn với mẹ và Ngô Vũ.Trong số những cô gái rơi vào lưới tình, bao nhiêu người có thể ngồi imsuy ngẫm, để phân định rạch ròi tình cảm giữa đối phương và mình như cô? 100% bạn bè của cô khi yêu đều không tỉnh táo. Họ mãi chìm đắm trongđại dương tình yêu, để rồi cuối cùng không thể tìm ra một con đường giải thoát. Kết quả một nửa trong số họ phải nhận lấy thương đau chỉ sau một khoảng thời gian ngắn ngủi. Một cô gái sáng suốt và có cái đầu lạnh như Tuyết Nhung nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ của họ.

Hai ngày trước khi đi Las Vegas, Lancer gửi cho cô một tin nhắn trên mạng:

Bây giờ dù không biết em sẽ quyết định như thế nào, nhưng anh nhất định sẽ đứng đợi em ở sân bay!

Mặc dù đã suy nghĩ rõ ràng về quá khứ, hiện tại và tương lai giữa haingười, song tại sao Tuyết Nhung vẫn không thể đưa ra quyết định?

Buổi trưa, khi đang ăn cơm trong nhà ăn, Tuyết Nhung bỗng nhìn thấy cô bạnSusan bê thức ăn đi về phía mình. Hôm nay, cô ấy vẫn trang điểm nhưthường ngày: mái tóc thẳng hợp mốt kiểu truyện tranh Nhật Bản, mắt, mũimiệng đều được tô vẽ hết sức nổi bật. Susan đứng thẳng người, đầu hơinghiêng về phía Tuyết Nhung, ánh mắt nhìn cô đầy khiêu khích: “Tớ có thể nói chuyện với cậu được không?”

Vẻ vô cùng nghiêm túc này củaSusan khiến Tuyết Nhung vô cùng ngạc nhiên. Cô vốn nghĩ họ luôn đối xửvới nhau rất tốt. Mặc dù hoàn cảnh gia đình và môi trường sống có nhiềukhác biệt, song họ là những người bạn tốt của nhau dù chưa quá thânthiết. Họ vẫn thường cùng nhau đến quán bar của Tim, đi siêu thị và dạophố.

Vậy tại sao hôm nay Susan lại trông có vẻ nghiêm trọng nhưthế? Cô ấy muốn nói chuyện gì với mình đây? Tuyết Nhung có chút thắcmắc. Nhưng cô vẫn làm theo ý của Susan, bê khay cơm đi cùng cô ấy đếnmột góc khá yên tĩnh.

“Chắc cậu thấy lạ khi tớ có chuyện riêngmuốn nói lắm nhỉ?” Susan nhìn Tuyết Nhung, nói với giọng đầy khiêukhích. Thấy Tuyết Nhung vẫn ngơ ngác nhìn mình, Susan tiếp lời: “Tớ muốn nói với cậu chuyện về Lancer!”

“Nói chuyện về Lancer với tớ?” Ánh mắt Tuyết Nhung lộ vẻ sửng sốt.

“Tớ nói thẳng nhé, tớ muốn cùng Lancer đi Las Vegas, cậu hãy nhường cơ hộiđấy cho tớ! Vì cậu, Lancer đã tạo ra biết bao kỳ tích thì chúng ta làmnhư vậy cũng coi như tạo cho anh ấy một kỳ tích!” Giọng Susan đầy kíchđộng.

“Vì sao?” Tuyết Nhung hoàn toàn bất ngờ trước những lời nói của Susan. Cô cảm thấy mọi mạch máu trong người như ngừng chảy.

“Nghe nói cậu đến bây giờ vẫn chưa quyết định có đi Las Vegas với Lancer haykhông. Tớ nghĩ cậu chưa đủ yêu người con trai này. Đã như vậy thì cậucần gì phải miễn cưỡng bản thân, hay là hãy nhường vị trí này cho ngườiyêu và trân trọng anh ấy hơn đi!”

“Cậu có tư cách gì? Lancer có mời cậu không?” Tuyết Nhung hét lên, tức giận tột độ.

“Tớ có tư cách gì à?” Hai mắt Susan chòng chọc nhìn Tuyết Nhung, dằn từngcâu, từng chữ: “Tư cách của tớ chính là: Tớ yêu anh ấy hơn cậu!” Khuônmặt cô ấy lộ rõ vẻ đáng sợ, “Ba năm trước ngay ánh mắt đầu tiên nhìnthấy người con trai này, tớ đã trúng tiếng sét ái tình. Từ đó, tớ khổcông chờ đợi, theo đuổi anh ấy suốt ba năm! Lancer là người con traihoàn hảo, đẹp cả bề ngoài lẫn nội tâm. Không sai, anh ấy chính là ngườicon trai trong mộng của các cô gái. Anh ấy có quyền chọn lựa và có đượcbất cứ người con gái nào! Nhưng người con gái đó tuyệt đối không thể làcậu!” Susan căm phẫn nói.

Tuyết Nhung giận dữ đứng bật dậy.

