Lụa Đỏ

Chương 4



Tiểu thư Vân phủ về nhà lại mặt, Thính đường mở rộngcửa bày yến tiệc, lồng đèn lụa đỏ vẫn treo cao trên mái hiên, trong bóng đêm xanhtím, một điểm đỏ bừng mơ màng.

Thiếu gia Vân phủ chưa có chính thất, cho nên nàng làthiếp thất cũng được tham gia tiệc rượu, lẳng lặng đứng ở một bên, nàng chưabao giờ nhìn thấy yến tiệc long trọng trong gia đình giàu có.

Đột nhiên trống ngực đập liên hồi, nàng nhìn thấychàng rể mới của Vân phủ cùng tiểu thư tay trong tay bước đến, khi hắn nhìntiểu thư thì dịu dàng khiêm tốn mỉm cười, khi nhìn mọi người thì lại sáng ngờihào hứng.

Nàng chợt cười, thì ra, thì ra đây chính là "Xuânphong đắc ý thiểu niên lang" . . . *gió xuân hoan hỉ trước lang quân, thực ra'xuân phong đắc ý' còn có một nghĩa khác là 'đường quan rộng mở' nhưng tathấy đặt vào hoàn cảnh này thì không hợp cho lắm.*

Nàng cười đến xót xa, khẽ thu lại thân mình, trongphòng ánh đèn sáng ngời, mọi người cười đến sáng rỡ, còn nàng chỉ muốn lẩn trốnvào trong góc phòng tối tăm.

Bỗng nhiên bị người khác giữ chặt.

Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của hắn.Hắn nắm chặt đầu ngón taynh như băng của nàng, không mạnh, nhưng rất chặt.

"Ngồi bên cạnh ta." Hắn thản nhiên nói,"Không được thất lễ."

Mười ngón tay của nàng vô lực co rúm lại, lại càng bịhắn giữ chặt hơn. Nàng khó xử nhìn hắn cầu xin, thế nhưng hắn lại không tiếptục nhìn nàng, đưa nàng nhập tiệc, nét mặt trầm tĩnh như nước.

Vì thế gương mặt tái nhợt của nàng cuối cùng cũng lộra dưới ánh đèn sáng rực, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy chàng rễ mới của Vânphủ thoáng giật mình, vẻ tươi cười dần đổ vỡ.

Trong lòng nàng bỗng nhiên yên tĩnh, nàng chẳng nhữngkhông làm ra vẻ không nhận ra người đó, mà hơn nữa là người khác thiếu nợ nàng,vì vậy nàng không có lý gì mà không quang minh chính đại!

Vì vậy, nàng khẽ nhếch môi, vẽ ra một nụ cười khéo léothản nhiên, ánh mắt dịu dàng lướt qua mọi người, sau đó, dứt khoát, sâu kín,xuyên đến gương mặt có phần tái nhợt của người nào đó, tựa như muốn xuyên thẳngvào nơi sâu nhất trong đáy lòng của hắn.

Nàng thấy hắn đứng lên mời rượu, ánh mắt vụt sáng,ngón tay run run, chất lỏng óng ánh hơi tràn khỏi ly, trượt xuống theo đầu ngóntay tái nhợt.

Tất cả mọi người đều cười ha ha, có người còn hỏi:"Tân cô gia làm sao vậy? Rượu còn chưa vào yết hầu đã say rồi sao!"

Mọi người lại cười, gương mặt của hắn ửng hồng lúngtúng, hắn vẫn mời rượu như trước, chẳng qua chỉ là tránh né, sợ rằng sẽý đốidiện với ánh mắt quái đản của nàng.

Trình Lộc . . . Trình Lộc chưa từng như vậy . . .?

Bất chợt nàng mềm lòng, ánh mắt của nàng lại dịu dàngđi, cúi đầu phục tùng, lẳng lặng ngồi bên cạnh nam tử với khuôn mặt luôn luôntrầm tĩnh kia.

Rốt cuộc hắn cũng buông ra mười ngón tay của nàng, đểtay nàng lên làn váy mềm mại.

Lúc này nàng mới phát hiện đốt ngón tay bị hắn nắmchặt đến hằn đỏ, nhưng mà nàng không hề cảm thấy đau, nàng chỉ tiếp tục cúiđầu, nhìn thấy giọt nước mắt của mình lặng lẽ rơi xuống, thấm lên cánh hoa ngọclan trên vải gấm, tựa như một giọt sương vỡ tan.

Sau đó hắn lại đưa nàng quay về Mộ Cảnh Viên, hắnkhông nói, nàng cũng im lặng.

Cho đến bây giờ hắn cũng chỉ đi đến cổng viện mà chưatừng bước vào, lúc trước như thế, hôm nay cũng vậy.

Khi hắn xoay người rời đi thì nàng chợt gọi hắn:"Huynh . . .không muốn biết vì sao ta lại . . ."

"Vì sao?" Hắn quay đầu, thản nhiên nói,"Nàng cho rằng ta cần phải biết sao?"

Nàng lắc đầu, nàng biết hắn chỉ cho nàng một danhphận, nàng biết là hắn không có hứng thú tìm hiểu, còn nàng . . . Nàng chỉ làbất chợt rất muốn có người trò chuyện.

Nhưng mà, sao có thể là hắn.

"Không có gì, huynh trở về đi." Nàng cười,cảm thấy trên người có chút rét lạnh, "Gió đêm rất lạnh, quay về đi."

Hắn gật đầu, xoay người rời đi, ở trong bóng đêm bónglưng hờ hững mà đơn độc.

Nàng đứng yên thật lâu, cùng không biết mình đang nhìncái gì, khi xoay người thì làn váy chạm vào nhành ngọc lan đang cúi đầu bêncổng viện, toả ra một hồi hương thơm mông lung.