Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Chương 168: Bị nổ tung lên trời



"Ai dám phản kháng, bắn!"

Đe dọa tràn đầy máu tanh phát ra từ trong môi đỏ, nhanh chóng cuốn lấytoàn trường, cô ta không muốn dùng loại phương thức này để giải quyết,là Viêm Dạ Tước ép cô ta.

"Tiểu thư Angela, xin hỏi cô có ý gì?"

"Chúng tôi tới tham gia yến hội, không muốn dính dấp đến ân oán giữa các người."

"Tôi muốn gặp lão La Nhĩ Đức tiên sinh!"

Giọng nói hỗn loạn vang lên ở trong phòng khách, mặc dù thực lực nhữngngười này kém xa La Nhĩ Đức, nhưng hợp lại cùng nhau thì tuyệt đối cũngkhông cho khinh thường, cho dù Angela liều lĩnh nữa, cũng không thểkhông kiêng kỵ.

Pằng, một tiếng súng vang lên, một vị lão đại mới vừa rồi kêu hung nhấtngã rầm xuống đất, vết đạn trên trán rõ ràng chảy ra máu tươi, trongnháy mắt nhuộm đỏ mặt đất, Angela khí thế uy nghiêm, giống như cô tachính là nữ hoàng chấp chưởng thiên hạ, câu nói đầu tiên có thể quyếtđịnh sống chết người ta: "Tôi không muốn nói nhảm thêm nữa."

Súng vang lên, đồng thời một trăm thuộc hạ đã sớm sắp xếp tốt cùng nhauvọt vào, trên tay mỗi người đều cầm một khẩu súng tự động, xạ tuyến màuđỏ sẫm dừng lại ở chỗ hiểm những người trong sảnh, chờ đợi tiểu thư ralệnh.

Không để lại dấu vết nhích lại gần Trình Du Nhiên, Tần Tử Duệ nhẹ giọngnói: "Lúc tôi đẩy em, lập tức ôm Tiểu Nặc chạy về phía sau, tôi đã sớmsắp xếp người tiếp ứng xong xuôi."

"Tôi không đi." Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước một cái, kiên định nói: "Anh mang Tiểu Nặc rời đi trước, chờ tôi đi ra ngoài sẽ liên lạc vớianh." Cô đã đến đây, cũng sẽ không đơn độc rời đi.

Tần Tử Duệ không nói gì nữa, nháy mắt hướng Tần Viễn, nào biết Trình DuNhiên như có mắt ở bên trên, trực tiếp mở miệng nói: "Anh tốt nhất không nên nghĩ đánh ngất tôi, chuyện lúc trước tôi còn chưa tính với anhđấy."

Tần Tử Duệ bất đắc dĩ, người phụ nữ này kiên trì, dẫu có tám con bò cũng không kéo được, may mà mục tiêu của Angela là Viêm Dạ Tước, chỉ cầnmình cẩn thận bảo vệ cô, vấn đề sẽ không lớn, nào biết mới vừa có ý nghĩ này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: "Tới đây."

Giọng nói này dĩ nhiên không thể nào gọi Tần Tử Duệ, gương mặt Viêm DạTước lạnh lẽo, giọng điệu cực đoan lạnh lùng, người phụ nữ của anh,không cần người khác tới bảo vệ, huống chi người nọ còn là Tần Tử Duệ.

Tần Tử Duệ vừa muốn nói chuyện, Trình Du Nhiên trực tiếp đưa tay ngănlại, nói giỡn, nhìn ánh mắt của Viêm Dạ Tước cũng biết, lão đại rất tứcgiận, hậu quả rất nghiêm trọng, nếu để cho anh ta quấy rối, mình sẽ chết chắc.

Thẳng thắn được khoan hồng, Trình Du Nhiên gật gật đầu, đi tới hướngViêm Dạ Tước, suy nghĩ một chút lại mặc kệ Tần Tử Duệ phản đối, ôm TiểuNặc vào trong ngực, đây chính là bảo bối của cô, đặt ở chỗ người khác cô thật đúng là không yên lòng.

