Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chương 4: Bị tôi cưỡng bức, sau đó quăng tôi rồi



Đoàn Khanh Nhiên liếc cô một cái: “Cậu nhận vụ này hả?” Sau đó, cô kể lại một lượt chuyện đã xảy ra: “Chiếc xe kia chắc chắn là cố tình đâm vào tôi!” Dù gì thì cô cũng đã ngẩn ngơ trong Cục Cảnh sát vài năm, một chút năng lực phán đoán cũng phải có chứ: “Lúc đó, hắn hoàn toàn có thể tránh tai nạn xe cộ.” Nhưng hắn lại lập tức lao về phía cô.

Kỷ Lương xác nhận chắc chắn lần nữa là cô không bị thương rồi mới nói: “Tôi cũng chỉ vừa mới biết là cậu bị tên gặp quỷ xui xẻo đó đâm vào, nên chạy qua đây để xác nhận lại!” Cô kể với Đoàn Khanh Nhiên tình hình của Chu Huy. Vừa dứt lời, Đoàn Khanh Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì Phong nhị thiếu đã như muốn nhảy dựng lên.

“Tôi quan tâm hắn gặp quỷ hay giả vờ giả vịt làm cái gì, hắn dám đâm vào bà xã tôi, Phong Thiểu Bạch tôi sẽ……”

“Im ngay!” Đoàn Khanh Nhiên ngắt lời.

“Ưm……” Phong nhị thiếu ấm ức ngậm miệng, ngoan ngoãn đứng sau lưng bà xã, trăm phần trăm là bộ dạng một ông chồng nhỏ.

Đoàn Khanh Nhiên cười lạnh: “Làm cái nghề này của chúng ta, nếu thật sự ma quỷ có đến, thì cũng là để cảm ơn tôi đã tìm ra thủ phạm giúp bọn họ mới đúng!” Trước giờ cô đều không tin chuyện này.

“Người chết thì cũng chết rồi, động dao động kéo trên xác chết có gì hay ho chứ……” Một giọng nói thì thầm từ bên cạnh truyền tới: “Thà em ngoan ngoãn về nhà, để anh chăm em, nuôi em còn hơn……” Phong nhị thiếu vẫn không buông tha cho ý định “bao dưỡng bà xã”: “Bằng năng lực của anh bây giờ……”

“Im ngay!” Hai cô gái đồng thanh lên tiếng. Phong nhị thiếu mếu máo, chỉ muốn ngồi chồm hỗm trong góc tường mà cảm thán, thời đại nữ quyền vùng lên, nam quyền bị tước đoạt‼!

Đoàn Khanh Nhiên đứng dậy: “Theo như cậu nói, thì Dương Khắc An kia bị chết cháy rồi?!”

“Không phải tôi nói, mà là Chu Huy nói vậy!” Kỷ Lương và cô cùng nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên tia cười lạnh lẽo, làm gì có chuyện trùng hợp như thế?

“Xét trên phương diện y học mà nói, giả chết cao cấp hơn giả quỷ rất nhiều!” Đoàn Khanh Nhiên kéo ông xã mình qua: “Cậu cẩn thận một chút, tôi đưa ‘hàng’ nhà tôi về đã!”

“Ừ!” Kỷ Lương rời khỏi bệnh viện. Nơi này cũng gần trường tiểu học của Kỷ Duệ, cô nhìn đồng hồ, cũng gần trưa rồi, cô liền quyết định đi tìm con trai cùng ăn cơm trưa.

Năm ấy, khi rời đi, cô đã nghĩ quay người lại là vĩnh viễn xa nhau, cuộc đời này sẽ không còn quan hệ gì với anh nữa, không ngờ cô lại mang thai Kỷ Duệ. Nếu không có Kỷ Duệ làm bạn, thì Kỷ Lương cũng không biết mình sẽ biến thành người thế nào nữa. Tên nhóc Kỷ Duệ kia, tuy vẫn còn nhỏ, nhưng lại chưa từng hỏi về chuyện của cha nó như những đứa trẻ khác, mà ngược lại, cậu bé luôn như một người trưởng thành bé nhỏ, chăm sóc cho cuộc sống của Kỷ Lương. Giữa hai người là tình mẫu tử sâu đậm, người khác không thể nào hiểu được.

