Tất cả
Mẹ Ơi, Đừng Lo!

Imakura mập ú, đến nỗi cái nịt quần của hắn tưởng như muốn bung ra đến nơi. Mặt mày thì say sóng xanh lè xanh lét, hắn cố vẫn lườm Yuichi cho được. Người thừa cân người ta bảo "mập" là phải rồi, nhưng với Imakura thì từ "mập" nghe cứ như đang nói giảm nói tránh vậy. Phải nói hắn béo ục ịch như con ếch đực mới xứng đáng. Sông có lúc, Imakura thì lùn có khúc! Người gì chưa đến 165cm nữa. Yuichi cao những 183cm, thành thử Imakura đứng với cậu chỉ chạm cằm là hết đát.


Yuichi vừa sang tuổi hai lăm, Imakura hơn cậu năm tuổi. Chức vụ hắn có được là nhờ vào hệ thống tiêu chuẩn về thâm niên trong nghề chứ chẳng phải vì năng lực, bởi hắn làm việc rất lề mề, lại hay mắc lỗi. Nhầm nhọt thì Yuichi còn tha thứ được, nếu hắn biết điều nhận sai mà sửa, nhưng chuyện ấy thì mơ đi. Imakura chẳng mặn mà gì với công việc cả, hắn làm chỉ vì trách nhiệm. Nếu không nhờ Yuichi và các đồng nghiệp chạy theo dọn hậu quả cho hắn, không biết "danh tiếng" của Imakura còn vang xa tới đâu. Mỗi lần Yuichi cùng mọi người đi uống, thế nào rồi tất cả chủ đề bàn tán cũng quay lại trường ca cẩm về Imakura. Cả bọn ngồi kể tội hắn suốt đêm chắc cũng được. Thế mà sau này hai người đến được với nhau mới lạ. Đúng là "ghét của nào trời trao của nấy".


Bình luận truyện