Tần Tử Duệ nhíu nhíu mày, dặn dò mấy câu ở bên tai Tần Viễn sau đó nhanh chóng đuổi theo, vô luận như thế nào, anh ta đều phải bảo vệ an toàncho cô.

Angela cũng không có ngăn cản mấy người hội hợp, tụ chung một chỗ ngượclại càng làm cho cô ta dễ khống chế, súng trong tay chỉ vào Viêm Dạ Tước cười lạnh nói: "Tước, là tự anh vứt bỏ, hãy để tôi giúp anh lấy xuống?"

Viêm Dạ Tước hừ một tiếng, không thèm để ý Angela uy hiếp, lãnh khốc nói: "Cô có thể tới đây thử xem."

Những lời này của Viêm Dạ Tước, nhất thời đưa tới hơn mười tia hồngngoại, trong nháy mắt thế cục trong phòng cấp bách tới cực điểm, lão đại chết cũng không có cái gì, nhưng nếu như Angela nổ súng với Viêm DạTước, trong phòng nhất định sẽ đại loạn, cuối cùng có thể còn dư lại bao nhiêu người cũng rất khó nói.

"Thật xin lỗi, có phải tôi bỏ lỡ cái gì hay không?" Một giọng nói quyếnrũ đột nhiên vang lên, ngay sau đó âm thanh cộc cộc vang lên khôngngừng, vô số bóng đen vọt vào, bao vây tất cả mọi người ở bên trong, sau đó chủ nhân của giọng nói mới hiện thân, cũng là trang phục màu đen,chỉ là bộ áo bó sát người mặc ở trên người cô, tràn đầy vô tận hấp dẫn.

"Viêm Vũ Khởi, tại sao có thể là cô?" Angela rốt cuộc luống cuống taychân: "Hải vực xung quanh cung điện đều dưới sự giám sát của Gia tộc LaNhĩ Đức, các người vào thế nào?"

"Đương nhiên là đi vào." Trừng mắt nhìn Angela, Viêm Vũ Khởi đi lêntrước, không thèm để ý sắc mặt lạnh lùng của Viêm Dạ Tước, nhẹ vỗ bờ vai của anh nói: "Như thế nào, lão Ngũ, chị tới kịp lúc chứ."

Nói xong lại dùng dáng vẻ tận tình khuyên bảo nói với Viêm Lãng: "Lão tứ cậu cũng thiệt là, đàng hoàng cưa gái không phải xong rồi ư, cần gìphải hòa làm một với đám lão đại này, bây giờ còn cấu kết người ngoài,cậu bảo chị hai nói cậu thế nào đây?"

Giọng nói thân thiết, nếu như là người ngoài thật sự cho là cô ta cốniệm tình cảm chị em, tâm Viêm Lãng lại sáng như gương, cho tới bây giờlời của cô ta cũng không có mấy câu là thật.

"Bên Tam Khẩu tổ, là các người làm hả?" Chuyện cho tới bây giờ, ViêmLãng cũng hoàn toàn hiểu được, lần này Angela tính toán, rõ ràng là choViêm Dạ Tước chỉnh nhà họ Viêm, Viêm Dạ Tước ở ngoài sáng, Viêm Thế Kiêu và Viêm Vũ Khởi ở trong tối, ba người này liên thủ, trên căn bản đã làvô địch.

"Mặc dù tôi muốn nói không, nhưng sợ rằng bây giờ đã không có danh hàoTam Khẩu tổ." Viêm Vũ Khởi nhún vai bất đắc dĩ: "Cậu cũng đừng trách chị cậu, ai bảo anh rể cậu có quan hệ tốt cùng lão Tam."

Viêm Vũ Khởi vừa dứt lời, trong đám vợ Viêm Lãng đột nhiên có một ngườiđứng lên muốn nổ súng vào cô ta, người nọ chính là em gái Long TrạchThu, đáng tiếc súng còn chưa giơ lên, đã bị một viên đạn bắn ngã.

Chép chép miệng, mặt Viêm Vũ Khởi đáng tiếc nói: "Cái người phụ nữ nàycũng thật là không có tim, khó trách chú muốn tạo phản với lão Ngũ."

