Tất cả
[Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi
Thời tiết rõ ràng đã sang thu mà trong không khí vẫn tràn ngập tàn dư nóng bức của mùa hè. Biện Bạch Hiền vuốt vuốt mái tóc vì mồ hôi mà đã bết thành một túm trước trán, đồng phục cũng ướt dính chặt lấy người, biểu tình phiền chán tới cực điểm.


Trong lúc đang đứng nói chuyện cùng người bạn thân đúng lúc đó anh cảm thấy có một lực mạnh đẩy nhào anh đến phía trước lúc ngó lại thì ra là một nam sinh mặc đồng phục năm nhất, tay áo dài rộng rãi, áo khoác lùng thùng rộng mở cùng áo ngắn đen bên trong nhìn rất đẹp trai. Đó là tân sinh viên từ lần đó trở đi Bạch Hiền thường xuyên thấy cái tên tiểu tử láo toét kia, giống như âm hồn không siêu thoát trôi dạt khắp nơi.


Anh ta là Kim Chung Nhân được mọi trai gái trong trường yêu mến nhưng hắn trong mắt Bạch Hiền là một tên đáng ghét nhết nhát chẳng ra gì nhưng có lẽ ghét của nào trời trao của đó khi Chung Nhân lại để mắt đến Bạch Hiền suốt ngày lảng vãng trêu ghẹo anh. Một cuộc tình đầy mùi oan gia đã nổ ra. 

Danh sách chương truyện [Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

Chương 1: Nếu nói ác duyên cũng bởi vì Biện Bạch Hiền là một ngạo kiều Chương 2: Biện Bạch Hiền nói không bao giờ lợi dụng việc công để trả thù riêng nữa Chương 3: Cho nên bến tàu điện ngầm tuyệt đối là nơi mờ ám Chương 4: Tiểu Thế Huân là phải giao cho Lộc Hàm giải quyết Chương 5: Bạch Hiền cùng Chung Nhân đối thoại áp lực vô cùng lớn Chương 6: Kim Tuấn Miên là hội trưởng văn nghệ quân chủ độc tài chuyên chế Chương 7: Vì sao cùng Kim Chung Nhân làm gì cũng đều có cảm giác khác? Chương 8: Phác Xán Liệt nói Ngô Thế Huân là bằng hữu của bằng hữu của bằng hữu của mình Chương 9: Chúng tôi là thất đại cô bát đại di của Kim Chung Nhân Chương 10: Kim Chung Nhân bất mãn về chuyện tàu điện ngầm Chương 11: Phác Xán Liệt cảm giác mình bị từ bỏ Chương 12: Mình kẻ mắt mọi người liền không nhận ra sao? Chương 13: Đó là sân khấu của chúng ta Chương 14: Không giống huynh đệ bình thường Chương 15: Tình huống này là thế nào? Chương 16: Bạch Hiền cảm thấy mình vô cùng ấm ức Chương 17: Nếu nói hiểu lầm thì khó chịu nhất chính là kẻ ngạo kiều Chương 18: Thật ra thì Biện Bạch Hiền cũng suy nghĩ đến nát óc Chương 19: Phác Xán Liệt cùng Độ Khánh Thù vô tình xuất hiện ở hiện trường Chương 20: Lộc Hàm muốn nói: "Kim Chung Nhân! Cậu không được xuyên tạc vẻ đẹp của “Phát hồ Tình chỉ hồ Lễ” " Chương 20-2: Ngoại truyện 1 Chương 21: Ngô Diệc Phàm cùng Trương Nghệ Hưng đi coi mắt con rể Chương 22: Cơ hội lớn trước mắt nhất định phải chớp lấy Chương 23: Kim Tuấn Miên lại áp dụng chế độ quân chủ chuyên chế độc tài Chương 24: Tâm tình trào dâng Chương 25: Sẽ không đi đâu cả Chương 26: Thiên triều tam kiệt đột nhiên tới chơi Chương 27: Cơ hội là do con người tạo ra Chương 28: Tản bộ đêm đông ấm áp Chương 29: Đếm ngược: Người thứ hai không biết…c ũng biến mất Chương 30: Xán Liệt cùng Độ Độ nói khi nào mới không còn bị tra tấn nữa đây? Chương 31: Không khí rất tốt đẹp liền khống chế không nổi lời nói Chương 32: Nếu quan hệ này có thể tiến thêm một bước Chương 32-2: NGOẠI TRUYỆN 2: Tôi thích người ấy (Kim Chung Nhân) Chương 33: Bạch Hiền ca là không giống như vậy Chương 34: ì sao lại thích anh? Chương 35: Trả lời lập lờ nước đôi như này là ý gì? Chương 36: Đây là hai tầng lửa băng trong truyền thuyết Chương 37: Cảm ơn em đã thích anh Chương 38: Có một người thích mình chân thành như vậy Chương 39: Nếu đã như thế, vậy cùng một chỗ thử xem sao Chương 40: Kim Chung Nhân tuyên bố quyền sở hữu đối với Bạch Hiền Chương 41: Mười ngón đan xen Chương 42: Sinh nhật gì gì đó, như vậy thật sự tốt sao? Chương 43: Anh nghĩ đối với em nên quan tâm hơn một chút Chương 44: Phải thừa nhận tình cảm của bản thân Chương 45: Dù em là người thế nào Chương 46 Chương 47: Chẳng lẽ là đây là tứ giác tình yêu như lời đồn? Chương 48: Tình yêu trẻ dại

Bình luận truyện