Mang Thai Hài Tử Của Hào Môn Lão Nam Nhân

Chương 44: Xuất viện



"Không được! Không muốn cái tên này!" Tổ Kỳ phản xạ có điều kiện từ chối, trên mặt cậu tràn ra một tầng mồ hôi lạnh, thần sắc hiện rõ sợ hãi.

Tiết Giác trong ánh mắt hiện lên chút nghi hoặc, hắn bình tĩnh mà nhìn chăm chú Tổ Kỳ đang phản ứng kịch kiệt, hỏi: "Tại sao?"

Tổ Kỳ quay đầu tránh né ánh mắt của Tiết Giác, sốt sắng mà nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt tái nhợt mà mở miệng nói: "Không có tại sao, anh biết tôi không thích cái tên này là được rồi".

Tiết Giác không nói gì, chỉ là ánh mắt sáng quắc mà nhìn Tổ Kỳ nôn nóng bất an, dường như muốn đem linh hồn Tổ Kỳ nhìn thấu.

Dù cho Tổ Kỳ quay lưng dùng cái gáy đối diện Tiết Giác, cũng tựa hồ có thể nhận ra được đạo ánh mắt cường liệt của hắn, cậu bị nhìn đến tê cả da đầu, da gà da vịt cũng nổi đầy.

Ngay lúc Tổ Kỳ cho là Tiết Giác sẽ không quan tâm đến lời nói của cậu, bỗng nhiên nghe thấy Tiết Giác phát ra một tiếng thở dài như có như không, dư quang bên trong nhìn thấy vẻ mặt của hắn vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, chỉ nói: "Hảo đi."

Tổ Kỳ nháy mắt một cái, quay đầu nhìn về phía Tiết Giác, thần sắc mờ mịt.

"Con trai có thể không gọi Tiết Minh Khôn, nhưng tuyệt đối không thể gọi Tiết Thiên Vạn, danh tự này quá... chướng tai gai mắt." Tiết Giác lời trong lời ngoài tất cả đều là ý thỏa hiệp, "Bất quá nhũ danh có thể gọi Thiên Vạn."

Nghe vậy, Tổ Kỳ tầng tầng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần không phải Tiết Minh Khôn, coi như Tiết Giác muốn lấy là Tiết Đại Tráng, Tiết Nhị Ngưu, cậu đều giơ hai tay tán thành.( Thiên Vạn: Ba ba không thương con ಥ_ಥ)

"Cám ơn anh." Tổ Kỳ mím mím môi, có chút lúng túng nói.

"Không có chuyện gì." Tiết Giác sắc mặt vẫn cứ hơi bị lạnh, hắn trầm mặc một lát, sau đó giống như vô ý hỏi, "Tôi có thể biết nguyên nhân cậu phản cảm với cái tên Tiết Minh Khôn không?"

Tổ Kỳ không chút nghĩ ngợi cậu bịa chuyện nói: "Một người yêu cũ của tôi tên Lý Minh Khôn, anh lấy tên anh ta đặt cho con trai..."

Dứt lời, Tiết Giác mặt trực tiếp hắc thành đáy nồi, tại chỗ lấy điện thoại di động ra đem "Tiết Minh Khôn" ba chữ cùng với phía dưới phân tích chú giải xóa bỏ tất cả.

Tuy rằng nguy cơ cái tên là triệt để giải trừ, thế nhưng Tổ Kỳ luôn cảm giác Tiết Giác cái tên quỷ hẹp hòi này lại sinh khí, chỉ thấy hắn không nói tiếng nào trở lại trên ghế salông đem bàn phím máy vi tính gõ đến bùm bùm vang vọng, dường như đang phát tiết oán khí trong lòng.

Mãi đến tận khi Tiết Thiên Vạn ở trong ngực Tổ Kỳ ngủ, Tiết Giác mới buông xuống công tác, tiến tới đem tiểu tử ôm đến giường trẻ sơ sinh bên cạnh.Tổ Kỳ được Tiết Giác đỡ nằm xuống, không bao lâu liền cảm thấy mệt mỏi, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đến cuối năm.