Viêm Lãng không để ý cô ta nhạo báng, mặt bình tĩnh hỏi: "Chị hai, việcđã đến nước này, có thể giải thích một việc cho tôi hay không?" Anh tanghĩ thế nào cũng không thông, cô ta luôn luôn gần kề với anh cả, thếnhưng âm thầm ngã về phía Viêm Dạ Tước, riêng cái cớ Viêm Thế Kiêu khẳng định nói không thông.

Viêm Vũ Khởi bất đắc dĩ buông tay ra: "Mặc dù tôi không thích mặt khốibăng, nhưng so với vẻ dối trá của lão đại thì mặt khối băng của lão Ngũđẹp mắt hơn nhiều, hơn nữa quan trọng nhất là, tôi cũng không hy vọngcon tôi bị ném lên trên đảo đó."

Thì ra là như vậy, ánh mắt Viêm Lãng phức tạp nhìn về phía Viêm Dạ Tước, tất cả mọi người bị vẻ lãnh khốc bề ngoài của anh lừa, ở nhà họ Viêm,chưa bao giờ nghe nói Viêm Dạ Tước kéo bè kết phái với ai, trên thực tế, bài xích huấn luyện trên đảo chính là thủ đoạn tốt nhất để kéo bè kếtphái, buồn cười nhất chính là mình còn từng cười nhạo anh quá mức nguxuẩn, nhưng không biết người ngu xuẩn thực sự chính là mình.

Thắng làm vua thua làm giặc, anh ta đã không cần phải kiên trì nữa, trực tiếp khẽ ném súng lục, ngồi trở lại chỗ ngồi, chỉ có như vậy, mới cóthể giữ được một mạng.

"Giết chết tất cả mọi người." Angela đột nhiên hét lớn một tiếng, ngaysau đó người lại biến mất, chỗ ban đầu đứng yên đột nhiên xuất hiện mộtcái lỗ thủng to, ban đầu cô ta chuẩn bị là dùng khi khẩn cấp, không ngờvừa hay có đất dụng võ.

Mặc dù Angela chạy trốn, nhưng lệnh của cô ta vẫn cực kỳ có tác dụng,vừa dứt lời, tất cả thuộc hạ chuẩn bị xong lập tức thi hành, cùng lúcđó, thuộc hạ áo đen do Viêm Vũ Khởi mang tới cũng lập tức khai hỏa, ánhlửa nhất thời bắn ra bốn phía, cả phòng khách đảo mắt hỗn loạn.

"Đan Hùng dọn dẹp hiện trường, An Nhẫn đi phòng quan sát." Viêm Dạ Tướcnhanh chóng giải quyết xong mấy kẻ địch bên cạnh, đẩy Trình Du Nhiên vềhướng Viêm Vũ Khởi, theo sát Angela nhảy xuống, anh tuyệt không thể bỏqua cho người phụ nữ này.

Tên ngu ngốc này, sao lại một mình đuổi theo, trong lòng Trình Du Nhiênhạ quyết định, nhanh chóng nhặt một khẩu súng lục từ trên mặt đất, cũngđuổi theo, đồng thời còn không quên nói với Tần Tử Duệ: "Giúp tôi chămsóc tốt cho Tiểu Nặc."

Tiểu Nặc rõ ràng nhất khả năng chạy trốn của mẹ, muốn đuổi theo mẹ thìrất không thực tế, trong miệng la hét gọi mẹ thì không có nghĩa khí gì,quay đầu chạy theo hướng An Nhẫn rời đi, nơi đó là phòng quan sát, nóikhông chừng có được chút đồ tốt.

Cái gia đình này đều là người thế nào? Tần Tử Duệ và Viêm Vũ Khởi nhìnđến trợn mắt hốc mồm, cuối cùng được Viêm Vũ Khởi nhắc nhở, Tần Tử Duệđuổi theo hướng Tiểu Nặc.

