Tất cả

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu - Chương 18: Cam kết ba điều với anh

Truyện Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu

Tác giả Nghệ Cẩn Thiên Sứ

Danh mục Ngôn Tình

Trước Tiếp
Cơ Liệt Thần nhìn cô gái nhỏ co rúc thành một khối phía xa xa, sắc mặt có chút thay đổi, nắm tay siết lại mấy lần, rồi buông ra, đi tới bên người cô, vỗ vỗ lưng Lâm Nhược Kỳ, như trấn an.

Thật ra, sau khi Lâm Nhược Kỳ nói xong lời kia, liền có chút hối hận. Cô biết mình giận lây sang anh , dù sao khối ngọc bội kia cũng không nhất định đánh mất lúc ở trong núi này, tại sao cô có thể trách anh chứ?

Huống chi, mặc dù cô tự mình đem khối ngọc bội kia làm thành tín vật quan trọng để nhận ra người nhà, nhưng đã nhiều năm như vậy, nếu quả thật có người nhà, cũng nên tới tìm rồi, nhưng thật tế là. . . . . .

Phát hiện người khác đang ôn hòa vỗ lưng của cô, Lâm Nhược Kỳ đột nhiên có loại nhận thức, người đàn ông này cho rằng mình không phải tốn tiền mời một hộ lý, mà là tốn tiền nuôi một con chó nhỏ chứ?

Một giây kế tiếp, lại nghe thấy Cơ Liệt Thần nói: "Chuyện ngọc bội. . . . . . Rất xin lỗi, đó không phải là ý của tôi. Trả lại ngọc bội cho cô cũng là việc nên làm, cũng không biết lúc nào mới có thể tìm được, đầu bếp Trung Quốc tôi cũng đã mời về cho cô. . . . . . đã nói đến mức độ này rồi, cô nên đồng ý điều kiện của tôi chứ? Còn có yêu cầu khác không?"

Anh cúi đầu nhìn Lâm Nhược Kỳ.

Lâm Nhược Kỳ không theo kịp lời anh vừa nói, trong đầu có vài giây trống không, mờ mịt ngẩng đầu nhìn anh .

Cơ Liệt Thần có chút sốt ruột, nhíu nhíu mày, đổi lại một câu đơn giản hơn thay thế câu lúc nãy, lặp lại vấn đề của mình một lần nữa: "Chỉ cần cô đồng ý làm hộ lý riêng của tôi, muốn cái gì, tôi cũng có thể cho cô"

Lần này Lâm Nhược Kỳ nghe hiểu, cô cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó nắm quyền nói: "Tôi muốn một gian phòng của mình!"

Nói giỡn, cô cũng không muốn mỗi sáng sớm, phát hiện mình đều ngủ trên giường người đàn ông này! Dù sao cô là một hộ lý, không phải làm tình nhân!

Lại nói, nhà của cậu chủ Cơ Liệt Thần anh , một tòa tòa thành lớn như vậy, ngủ của anh một gian phòng, căn bản là chuyện nhỏ.

Không ngờ, người đàn ông trước mắt này ngạc nhiên, sửng sốt một chút, không hiểu nói: "Tôi vốn tính để cho cô ngủ phòng của tôi, dù sao giường của tôi rất rộng rãi, một mình cô ngủ cũng không nhiều lắm, nếu cô thật sự không muốn ngủ giường của tôi, tôi có thể bảo người sắp xếp cho cô một cái giường mới"

". . . . . ." Lâm Nhược Kỳ vẫn ngồi xổm trên mặt đất, thiếu chút nữa nản lòng ngã chúi xuống đất . . . . . .

Ông trời a, anh thật đúng là coi cô như tình nhân a. . . . . .

Người đàn ông này xác định bị bệnh nan y mà không phải bệnh thần kinh sao? Người bình thường hoàn toàn không có biện pháp hiểu tư tưởng của anh ! Tại sao cô phải ngủ ở phòng của anh ? Mặc dù sắp xếp cho cô một giường lớn khác, nhưng trai đơn gái chiếc ở cùng một phòng, có phải quá không dễ dàng hay không? Anh cũng chưa xem qua trinh tiết cơ bản sao? Cái gì gọi là một mình cô ngủ cũng không nhiều lắm. . . . . .

Là ai ? Là ai nói cậu chủ Cơ Liệt Thần phong cách nho nhã, được giáo dục tốt đẹp? Cái này rõ ràng chính là trần truồng đùa giỡn a, đùa giỡn! Phải hay không?

Vì vậy, sau khi Cơ Liệt Thần đưa ra "Chính sách dụ dỗ", cuối cùng Lâm Nhược Kỳ đồng ý yêu cầu của anh, quyết định làm hộ lý riêng của anh, cũng lấy được một gian phòng ngủ thuộc về mình, bắt đầu một đoạn cuộc sống không bình thường.

Mà Cơ Liệt Thần vì đề phòng cô đổi ý, đã ký với cô “Ba điều cam kết”.

