Tất cả
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Gia
Lần thứ hai tỉnh lại, Bạch Cảnh ngẩn ngơ mở to mắt lăng lăng nhìn hoàn cảnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc trước mắt, căn phòng hết sức xa hoa, là phong cách hắn từng thích, cửa sổ to sát mặt đất chiếu vào ánh sáng chói mắt, không khí trong lành lộ ra hương cỏ hoa thản nhiên, giống như trước khi mạt thế chưa đến.

Cứng ngắc vươn tay ra nhìn, lật đi lộn lại, hai tay trắng nõn, thon dài như ngọc, không thô ráp như tại mạt thế, cũng không có vô số vết thương cùng lỗ châm như ở phòng thí nghiệm, hắn nhớ rất rõ ràng ngay trước khi hắn hôn mê, hai tay này còn có vết máu loang lổ. Hắn vẫn còn nhớ rất rõ thời điểm mạt thế kéo đến hắn có bao nhiêu chật vật cùng thống khổ, gặp gỡ quen biết nhiều người nhưng tất cả chỉ là một lũ bạch nhãn lang. Hơn nữa, sau mạt thế một năm hắn cũng sẽ gặp được y, nam nhân tên Tiêu Táp. 

Trong lòng hắn y là cái kết không giải được, phần tình cảm với Tiêu Táp liền trở thành hồi ức duy nhất trong nhân sinh của hắn, chỉ cần nghĩ đến lúc y bị tang thi đâm thủng thì tâm hắn liền đau đớn, co rút từng đợt, đau tận xương cốt, đau nhập tâm phế. Nếu đã có cơ hội làm lại hắn có lẽ cũng nên tìm tiểu công của hắn sớm một chút mà bảo hộ.

Bình luận truyện