Lòng Tra Công Mỗi Ngày Hoảng Hốt

Chương 36: Làm vợ anh nhé



Bên kia vẫn không trả lời, Cố Xước hết nhẫn lại nhịn, cuối cùng không nhịn được mà gọi qua. Bên kia nhanh chóng dập máy. Cố Xước nói lại những lời vừa nãy lần nữa, càng nói càng thấp giọng.

Nói xong liền thất vọng nằm bẹp trên bàn.

Vẻ khoác lác đắc ý trước mặt anh trai chẳng còn sót lại tí nào, trái lại còn cảm thấy bi thương.

Hắn thật sự rất thích Quý Chước, thích đến mức muốn khoét tim ra, thế nhưng Quý Chước lại không tin, đến anh trai cũng không tin hắn. Không có ai tin là hắn thật lòng.

Hắn không biết mình thích  Quý Chước tự bao giờ, là ngày ấy nhìn thoáng qua trong quán bar, trong đầu liền có từng đám pháo hoa nở bùm bùm, hay là thích kỹ thuật nhảy của người ấy, thích cái cổ mảnh khảnh, hoặc là tính tình kiêu ngạo và hơi cáu kỉnh của người ấy.

Cố Xước cảm thấy mình lăn lộn sáu bảy năm qua còn không bằng hai tháng ở bên Quý Chước, sự thỏa mãn sinh lý và thỏa mãn tâm lý hoàn toàn không giống nhau.

Nếu như hắn gặp thầy Quý sớm một chút là tốt rồi, hắn sẽ chưa trải qua ngàn bụi hoa, thầy Quý cũng chưa gặp Cận Đình. Hắn sẽ giao tấm thân xử nam cho thầy Quý, làm một học sinh tốt của thầy Quý Chước, chuyên chăm học hành, mỗi ngày hướng về phía trước. Hơn nữa, hắn vẫn phải thừa nhận chính mình có hơi ngốc, ngốc trên phương diện yêu thích một người. Dường như đều là hắn chọc cho Quý Chước không vui, khiến chuyện càng ngày càng nát.

Trong tay hắn cầm một cây bút, hắn vẫn luôn viết lên giấy, một tờ giấy nhanh chóng tràn ngập hai chữ Quý Chước.Hắn còn cảm thấy không đủ, lại viết trong lòng bàn tay, sau đó siết lại thật chặt như đã nắm được Quý Chước,

Cố Xước lại viết trên cánh tay của mình, như vậy giống như Quý Chước đang gối lên cánh tay của mình.

Hắn lại viết trên ngực mình, như Quý Chước đang dán mặt vào đấy.

….

….

Cố Xước còn muốn viết vào trong tim mình nữa. Không, hắn muốn mổ lấy tim ra, để Quý Chước nhìn.

Cố Xước ném bút đi, quay người ra ngoài.

Sau khi tan làm, Quý Chước lái xe đi vòng vòng bên ngoài, gió đêm hơi lạnh, thổi đến tận tâm hồn.

Y không muốn về, về nhìn thấy tên ngốc kia là lại phiền.

Quý Chước đứng cạnh biển một lúc, bắt đầu suy nghĩ về quyết định của bản thân.

Cố Xước giống như một đứa bé không chịu lớn.

Y cứ phải chờ đợi thế này sao, chờ Cố Xước lớn lên? Y muốn tìm một người bầu bạn cả đời, Cố Xước cũng không phải là lựa chọn tốt nhất.

Trong tay Quý Chước đang nắm một vốc cát, y xòe tay ra, mặc cho những hạt cát chảy xuống.

Y ngã từ trên bậc thang xuống, mặt Cố Xước vô cùng căng thẳng và sợ hãi.

Dáng vẻ Cố Xước ngốc nghếch quỳ trên sầu riêng.

Dáng vẻ khờ khạo lúc mặc đồng phục tiếp viên hàng không của hắn.

Đột nhiên Quý Chước siết tay lại, trong tay vẫn còn một ít hạt cát.

Lúc về đến nhà, trong phòng vẫn tối om. Y vừa định bật đèn lên, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng nhạc.