Khí trời bên ngoài càng ngày càng lạnh giá, thế nhưng Tổ Kỳ mỗi ngày ở trong phòng an dưỡng, cũng không cảm thấy nhiệt độ thay đổi. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy cây cối trên đường phố treo đèn kết hoa đầy màu đỏ rực, người đi đường tới lui mặt áo bông dày cộm.

Mùi vị năm mới càng lúc càng nồng đậm.

Nguyên đán là ngày Tổ Kỳ xuất viện, trời hạ cơn tuyết nhỏ, mặt đất bao phủ một tầng tuyết mỏng, lọt vào trong tầm mắt tất cả đều là trắng toát một mảnh.

Tổ Kỳ mặc áo nhung giữ ấm màu đen, trên đầu đeo mũ len có cái cục bông xù, chỉ lộ ra một đôi mắt đen lay láy, cậu đi theo Trương quản gia về phía xe.

Có lẽ là nhóm phóng viên đã sớm nghe được tin tức cậu xuất viện, lúc này trốn ở các góc, dùng ống kính nhắm ngay Tổ Kỳ bấm máy liên tục.

Khởi đầu Trương quản gia còn có thể cố ý thay Tổ Kỳ chặn ống kính, sau đó phát hiện đám phóng viên này thực sự rất đông, thẳng thắn dẫn Tổ Kỳ dùng tốc độ nhanh nhất ngồi vào trong xe.

Vì không muốn cho người khác chú ý, Ông Ngọc Hương cùng Tiểu Nhã hai giờ trước đã sớm ôm Tiết Thiên Vạn rời khỏi bệnh viện, lưu lại Tổ Kỳ cùng Trương quản gia đi sau.

Kết quả trên đường trở về Tiết gia, Tổ Kỳ mở ra weibo, liếc mắc nhìn thấy thứ hiện trên hot search là tên của cậu.

【 Tiết lão phu nhân đã sớm ôm đứa bé rời đi, Tiết Giác không thấy tăm hơi, Tổ Kỳ lẻ loi một mình xuất viện, hư hư thực thực không được người nhà họ Tiết tiếp đãi... 】

Phía dưới weibo là đủ loại tin tức thao thao bất tuyệt.

Tổ Kỳ mở ra vừa nhìn, nhất thời vui vẻ, đây chẳng phải là nửa giờ trước nhóm phóng viên vừa chụp trộm sao?

Trong bức ảnh, Tổ Kỳ che kín quần áo một tấc cũng không rời theo sát ở phía sau Trương quản gia, mà Trương quản gia sải bước mà đi về phía trước, mắt nhìn thẳng, phảng phất như không nhìn thấy sự tồn tại của Tổ Kỳ.

Góc độ chụp tấm hình này thập phần có vấn đề, ngay cả người trong cuộc như Tổ Kỳ nhìn, đều cảm thấy được Trương quản gia phản ứng cùng thái độ cũng giống như là rất không ưa cậu vậy.

Đi xuống xem bình luận, quả nhiên đã tranh cãi ngất trời.

【 Tổ Kỳ mang thai lên hot search, Tổ Kỳ sinh con lên hot search, Tổ Kỳ xuất viện lên hot search... Phóng viên có phải là đã hết chuyện nói? Liền chỉ vào một trái dưa mà gặm đến cùng? 】

【 Tôi van cầu các người buông tha Tổ Kỳ đi, cũng buông tha quần chúng ăn dưa chúng tôi có được không? Tôi thật sự không quan tâm Tổ Kỳ cái gì thời điểm mang thai sinh đứa nhỏ, tôi tình nguyện gặm dưa của hai chị em gái cách vách. [ khóc lớn ] 】

【 Đều sắp năm 2019, nam nhân sinh con cũng không phải chuyện mới mẻ gì, cần phải ba ngày hai đầu lên hot search sao? 】

【 Tôi cá năm mao tiền, Tổ Kỳ cùng Tiết tổng không bao lâu nữa sẽ chia tay, chỉ nhìn Tổ Kỳ liền biết cậu ta không phải kẻ an phận, tuyệt đối sẽ không nguyện ý cả đời treo cổ ở trên một cái cây. 】

【 Lầu trên +1, ngồi đợi lão công cùng Tổ Kỳ chia tay! 】 ( ơ hay chia tay rồi xơ múi được gì hem???)