“Ba điều cam kết” này rất đơn giản, điều thứ nhất là "Không cho phép chạy trốn", hai điều còn lại chính là "Hễ gọi là tới" và "Tuyệt đối trung trinh".

Đối với điều thứ nhất và điều thứ hai, Lâm Nhược Kỳ tỏ vẻ có thể hiểu được, dù sao cô có "Tiền án", cũng khó trách Cậu chủ Cơ ra điều thứ nhất để ràng buộc hành động của cô. Điều thứ hai cũng không thể chỉ trích nặng, hộ lý riêng trên thực tế là chịu trách nhiệm chăm sóc 24h, phòng ngừa ngộ nhỡ bệnh tình của người bệnh tái phát, có thể làm cứu chữa trước tiên.

Nhưng điều thứ ba này "Tuyệt đối trung trinh", Lâm Nhược Kỳ cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi. . . . . .

Chẳng lẽ anh đang lo lắng cô cùng một lúc kiêm việc hai bên? Đó thật đúng là ý nghĩ dư thừa, đối phó với một mình anh cũng cảm thấy đủ mệt mỏi, còn đi làm chỗ khác? Vậy khẳng định là có lòng nhưng không đủ sức.

Cuối cùng, đợi đến khi Lâm Nhược Kỳ ký xong điều ước, rõ ràng sắc mặt của Cơ Liệt Thần sáng lên, nhếch miệng khẽ cười một cái, đi tới vươn tay thoải mái ôm lấy cô, sau đó đặt vào trên ghế sau chiếc Rolls-Royce.

Sau khi cùng ngồi vào bên trong xe, bàn tay vung lên, nói với Heber: "Heber, lái xe! Đi bãi đáp máy bay trực thăng một chút"

Lâm Nhược Kỳ ngạc nhiên, bật thốt lên: "Làm cái gì?"

Cơ Liệt Thần nghiêng người quay đầu cho cô một nụ cười đẹp trai, quyến rũ, nói: "Mưa đã tạnh, tôi dẫn cô đi hóng gió một chút"

Nghe Cơ Liệt Thần nói muốn mang mình đi hóng gió, Lâm Nhược Kỳ rất vui mừng. Hắc, vừa đúng, nhân cơ hội này quan sát quan sát địa hình. . . . . .

Nghĩ đi nghĩ lại, anh nói đi bãi đáp máy bay trực thăng thì trong nháy mắt, có chút mơ hồ. Kinh ngạc, trợn to cặp mắt linh động, nhấp nháy nhìn chằm chằm Cơ Liệt Thần.

Lẳng lặng nhìn chăm chú vào gò má của anh, hỏi "Đợi chút, anh vừa nói chúng ta . . . . . . Đi chỗ nào?"

"Cô cứ nói đi?" Hỏi một đằng, anh trả lời một nẻo, trong tròng mắt đen xinh đẹp thoáng qua ranh mãnh, rất nhanh khôi phục thanh nhã như trước.

"Tôi . . . . . . Không biết" Nhỏ giọng lầm bầm.

Không phải là không biết, mà bởi vì nhìn anh rất kiêu, nên mặc kệ anh, đi bãi đáp máy bay trực thăng thì có thể làm gì? Tám phần là để cho cô đi thăm máy bay trực thăng của anh, khoe khoang anh rất giàu có chứ gì. Hừ, nhà tư bản ác liệt. . . . . .

Cơ Liệt Thần ngoắc ngoắc môi hình cung, "Một chút nữa sẽ biết"

Cô buồn buồn gật đầu một cái, nghĩ tới từ dưới chân núi lái xe đến bãi đáp máy bay trực thăng cần nửa giờ, hơi cảm thấy mệt mỏi, cô cảm thấy mí mắt trên, mí mắt dưới dường như bắt đầu đánh nhau, định nghiêng đầu qua nghỉ ngơi, tối qua cũng không ngủ ngon đấy. . . . . .

Vì vậy, Lâm Nhược Kỳ rất không nể mặt, bắt đầu buồn ngủ. Trong giấc mộng, Lâm Nhược Kỳ tìm kiếm tư thế dễ chịu, từ từ dựa lên bả vai Cơ Liệt Thần . . . . .

Cơ Liệt Thần hơi nghiêng quá mức . . . . . . lẳng lặng nhìn cô.

Dường như tư thế này rất thoải mái, cho nên Lâm Nhược Kỳ gần như đem hơn phân nửa sức nặng thân thể mình, nương tựa, đè lên tay trái Cơ Liệt Thần. Cơ Liệt Thần nhìn Heber vẫy vẫy tay, ý bảo ông ta mau cho xe chạy chậm lại, chiếc xe hình giọt nước lấy tốc độ 40 km từ từ leo lên dốc núi, đường xe nửa giờ bị kéo dài tới hơn một giờ. . . . . .
diễn đàn mẹ và bé
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com