Quý Chước vẫn bật đèn.

Phòng khách sáng bừng lên, liếc mắt một cái là nhìn thấy rõ mồn một Cố Xước đang nép mình bên tường.

Quý Chước quay đầu là thấy được hắn.

Hôm nay Cố Xước cố ý mặc một bộ âu phục màu xám đậm, thân hình thẳng tắp, cực kỳ đẹp trai. Trong tay hắn cầm một cái công tắc vốn dùng để điều khiển đèn ngũ sắc, hiện giờ đèn đã bật lên, hắn cũng có chút lúng túng.

Hai người cứ lúng túng nhìn nhau như vậy.

Quý Chước tắt đèn đi, lui ra.

Cố Xước ấn công tắc trong tay mình, trong phòng sặc sỡ hẳn lên, ánh đèn tạo thành hình một trái tim, ở giữa đặt một bó hồng lớn hình trái tim.

Quý Chước đi tới ngồi xổm trước bó hồng. Mặt y mơ mơ hồ hồ không nhìn rõ, thế nhưng Cố Xước biết, người còn đẹp hơn cả hoa.

Cố Xước bước đến, hình như hắn có hơi khẩn trương, bước cùng tay cùng chân.

Hắn quỳ một gối xuống ngước lên nhìn Quý Chước, trong mắt ngập tràn si mê. Hắn móc từ trong túi ra một cái túi vải màu đen đưa tới.

Bởi vì đã có tiền án, Quý Chước đang nghĩ liệu chỗ này có giấu tinh dịch xử nam của hắn không.

“Tiểu Chước, em nhìn chút đi.” Cố Xước mong đợi nói.

Quý Chước mở túi vải ra, đồ vật trong đó đúng là nằm ngoài dự đoán của y, là một cục tiền, vài tấm thẻ và mấy cuốn sổ.

Cố Xước nói: “Tiểu Chước, chỗ này là 2600 đồng, là hết thảy tiền mặt trên người anh. Tấm thẻ này là anh trữ, là tiền mừng tuổi người nhà cho anh từ bé đến giờ, hơn tám triệu*, vẫn không động tới. Anh trai anh bảo để anh tích trữ làm vốn cưới vợ, sau đó cưới đừng đến đòi tiền của lão nữa; Tấm thẻ này này anh trai anh cho, mỗi tháng tiền tiêu vặt là 800 nghìn*, lúc trước tiêu tương đối nhiều, bây giờ còn chưa đến 400 vạn*; Thẻ này là tiền lương của anh, giờ làm của anh ít, chỉ có 60 nghìn* tệ. Đống này là thẻ tín dụng của anh, không có tiền nợ. Ở thành phố A anh có ba căn nhà, những thứ này là chứng từ bất động sản.”

*Quy đổi những số tiền được anh Xước nhắc đến sang tiền Việt một chút:

– 8 triệu NDT = hơn 27 tỉ VNĐ

– 800 nghìn NDT = hơn 2,7 tỉ VNĐ

– 60 nghìn NDT = hơn 200 triệu VNĐ

Cố Xước lấy điện thoại ra mở Wechat và Alipay, xóa liên kết hai ứng dụng với ngân hàng lại: “Tiểu Chước, anh đã xóa sạch liên kết ngân hàng rồi*. Hôm nay anh sẽ đổi toàn bộ mật khẩu ngân hàng thành sinh nhật của em.”

*Ứng dụng Wechat có thể liên kết với ngân hàng để thanh toán trực tuyến, giống ứng dụng Zalopay hoặc ví Momo bên mình á.

Cố Xước mở wechat và Alipay của Quý Chước ra, liên kết tài khoản của Quý Chước với những tấm thẻ kia. Làm xong những chuyện này, hắn gối đầu lên chân Quý Chước.

Hắn không thể móc tim ra, Quý Chước lại không muốn thân thể hắn, vậy hắn cũng chỉ có những thứ này

Nếu những thứ này Quý Chước cũng  không muốn, vậy hắn thật sự không biết phải làm sao cả.