Angela nhảy xuống từ phía trên, cũng biết Viêm Dạ Tước chắc chắn sẽkhông bỏ qua cho cô ta, lập tức chuẩn bị lối chạy trốn tốt nhất, chỉ cần chạy ra khỏi lối đi, là có thể trực tiếp ngồi lên ca nô rời đi, đến lúc đó trực tiếp chặt đứt điện từ trường, làm mọi người chìm vào biển rộng.

Chỉ là Angela còn chưa có chạy ra, chợt nghe thấy âm thanh Viêm Dạ Tướcđã đuổi theo, gấp gáp trốn vào bên cạnh, chuẩn bị chờ Viêm Dạ Tước tớiđây cho anh một tập kích bất ngờ.

"Sao em cũng tới?" Vừa rơi xuống mặt đất, Viêm Dạ Tước liền cảm thấyphía trên lại rơi xuống một người, không cần nhìn anh cũng biết là Trình Du Nhiên, cái cô gái không an phận.

"Anh lại muốn giao em cho người khác phải không?" Trình Du Nhiên vô cùng tức giận, người này vừa gặp phải nguy hiểm đã giao mình cho người khác, cô muốn chứng minh cho anh xem, cô không phải gánh nặng.

Mặc dù Viêm Dạ Tước không thấy được vẻ mặt của Trình Du Nhiên, nhưng cóthể nghe ra kiên quyết trong lòng cô, trầm mặc một chút mới trầm giọngnói: "Được, chúng ta cùng nhau, em theo sát tôi." Nói qua bằng động tĩnh vừa rồi đuổi theo hướng Angela.

Trình Du Nhiên cười rực rỡ, nắm vững súng lục vọt tới, tốc độ không kém hơn Viêm Dạ Tước.

Đáng chết, thế nhưng lại xuống hai! Angela thầm mắng trong lòng, bây giờ tên đã lắp vào cung không phát không được, không chút do dự nổ súng vềphía Viêm Dạ Tước, cô ta chỉ có thể cầu nguyện thương pháp của Trình DuNhiên không tốt.

"Nằm xuống." Viêm Dạ Tước quát lớn một tiếng, anh thế nhưng lại khônglàm theo, chỉ hơi nghiêng nghiêng người, Trình Du Nhiên đang ở phía sauanh, ngộ nhỡ cô chưa kịp tránh né, rất có thể cũng sẽ bị bắn trúng.

Tia lửa lóng lánh, ngay sau đó trên đất hình như có vật gì nhỏ xuống,Trình Du Nhiên đã nằm dưới đất lập tức ngửi thấy mùi máu tanh.

Viêm Dạ Tước bị bắn trúng? Trình Du Nhiên đột nhiên cảm thấy tức giậnngất trời dâng lên từ trong đáy lòng, đôi tay cầm súng, hung hăng bóp cò hướng về phía mới vừa xuất hiện tia lửa, hiện tại cô chỉ có một ý nghĩ, chỉ có Angela chết rồi, cô mới có cơ hội cứu Viêm Dạ Tước.

Pằng một tiếng súng vang lên, trong ánh mắt khó có thể tin của Angela,một viên đạn bay vào cổ họng cô ta, đến chết cô ta cũng không hiểu rõ,tại sao mình lại chết ở trong tay cô, cho tới bây giờ cô ta cũng khôngnhìn tiểu nhân này ở trong mắt.

"Viêm Dạ Tước, anh làm sao vậy?" Trình Du Nhiên kéo Viêm Dạ Tước lại,cũng đè anh xuống đất, trên tay truyền đến chất lỏng ướt nhẹp, hiểnnhiên là máu tươi của Viêm Dạ Tước.

Đúng lúc này, trong lối đi đột nhiên sáng lên, hắn là An Nhẫn đã khống chế phòng quan sát.

"Tôi không sao." Thật may là mới vừa rồi anh nghiêng người, đạn bắn vàotrên cánh tay trái của anh, thương thế vẫn không tính là nặng, nhưng màđúng vào lúc này, giọng nói non nớt của Tiểu Nặc đột nhiên vang lên:"Lão già không xong rồi, chúng tôi sẽ bị nổ tung lên trời."