Tất cả

Lấy Em Làm Điểm Tâm

Chương 15: Trừng phạt nhỏ (3)

Trước Tiếp
Lô Vỹ Tinh hét lớn: "Không được... Thần... không được. Quá sâu rồi..."

Lô Vỹ Tinh vừa hét vừa lắc đầu cật lực.

Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng mà côn thịt của Ninh Kiến Thần vẫn là quá lớn, khó có thể dung nạp trong hoa huyệt chật hẹp của cô.

"Cậu nghe thấy tiếng gì không?" Bỗng từ bên ngoài tràn vào tiếng xì xào. Lúc này Lô Vỹ Tinh mới chợt nhớ ra là mình vẫn đang ở trong toilet, và hơn thế là bọn họ đang làm chuyện giường chiếu ngay trong này.

Lô Vỹ Tinh vội vàng lấy tay che miệng của mình.

Khuôn mặt xinh đẹp với làn da trắng nõn này đã ửng đỏ. Bên dưới, Ninh Kiến Thần vẫn không buông tha cho hoa huyệt của cô.

Côn thịt to lớn của hắn vẫn ngang nhiên ra vào đều đặn. Mỗi lần ra vào đều phát ra âm thanh va chạm giữa hai hạ bộ khiến người nghe phải đỏ mặt tía tai.

Vì trong lòng vô cùng khẩn trương nên nhục huyệt của Lô Vỹ Tinh co bóp càng mạnh mẽ, khiến cho cự vật của Ninh Kiến Thần bị bóp chặt đến run rẩy.

Khoái cảm xông thẳng lên não, Ninh Kiến Thần cố kìm nén ý định sẽ làm cô đến sức bại lực kiệt ngay lập tức mà từ từ rút ra, rồi lại từ từ đẩy vào.

Tần suất chậm lại khiến cho nơi mẫn cảm của Lô Vỹ Tinh khô khốc, cảm giác nóng bừng như lửa đốt của cô từ hạ bộ chuyển lên khắp toàn thân. Lô Vỹ Tinh khó chịu cựa quậy hoa huyệt, nhẹ nhàng đưa đẩy vùng hông của mình để được cọ xát nhiều hơn với côn thịt của Ninh Kiến Thần.

"Mình có nghe thấy gì đâu."

"Ừ.. vậy chắc là mình nghe nhầm." Bên ngoài lại phát ta tiếng nói chuyện. Sau đó 'cạch' một tiếng.

Cánh cửa dãy toilet nữ đóng lại.

Ngay lập tức Ninh Kiến Thần lại vận sức, đập thật mạnh vào mật huyệt đang co bóp kịch liệt của Lô Vỹ Tinh.

Lô Vỹ Tinh bị đột kích bất ngờ, bàn tay đang che miệng cũng không thể kìm nổi khoái cảm dâng trào này mà kêu lên một tiếng, sau đó, hai tay đưa ra chống vào bức tường phía sau, tránh cho việc bản thân không chịu nổi kích thích mà ngã xuống. Như vậy thì thật mất mặt.

"Em sợ bị người khác nhìn thấy đến thế sao?" Ninh Kiến Thần âm trầm ghé bên tai cô nói, trong thời điểm này, giọng nói mang theo hơi thở nóng hổi của hắn lại như quả bom được kích hoạt, khiến cho toàn thân Lô Vỹ Tinh tê rần, da thịt nổi lên từng mảnh đỏ ửng mê người.

Cô thở dốc, đôi mắt tràn đầy sương mù, cắn nhẹ cánh môi dưới căng mọng.

A...Không được. Cô chịu không nổi rồi...

Bàn tay đang tựa vào tường của Lô Vỹ Tinh run nhẹ, nhục huyệt bên trong co rút càng lớn, tận sâu bên trong, cô cảm nhận được sự to lớn của hắn đang đưa đẩy, ma sát tận lực trong từng ngóc ngách của cô.

Từ bên dưới trào lên một cảm giác thống khổ đến khó tả, thống khổ đến vui sướng khiến cho Lô Vỹ Tinh như muốn phát điên.

Tiếng hạ bộ đập mạnh vào nhau phát ra tiếng bạch bạch cùng mật dịch ướt đẫm, trơn trượt.

"Tiểu dâm đãng, em quá chặt rồi... hự... Thả lỏng đi... nếu không tôi sẽ ra mất..a..."

Ninh Kiến Thần khó nhọc nói, trong lúc đó côn thịt vẫn rất chuyên tâm đi sâu vào hoa huyệt của Lô Vỹ Tinh. Mỗi lần đi vào đều như muốn phá thủng, đâm xuyên qua người cô. Lô Vỹ Tinh cắn răng, mắt nhắm lại, hai má đỏ bừng mà lắc đầu.

Cô không thể... không thể nữa...

Cảm nhận được sự chặt chẽ đến phát run của Lô Vỹ Tinh. Ninh Kiến Thần khẽ nhếch miệng cười.

Rất tốt.

Biết sợ rồi.

Nghĩ xong, Ninh Kiến Thần lấy đà, rút ra phân nửa, sau đó thật nhanh, thật mạnh đi vào.

"Á..." Lô Vỹ Tinh bất ngờ kêu lên.

Hai chân cô gần như vô lực, run rẩy muốn khụy xuống.

Ninh Kiến Thần thấy vậy, cúi đầu xuống, thì thầm bên tai Lô Vỹ Tinh: "Em mà ngã, tôi dám chắc em sẽ phải hối hận."

Nghe mấy từ này từ miệng của Ninh Kiến Thần thốt ra khiến Lô Vỹ Tinh như tỉnh lại từ cơn say tình, cô cố gắng đứng lên. Vì gắng sức nên hoa huyệt vốn đã chật hẹp, nay lại càng căng cứng vì căng thẳng.

Ninh Kiến Thần không thể chờ đợi thêm, hắn đâm thật mạnh vào bên trong.

Ra vào như vũ bão khiến Lô Vỹ Tinh rên rỉ đến ám muội, trong toilet một màn kích tình nóng cháy.

"Ưm... Aaa...ưmmmm....."

Cảm giác được cô căng thẳng đến co rút, Ninh Kiến Thần gầm nhẹ một tiếng, vùi thật sâu vào bên trong cô.

"Áaaaaa......" Lô Vỹ Tinh kêu lên, tòan thân run rẩy, tiểu huyệt trùng điệp co rút, cắn mút lấy phân thân của Ninh Kiến Thần. Cô vô lực ngã vào lồng ngực rắn chắc của hắn: "Ninh tổng, anh vô sỉ."

Ninh Kiến Thần nghe giọng nói mang theo điểm trách móc lẫn nũng nịu của cô thì khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong: "Chỉ cần em thích, tôi không ngại ngày nào cũng vô sỉ."
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương