Tất cả
Minh Như Thần Tư

Đem quần áo phơi khô ngoài ban công vào trong phòng, quần áo thơm mùi nắng khiến gương mặt dịu dàng của Minh Tư lộ ra nụ cười ấm áp, giống như dung hợp cùng ánh sáng mặt trời tràn ngập trong phòng ngủ. Ngũ quan của Minh Tư rất tinh xảo, hấp dẫn nhất chính là đôi mắt trong vắt dịu dàng giống như đóa hoa bách hợp. Dánh người mặc dù nhỏ nhắn, nhưng sẽ không bị nhầm lẫn với phái nữ.



Gấp xong quần áo, Minh Tư nhìn về phía chiếc đồng hồ quả lắc Hermle* sang trọng mà Lãnh Lâm mới mua không lâu, kim đồng hồ chỉ ngay thời gian phát lại buổi hòa nhạc mấy hôm trước của Lãnh Lâm, mở ti vi, đúng lúc nhân vật chính bước ra sân khấu, thân hình cao lớn, khuôn mặt đẹp trai, cùng với chất giọng trầm thấp tuyệt vời, giai điệu êm ái, cái vẻ mặt đó, cái giọng điệu đó, khiến cho người ta có ảo giác như đang nằm mơ, Minh Tư cười nhạt, đem quần áo bỏ vào trong tủ, tắt ti vi, cắt ngang giai điệu tình yêu kia, bước vào nơi dọn dẹp tiếp theo. Mở ra cửa phòng sách của Lãnh Lâm, khắp nơi bừa bãi, Minh Tư chỉ có thể thở dài, mỗi lần Lãnh Lâm dùng qua phòng sách, đều là tình trạng thế này, cúi người nhặt lên nhạc phổ, điện thoại trong túi áo reo lên, số điện thoại di động của Minh Tư chỉ có hai người biết, mà người sẽ gọi điện thoại cho cậu, chỉ có một.

Bình luận truyện