“Anh Duệ —-”

Mẹ của những đứa trẻ khác, tuyệt đối sẽ không một tay cầm thịt xiên nướng, một tay cầm trà sữa, không có chút tự giác của người làm mẹ, ăn uống bừa bãi như thế.

“Anh Duệ, mẹ đến mời anh đi ăn trưa đây!” Từ xa Kỷ Lương đã nhìn thấy Kỷ Duệ, trong lòng tràn đầy sự tự hào, con trai của cô thật bắt mắt. Nhìn khuôn mặt kia này, rồi nhìn cơ thể kia nữa, cả khí chất cũng đều là những ưu điểm được di truyền từ cô mà ra.

“Kỷ Tiểu Lương, con đã nói mẹ không biết bao nhiêu lần rồi, đừng có ăn đồ ăn ngoài lề đường, cũng không được uống trà sữa!” Kỷ Duệ đi đến trước mặt cô, chán nản nói! Người này làm sao giống một bà mẹ đã có con cơ chứ. Nhìn khuôn mặt như sinh viên năm nhất kia, hành vi thì như lưu manh, khí chất thì…… Kỷ Tiểu Lương có thứ đó sao?

Mấy năm nay, nếu không có cậu quan tâm chăm sóc, thì không hiểu người này sẽ thành cái bộ dạng gì? Thật khó mà tưởng tượng được‼!

May mắn nhất trong đời này của Kỷ Tiểu Lương, chính là sinh ra một đứa con thiên tài như cậu. Kỷ Duệ thầm nghĩ.

“Anh Duệ, anh không được như thế!” Kỷ Lương đặt tay lên vai con: “Anh chỉ mới có vài tuổi, đã học mấy ông bà già dưỡng sinh rồi, như vậy còn gì là tuổi thơ chứ!”

Kỷ Duệ liếc mẹ mình một cái xem thường: “Tuổi thơ của con, đã mất từ lúc con bắt đầu được sinh ra đời rồi!” Là ai đã bắt cậu phải lớn vượt cấp, không có tuổi thơ vậy?!

“Anh Duệ, trưa nay muốn ăn gì?! Hôm nay mẹ mời!” Kỷ Lương xấu hổ muốn chuyển đề tài: “Muốn ăn gì cứ nói, đừng khách sáo!”

Kỷ Duệ cũng không bóc mẽ cô, quay sang nhìn mấy quán ăn bên cạnh rồi chỉ vào một quán cơm nói: “Ăn ở đây đi!” Kỷ Tiểu Lương thích ăn cơm, nếu bắt mẹ ăn cháo, mẹ chắc chắn sẽ gào thét ầm ĩ rằng không đủ no.

“Duệ Duệ!”

Một giọng bé gái mảnh mai yểu điệu gọi với theo hai mẹ con đang hùng hổ đi vào hàng cơm. Kỷ Lương quay đầu lại nhìn, thấy một cô bé mặc đồng phục giống Kỷ Duệ. Bên cạnh là một cô gái trẻ mặc quần áo gọn gàng, có vẻ là mẹ của cô bé kia. Cả hai đều là mỹ nhân‼!

Bạn học à? Kỷ Lương cúi đầu dùng ánh mắt hỏi con trai.

“Chị là…… mẹ của Kỷ Duệ à?” Cô gái xinh đẹp trẻ tuổi kia hỏi, không khách khí dùng ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới trang phục khủng hoảng của Kỷ Lương: quần bò áo phông giầy thể thao = trang phục của người nghèo! Cứ tưởng Kỷ Duệ là cậu chủ nhà giàu nào.