“Tiểu Chước, làm vợ anh được không?”

Lòng Cố Xước rất thấp thỏm bất an, lặp lại liên tục, tựa như làm vậy thì Quý Chước có thể bị hắn tẩy não rồi đáp ứng.

Quý Chước không cúi đầu, vẫn nhìn chăm chăm vào một điểm nào đó phía trước, vì thế lấy góc độ này của Cố Xước không nhìn thấy được vẻ mặt của y.

Lòng Cố Xước càng bất an, khẩn trương đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.

“Tiểu Chước, sau này anh sẽ không nhìn người đàn ông khác thêm chút nào nữa, càng sẽ không chạm vào người khác, anh chỉ muốn ngủ với em.” Cố Xước nói.

Hắn nói xong liền có cảm giác tuyệt vọng. Hắn đã từng giao hạnh phúc nửa người dưới của mình cho Quý Chước, nhưng lại chọc y giận, vậy liệu chính mình có nói bậy nữa không?

Liệu Quý Chước có thể không cần mình không?

Mình nhiều khuyết điểm thế này, còn ngốc đến vậy, vẫn luôn chọc cho Quý Chước không vui.

Cố Xước quỳ xuống chôn mặt trên đùi Quý Chước, không hề lên tiếng.

Hình như đã vài chục phút, hoặc cũng có thể đã qua vài tiếng, rốt cuộc Cố Xước cũng cảm thấy có gì đó đặt lên đầu mình.

Cố Xước bỗng nhiên ngẩng đầu, khàn giọng nói: “Tiểu Chước…”

” Cố Xước, vậy thì chúng ta thử xem đi, thế nhưng tôi chỉ cho anh một cơ hội thôi. Tôi không muốn chờ anh lớn thêm nữa.” Quý Chước nhắm mắt lại nói.

Cố Xước nhất thời được cảm giác mừng như điên bao phủ, nỗi mừng rỡ của hắn không có chỗ để biểu đạt.

Hắn có vợ rồi!

Quý Chước đồng ý làm vợ hắn rồi!

Cố Xước kéo khóa quần Quý Chước xuống, dán mặt tới.

Tay Quý Chước vẫn đặt trên đầu hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Trong nháy mắt nào đó, bàn tay ấy đột nhiên siết chặt, đốt ngón tay hiện rõ.

Sau khi đi súc miệng, Cố Xước lại lần nữa quỳ trước mặt Quý Chước, Quý Chước nâng cằm hắn lên hôn xuống.

Hai người hôn nhau, hôn hôn, Cố Xước đè lên người Quý Chước.

Họ hôn đến phòng tắm, làm trong phòng tắm một lần, lại lăn lên giường. Hai người họ đều hạn lâu gặp cam lồ, trần truồng vật lộn không chết không thôi.

Sau đó Quý Chước khoác áo tắm nằm trên giường, Cố Xước quỳ gối bên cạnh sấy tóc thay.

Quý Chước đặt tay lên cơ ngực Cố Xước.

Grào grào.

Cố Xước ném máy sấy đi nghiêng người muốn lên nữa.

Ngón trỏ của Quý Chước chống lên ngực hắn. hỏi: “Đây là cái gì?”

Không chỉ có ngực, trên người Cố Xước tràn ngập chữ, một số đã bị nước làm trôi đi không nhìn thấy, thế nhưng một số vẫn có thể thấy, đều là tên Quý Chước.

Đột nhiên Cố Xước có chút thẹn thùng, cúi đầu xuống.

“Tiểu Chước, viết tên em lên cánh tay giống như đang ôm lấy em.”

Quý Chước đột nhiên nắm chặt một thứ:”Chỗ này cũng viết à?”

Hức.

Tuy rằng hắn cũng muốn, thế nhưng chỗ đó thì viết thế nào được?

Nhưng mà giờ không cần viết nữa.

Cố Xước sấy khô tóc thay Quý Chước, sau đó ôm y thật chặt. Cái ôm này của Cố Xước có hơi hung ác, hai tay siết chặt lấy Quý Chước, hai chân quấn riết lên người, giống như một con gấu túi treo trên người y.