...

Tuy rằng khu bình luận người thay Tổ Kỳ nói chuyện không có mấy người, thế nhưng tóm lại không giống trước, chỉ cần nhấc lên tên Tổ Kỳ sẽ khơi ra đủ thứ chế giễu của quần chúng.

Cư dân mạng cũng không phải kẻ ngu, cũng không đến mức báo lá cải và phóng viên nói gì đều nghe đó, chỉ là bất quá trong bức ảnh biểu hiện ra thông tin quá rõ ràng.

Thời điểm sinh con xong xuất viện chỉ được một người hầu bồi tiếp, người nhà họ Tiết hoàn toàn không thấy tăm hơi, thậm chí còn đem đứa nhỏ sớm ôm đi, không chịu để cho cậu nhìn một chút.Hiển nhiên, Tổ Kỳ ở Tiết gia sống cũng không hề như ý, ít nhất tình cảm của cậu và Tiết Giác cũng không có tốt như vậy, cái gì Tiết Giác yêu thích Tổ Kỳ chỉ là cư dân mạng thổi phồng vớ vẩn.

Như vậy phân tích một lần, không ít người bắt đầu đồng tình với Tổ Kỳ.

Cũng có người nói cậu thuần túy là tự làm tự chịu, nếu vót đến nhọn cả đầu muốn xâm nhập hào môn, vậy sẽ phải gánh chịu hậu quả tương ứng, làm gì có đạo lý vừa nắm được ái tình vừa có được bánh mì?

Trong một đám quần chúng líu ra líu ríu, có một nữ sinh phát ngôn rất được chú ý.

Cô ta tự xưng là thân thích có quan hệ không tệ với Tiết gia, cũng họ Tiết, cũng như Tiết gia căn bản không thừa nhận Tổ Kỳ,lại không nói Tổ Kỳ cùng Tiết Giác không có làm qua tiệc cưới,xem con trai của họ cũng đã tới trăng tròn, e là ngay cả tiệc đầy tháng cũng sẽ không làm.

Tổ Kỳ vào weibo của cô ta, phát hiện cô ta là một beauty blogger có tiếng tăm, có tới hơn 50 vạn người theo dõi, chỉ là phía dưới bình luận của cô ta về Tổ Kỳ có hơn 4000 lượt trả lời.

Tổ Kỳ đi xuống lật qua lật lại, mới biết được cô nữ sinh này tên là Tiết Mạn, cũng thuộc dạng độc miệng...

Cô ta cơ hồ đem người của nửa cái vòng giải trí đều chửi một lần, cùng so ra, cô ta đối với Tổ Kỳ chửi đã tính là nhẹ, mấy ngày trước cô ta đem Thạch Hạo cùng phim điện ảnh hắn mới ra mắt nói tới máu chó đầy đầu nói, có thể nhìn ra Tiết Mạn tính khí rất táo bạo.

"Trương quản gia." Tổ Kỳ ngẩng đầu nhìn về phía tại lái xe Trương quản gia, "Ông biết Tiết Mạn sao?"

Trương quản gia trả lời: "Tiết Mạn tiểu thư là em họ của tiên sinh, là con gái của Tiết nhị gia, cùng chúng ta bên này vãng lai không nhiều, bất quá cô ấy và lão phu nhân quan hệ rất không tệ."

Tổ Kỳ: "..." Chẳng trách đối với cậu có ác ý sâu như vậy.