“Cậu ngồi xuống đi, chỉ có những kẻ hèn mới dùng cách thô lỗ như này để giải quyết mâu thuẫn”.

“Được”, Tuyết Nhung ngồi xuống, hết sức kìm nén cơn giận: “Vậy cậu hãy nói vớitôi, vì sao người con gái đó tuyệt đối không phải là tôi?”

“Vìsao ư? Tôi đã quan sát cậu rất lâu rồi, mặc dù cậu là đứa may mắn đượcLancer chọn nhưng cậu không thực sự yêu anh ấy, cậu chỉ bị sự lãng mạncủa anh ấy làm cảm động chứ không thực sự rung động bởi trái tim của anh ấy…”

“Cậu nói sai rồi!” Tuyết Nhung ngắt lời Susan: “Cậu tự chomình là đúng, nhưng cậu đã phạm một sai lầm lớn! Tất cả những gì cậunhìn thấy sao có thể là cảm nhận đích thực của tôi được chứ? Bây giờ tôi sẽ nói rõ với cậu, tôi yêu Lancer, tôi yêu người con trai ấy. Bây giờthì cậu hiểu rồi chứ?”

“Cậu mà yêu Lancer à? Chưa đến mức đấyđâu! Một người phải dùng cả trái tim để yêu một người, nhưng cậu chỉdùng nửa trái tim để yêu Lancer! Cậu là một cô gái nghèo tình cảm và tựđại quá đáng! Cho dù Lancer cố gắng bao nhiêu, cũng không bao giờ khiếncậu thỏa mãn vì những quan niệm nghèo nàn của mình! Cậu không bao giờbiết trân trọng những gì cậu có được!” Susan ra hiệu cho Tuyết Nhungkhông ngắt lời mình: “Cả đời một người con gái chỉ cần nhận được 1/100sự hy sinh của những người con trai như Lancer là đủ rồi! Những gì anhấy làm cho cậu trong ngày Lễ Tình nhân có mấy ai nhận được! Là một người thông minh, lẽ ra cậu phải sớm nhận ra thế là quá đủ. Nhưng cậu vẫnkhông bao giờ thấy đủ! Cậu không xứng là ngời con gái được Lancer yêuthương, cậu hãy rút lui đi!” Dứt lời, Susan bưng khay cơm của mình lên,hất mái tóc dài ra đằng sau, rồi quay đầu bỏ đi.

Toàn thân TuyếtNhung run lên giận dữ. Nếu là ở Trung Quốc, cô có thể cho cô ta một cáibạt tai, nhưng đây là Mĩ, cô tuyệt đối không thể dùng cách của con gáiTrung Quốc để giải quyết vấn đề. Cô thấy những lời của Susan toàn là vônghĩa. Không hiểu vì sao cô lại kết bạn với tình địch mà bản thân hoàntoàn không biết? Cô ta dựa vào đâu mà nói cô là người nghèo nàn tình cảm chứ? Dựa vào cái gì để yêu cầu cô nhường lại cơ hội đi cùng Lancer?Thật là đứa con gái không biết sĩ diện là gì?

Buổi tối khi trở về kí túc, Tuyết Nhung ngồi xuống ngẫm nghĩ chuyện xảy ra ban sáng. Lúcnày, đầu óc cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại. Cô bắt đầu nghĩ về nhữnglời của Susan. Những lời nói đó dù rất xấu xa nhưng Tuyết Nhung thấy cómột câu cô ta nói rất đúng về mình. Cô là đứa con gái không biết thỏamãn, không biết trân trọng những gì Lancer đã làm cho mình. Trong khoảnh khắc hiểu ra điều đó, trái tim cô bỗng bị kích động: Mày vẫn còn do dựgì? Sao không mau chạy đến nói với Lancer rằng em đồng ý, đồng ý cùnganh đi Las Vegas, cùng anh đi đến chân trời góc biển, cùng anh đến đầubạc răng long, cả đời không rời xa anh.

Cô kiên quyết nói với bản thân: Đinh Tuyết Nhung à, đời người giống như canh bạc, gặp gỡ Lancercũng là một canh bạc trong cuộc đời. Đã quyết tâm thì mày nhất định phải tiến về phía trước, để chứng minh rằng mình là người chiến thắng, để cả đời không phải ân hận nuối tiếc!

Buổi tối hôm đó, với tất cảtrái tim chân thành của mình, Tuyết Nhung đã viết cho Lancer bức thưđiện tử dài nhất trong cuộc đời mình. Bức thư mở đầu như sau:

Lancer thân yêu! Anh đã từng nói với em rằng: Em đã bước vào trái tim anh,nhưng lại không cho anh bước vào trái tim mình. Bây giờ, em muốn traocho anh chiếc chìa khóa mở cửa trái tim em. Nếu sau khi đọc hết bức thưnày mà anh không thay đổi ý định ban đầu, vẫn muốn cùng em đi Las Vegas, thì em sẽ đợi anh ở cửa lên máy bay đúng 10 giờ trưa ngày 23.