Hôm sau.

Quý Chước mơ mơ màng màng mở mắt ra, bèn nhìn thấy Cố Xước đang quỳ bên giường mở to mắt si ngốc nhìn mình.

Quý Chước bị hắn làm giật mình tỉnh giấc.

“Anh đang làm gì thế?”

Cố Xước tiến tới hôn lên môi y một cái: “Bảo bối, cho anh mười đồng để anh đi mua bữa sáng đi.”

Quý Chước giơ tay che mắt lại: “Trong ví ấy, tự lấy đi.”

Cố Xước lấy ví của Quý Chước ra đặt vào tay y: “Bảo bối, em lấy đi.”

Quý Chước mở ví rút ra 100 đồng…

“Bảo bối, mười đồng thôi.”

Quý Chước lấy mười đồng cho hắn.

Cố Xước cầm mười đồng tiền hí hửng ra ngoài.

Dưới lầu có một tiệm ăn sáng. Hắn mặc áo ba lỗ ra ngoài, vốn là muốn mua bữa sáng về cùng ăn với Quý Chước, thế nên Cố Xước ngồi xuống ghế trong tiệm.

Người hắn cao to đẹp trai, mặc áo ba lỗ quần đùi lại càng hút mắt, khiến rất nhiều người phải liếc nhìn. Cố Xước nhìn chằm chằm vào đôi đũa trên bàn, tối hôm qua hắn đã đáp ứng với Quý Chước sẽ không nhìn thằng đàn ông nào khác, trong tiệm ăn sáng này nhiều đàn ông quá…

“Ông chủ, cho cháu một túi bánh bao, một cái bánh quẩy, một cốc sữa đậu nành.” Cố Xước nói,

“Bảnh bao nhỏ vừa ra lò, chú có muốn lấy một phần không?”

“Bao nhiêu tiền thế ạ?”

“Năm đồng.”

“Không được, vợ cháu chỉ có cháu mười đồng thôi. Cháu ăn bốn đồng, còn dư lại phải mua cho vợ.”

Người qua đường ai cũng phun máu đầy mặt, thật sự đã bị khoe ân ái cmnr.

Cố Xước khoe khoang xong rồi bèn cấp tốc giải quyết hết bữa sáng, sau đó cầm đồ ăn mua cho Quý Chước đi về.

Trước đây Cố Xước là một con ngựa hoang mất cương, rất ghét bị người quản thúc. Hiện giờ hắn mới thấy, vấn đề mấu chốt là dây cương đặt trong tay ai. Trong nhà có vợ, cảm giác được vợ quản thật là thoải mái.

Nghĩ đến đây, Cố Xước bước nhanh hơn vào thang máy, lên nhà.

Quý Chước đã tỉnh dậy, đang mặc quần áo trong phòng.

Cố Xước cứ như một con chó bự để lại một chuỗi dấu hôn trên cổ y, không biết đi ra ngoài thế này sẽ hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu người.

Cố Xước đặt bữa sáng lên bàn rồi nhào tới hôn cổ y, bị Quý Chước tát một phát đẩy ra.

Quý Chước lấy phấn trong ngăn kéo ra bôi lên cổ.

Cố Xước thò đầu ra nhìn chỗ phấn này, có hơi ngạc nhiên: “Bảo bối, em không trang điểm, sao lại có phấn nền?”

“Trước đây dùng.”

“Để bôi cổ?”

“Ừ.”

Tại sao trước đây phải bôi cổ? Tất nhiên là vì giống tình huống lúc này.

Lòng Cố Xước rầu rĩ, nghĩ đến trước đây Quý Chước đã từng bị một người đàn ông ôm vào ngực liền đố kỵ đến phát điên. Hắn nghĩ, mình phải đối xử tốt gấp bội với Quý Chước, hoàn toàn che lấp đi dấu vết của người đó trong sinh mệnh của Quý Chước.

Người kia chỉ là khách qua đường, còn hắn muốn làm chốn về của thầy Quý.