Trương quản gia rất nhanh ý thức được cái gì: "Tiết Mạn tiểu thư ở trên mạng nói cái gì sao?"

Xem ra ngay cả Trương quản gia cũng biết Tiết Mạn là kẻ miệng rộng.

Tổ Kỳ có chút lúng túng, thật giống như cậu đang cùng Trương quản gia cáo trạng, liền hàm hàm hồ hồ đáp một tiếng, không nói tỉ mỉ chuyện này

Trương quản gia một lúc lâu không thấy Tổ Kỳ nói gì nữa, ngước mắt từ kính chiếu hậu nhìn Tổ Kỳ liếc mắt một cái, thấy Tổ Kỳ không nói một lời cúi đầu chơi điện thoại di động, cũng ngậm miệng giữ yên lặng.

Cũng không lâu lắm, xe chậm rãi dừng ở cửa lớn Tiết gia.

Trong xe mở máy sưởi, đặc biệt ấm áp, nhưng mà mở cửa lúc xuống xe, gió lạnh xen lẫn hoa tuyết đập vào mặt, Tổ Kỳ bất thình lình run lập cập.

Lạnh quá!

Tổ Kỳ vội vàng kéo căng áo lông bao mình thành bánh chưng, mới vừa đi ra hai bước, liền bất thình lình cảm giác gió lạnh từ phía sau thổi tới có vẻ như bị thứ gì chặn lại.

Tổ Kỳ theo bản năng quay đầu lại, vừa vặn va vào một đôi con ngươi nửa khép thâm thúy.

"Thật không tiện, vốn là nói đi bệnh viện đón em, không nghĩ tới trong công ty xảy ra chuyện đột xuất, nên về trễ." Tiết Giác tiếng nói thanh lãnh kèm theo tiếng gió vang lên bên tai Tổ Kỳ.

Tổ Kỳ ánh mắt cố định trên khuôn mặt Tiết Giác thần sắc hờ hững chốc lát, sau đó rơi xuống cán dù trong tay Tiết Giác, chậm rãi hướng lên trên di chuyển, liền nhìn thấy một cái ô đi mưa màu đen che trên đỉnh đầu của cậu, vừa vặn chặn lại hoa tuyết đang lửng lờ rơi xuống.

Tổ Kỳ biệt nữu mà sờ sờ mũi: "Há, không có chuyện gì."

Tiết Giác nói: "Vào đi thôi."

Từ cửa lớn đi vào biệt thự cần đi qua một con đường mòn uốn lượn, tuy rằng đám người hầu đã đem lớp tuyết trên đường mòn dọn sạch sẽ, thế nhưng nước tuyết đọng lại trên mặt đường vẫn còn có chút trơn trợt.

Tổ Kỳ cùng Tiết Giác song song mà đi, Tiết Giác đem dù hướng về phía cậu, tóc của chính mình cùng trên bả vai lại bám không ít hoa tuyết, nhanh chóng làm thấm ướt quần áo.Tổ Kỳ ngẩng đầu nhìn mặt dù che kín phía trên một chút, do dự muốn cho Tiết Giác hướng dù bên hắn một chút.

Nào có biết lời nói còn chưa nói ra, Tổ Kỳ dưới chân đột nhiên trượt đi, ngay sau đó cả người liền thẳng tắp hướng phía trước mà ngã.

"Cái đậu má!"

Tổ Kỳ theo bản năng văng tục, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, lung tung vung vẩy hai tay liền phản xạ có điều kiện tính tóm lấy cánh tay Tiết Giác đang đi bên cạnh.

Thế nhưng khi đầu ngón tay của cậu đụng chạm đến quần áo Tiết Giác, liền bỗng nhiên nhớ tới đây là muốn kéo Tiết Giác đồng thời ngã sấp xuống, vì vậy giống như bị chạm điện thu về.

Ngắn ngủi mấy giây, trong đầu Tổ Kỳ như là có mấy chục đạo loan tới tới lui lui xoay chuyển, cuối cùng nhận mệnh nhắm mắt lại.