“Cô đúng là có mắt nhìn ghê, vừa gặp đã biết anh Duệ là con tôi!” Kỷ Lương không thèm để ý đến ánh mắt khinh bỉ của cô nàng kia, quay đầu đắc ý nói với con trai: “Anh Duệ, mẹ đã nói mà, chắc chắn anh được di truyền từ mẹ, anh xem, người đẹp này cũng vừa nói đấy!”

Giọng điệu ngả ngớn của Kỷ Lương quả nhiên đã khiến đối phương trợn mắt, nhướng mày, vẻ chán ghét không thể che giấu, hiện rõ trên mặt, chỉ thiếu nước cầm khăn tay lên mà che mũi, tránh để không phải hít thở cùng một bầu không khí với Kỷ Lương thôi.

Lại nữa rồi!

Kỷ Tiểu Lương có sở thích rất khác người. Đối phương càng chán ghét cô, thì cô càng dũng cảm! Thật ra, theo như cách nói của Kỷ Tiểu Lương, cái loại người có mấy đồng tiền dơ bẩn mà lúc nào cũng chỉ ước cả thế giới phải biết mình giàu có, mười người thì đến chín người là giả vờ giả vịt, chỉ có một tên còn lại là thực sự vô cùng giàu có, đó là tên Phong Thiểu Bạch kia.

“Người đẹp, có muốn đi ăn cơm cùng mẹ con tôi không?!” Kỷ Lương thân thiện bước lại gần cô ta, một câu người đẹp, hai câu người đẹp, bộ dạng không khác gì lưu manh côn đồ, chỉ thiếu mỗi nụ cười dâm đãng nữa là đủ bộ: “Cô xem, con gái cô và con trai tôi là bạn học, mà con gái cô xinh đẹp như vậy, thằng nhóc nhà tôi trông cũng không tệ. Chưa biết chừng sau này chúng ta lại thành thông gia ấy chứ!”

“Được ạ, được ạ…” Cô bé kia vừa nghe có thể ăn cơm cùng Kỷ Duệ, đã lập tức vui vẻ đồng ý, không để ý mẹ mình đứng bên cạnh đang đen mặt lại: “Duệ Duệ, chúng ta cùng đi ăn cơm nào!”

Xem kìa, cô bé mới đáng yêu hồn nhiên làm sao! Kỷ Lương nháy mắt với con trai.

Nhiều chuyện! Kỷ Duệ ném lại một cái lườm khinh thường, rồi quay đầu, rất lịch sự lễ phép nói với hai mẹ con cô bé kia: “Có thể dùng cơm cùng với hai người đẹp như thế này là chuyện khiến cháu vô cùng sung sướng rồi ạ!” Được rồi, cậu phải thừa nhận, xét trên phương diện nào đó, thì cậu rất dung túng cho cái sở thích ác thú của Kỷ Tiểu Lương kia. Ai bảo Kỷ Tiểu Lương là mẹ của cậu chứ, không dung túng cho mẹ thì dung túng cho ai?

Chẹp chẹp! Chẹp chẹp! Quý ông bé nhỏ này là con trai của cô sao, quá giả tạo! Kỷ Lương thầm phỉ nhổ con trai mình không chút lưu tình.

Được một cậu bé đẹp trai như vậy khen, cô nàng kia cũng vui như nở hoa, gạt luôn đi cảm giác không thoải mái mà Kỷ Lương vừa mang lại: “Tiểu Duệ đúng là khéo ăn khéo nói thật!” Sau đó, lại quay sang hỏi Kỷ Lương: “Ông xã chị làm gì?” Cô ta hỏi như vậy, vì nhìn bộ dạng như cậu chủ con nhà quyền quý của Kỷ Duệ kia, chẳng có một xu liên quan đến Kỷ Lương, thì chỉ có thể là do cha Kỷ Duệ, tức là ông xã của Kỷ Lương, dạy dỗ tốt thôi.

“Ông xã tôi à……” Kỷ Lương cười tươi: “Bị tôi cưỡng bức, sau đó quăng rồi!”