Xong xong xong...

Đầu rơi máu chảy trên phiến đá, chỉ nghĩ thôi đã thấy thiệt con mẹ nó đau.

Nhưng mà theo dự đoán đau đớn cũng không có đến, một bàn tay lớn bỗng nhiên kéo cánh tay Tổ Kỳ lại, sau đó dùng sức, nguyên bản Tổ Kỳ đang nhào về phía trước liền bị kéo vào một cái ôm ấm áp.

Tiết Giác thả ra cánh tay Tổ Kỳ, cái tay kia thuận thế ôm eo Tổ Kỳ, cơ hồ là dán vào bên tai của cậu nói: "Cẩn thận một chút, mặt đất rất trơn trượt."

Tổ Kỳ sợ hãi không thôi dựa vào trên người Tiết Giác, đến nửa ngày,cậu mới thở hổn hển phục hồi tinh thần lại, lập tức vội vã đứng thẳng người, mở ra khoảng cách giữa cậu và Tiết Giác

"Cảm tạ." Tổ Kỳ nói.

Tiết Giác cụp mắt nhìn chăm chú vào Tổ Kỳ bị gió lạnh thổi đến mặt tái nhợt, liền bất động thanh sắc liếc nhìn khoảng cách đến biệt thự, khóe miệng hơi hơi đi xuống mím mím.

"Tôi dìu em đi đi."

Tổ Kỳ vẫn chưa chú ý tới dị thường của Tiết Giác, khách khí khoát tay áo một cái nói rằng: "Không cần không cần không cần, tôi tự mình đi được, tôi sẽ cẩn thận."

Dứt lời, Tổ Kỳ liền quay người tiếp tục đi về phía trước.

Tiết Giác che dù theo sát phía sau, bất quá còn chưa đi được một khoảng, hắn đột nhiên ba chân bốn cẳng truy cản bước chân Tổ Kỳ, sau đó giơ tay nắm ở vai Tổ Kỳ.

Tổ Kỳ tâm lý dừng một chút, có chút muốn tránh ra tay của Tiết Giác, suy nghĩ một chút vẫn là làm bộ như không có chuyện gì xảy ra đi về phía trước.

Ông Ngọc Hương đã sớm ôm Tiết Thiên Vạn ngồi ở trên ghế sa lông trong phòng khách chờ đợi, Tổ Kỳ còn chưa đi vào đã nghe tiểu tử kia gào khóc vang trời, một khâu tiếp một khâu.

Ông Ngọc Hương luống cuống tay chân dỗ một phút chốc, không có bất kỳ hiệu quả nào, nhất thời chán chường như quả cà bị sương mai. (một loại bệnh trên cây cà nhé)

Nhìn thấy Tổ Kỳ và Tiết Giác, Ông Ngọc Hương mắt sáng lên, phảng phất như thấy được cứu tinh, vội vàng đứng dậy đi tới đón: "Ôi cuối cùng hai đứa cũng đã về, tiểu tổ tông này vẫn luôn khóc, ta không có biện pháp nào với nó."

Tiết Giác động tác tự nhiên tiếp nhận Tiết Thiên Vạn, thuận miệng hỏi: "Đã cho uống sữa chưa?"

"Đã uy qua, tã lót cũng đã đổi rồi." Ông Ngọc Hương trả lời, bà trơ mắt nhìn Tiết Thiên Vạn ở trong vòng tay của Tiết Giác mà ngưng khóc, vừa kinh ngạc vừa thương tâm, "Tiểu tử này quả nhiên vẫn là dính cha nó.

Tổ Kỳ đã sớm tập mãi thành quen, thừa dịp Ông Ngọc Hương cùng Tiết Giác tán gẫu, cậu trở lại phòng ngủ thay đổi quần áo thoải mái, trong nhà vẫn luôn mở máy sưởi, không cần mặc quá dày.

Chờ Tổ Kỳ thay xong quần áo đi ra, liền nhìn thấy Tiết Giác ôm Tiết Thiên Vạn đã ngủ say đứng ở bên ngoài.

Tiết Giác áo khoác bị nước tuyết thấm ướt hơn nửa, khắp toàn thân từ trên xuống dưới mang theo một luồng hơi lạnh, vì không muốn lây sang Tiết Thiên Vạn, hắn duỗi dài tay đem Tiết Thiên Vạn giương ở giữa không trung.

Tổ Kỳ bật cười, cảm thấy động tác của Tiết Giác thập phần buồn cười.

Tiết Giác sắc mặt lạnh nhạt, không được tự nhiên mím môi, hắn tựa hồ đoán được Tổ Kỳ đang cười cái gì, hai tay theo bản năng mà thu trở về mấy phần, thế nhưng rất nhanh lại đem Tiết Thiên Vạn đưa đến trước mặt Tổ Kỳ.

"Em ôm một chút, tôi đi tắm."

Tổ Kỳ cẩn thận từng li từng tí một tiếp nhận cục bông Tiết Thiên Vạn.

Tiểu tử như là cảm thấy động tác của Tổ Kỳ, hơi mở đôi mắt to tròn, không hề chớp mắt nhìn Tổ Kỳ một hồi lâu, đột nhiên nhếch miệng cười rộ lên.

"Ê a —— "

Tiết Thiên Vạn nỗ lực giơ tay nhỏ mò mặt Tổ Kỳ, nhưng đáng tiếc hai quả đấm nhỏ vẫn không thể triển khai, chỉ có thể hơi hơi chạm vào cằm Tổ Kỳ.

"Tiểu Thiên Vạn của ba ba." Tổ Kỳ nheo mắt lại cười không ngừng, ngay cả chính cậu cũng không ý thức được, cậu giờ khắc này âm thanh nhu hòa đến có thể chảy ra nước.

Tiết Thiên Vạn tựa hồ thật cao hứng, không ngừng phát ra tiếng cười khanh khách, hai bàn tay hướng về Tổ Kỳ lung tung vung vẩy.

Tổ Kỳ cúi đầu, dùng chóp mũi nhẹ nhàng ở trên mũ của Tiểu Thiên Vạn cọ cọ, không nghĩ tới đang muốn ngẩng đầu lên, liền bị tiểu tử nghịch ngợm một phát bắt được mũi.

Tổ Kỳ: "..."

Thời điểm gây sự có thể dùng hai tay.

Còn là con ruột hay không?!

Tiết Thiên Vạn hai cái tay đều nắm lấy mũi Tổ Kỳ, xem là cao su mà rà qua rà lại, cười đến so với vừa nãy càng vui vẻ hơn.

Tổ Kỳ cứng ngắc đứng tại chỗ cũ, muốn trực tiếp đem tay nhỏ của Tiết Thiên Vạn đẩy ra, bất đắc dĩ tên tiểu tử thúi này không biết chỗ nào có khí lực như vậy, bóp phi thường chặt.

Dư quang bên trong nhìn thấy Tiết Giác đứng ở bên cạnh làm như không liên quan đến mình mà xem trò vui, Tổ Kỳ trong lòng bốc hỏa, nhẫn nhịn tức giận hô: "Tiết Giác, anh nhìn cái gì vậy! Còn chưa tới hỗ trợ!"

Lần này đến phiên Tiết Giác xì một tiếng bật cười, tiếng cười ở trong hành lang yên tĩnh vang vọng, tranh nhau chen vào trong tai Tổ Kỳ.

"Tiết Giác!" Tổ Kỳ tức giận đến sầm mặt lại rồi, hận không thể tại chỗ nhảy dựng lên đánh Tiết Giác một trận.

"Hảo hảo..." Tiết Giác thỏa hiệp ngữ khí thật giống như đang dỗ con nít, hắn đi lên trước, chỉ chốc lát sau liền giải thoát cái mũi của Tổ Kỳ khỏi ma trảo của nhóc con Tiết Thiên Vạn.