Lần Trọng Sinh Thứ Ba

Chương 2: Cái đuôi nhỏ thứ hai



LẦN TRỌNG SINH THỨ BATác giả: Tô Cảnh NhànChương 2: Cái đuôi nhỏ thứ haiEdit: KemBeta: Phong

—-------

Đôi mắt của Lăng Thần bị nụ cười này làm cho sững sờ.

Có thể là do bị hắn nhìn chằm chằm nên vị "Tiểu ca ca" trước mặt theo bản năng sờ vào túi quần jean — nơi để ba viên kẹo sữa.

Lo lắng hắn sẽ đòi lại kẹo? Nhẹ nhàng "tsk" một tiếng, Lăng Thần nhếch khóe môi lười biếng mà cười, "Không lấy lại kẹo của cậu đâu, để cậu ăn."

Tầm mắt Diệp Tiêu dừng ở viền bạc trên bộ đồ tác chiến của Lăng Thần nhẹ nhàng nói, "Tôi có thể chia cho anh một viên...... Không, hai viên!"

Lăng Thần híp mắt, động lòng, kéo dài âm điệu, "Nếu tôi muốn cả ba viên luôn cậu có cho tôi không?"

Hắn vốn dĩ chỉ là tùy ý trêu cậu, không nghĩ tới đối phương thật sự gật đầu, thanh âm so với nãy chỉ lớn một tí, "Ừm, anh muốn thì đều cho anh." Nói xong còn nhấn mạnh: "Ba viên đều cho anh."

Lăng Thần tính nói gì đó nhưng đến bên miệng lại biến thành, "Cười lại lần nữa cho tôi xem đi?"

"A?" Diệp Tiêu không kịp phản ứng lại.

"Đm" Lăng Thần chửi nhỏ, cảm thấy đầu óc của mình có khả năng bị hỏng ở đâu đó rồi, hắn thu lại biểu tình trên mặt bảo "Không có gì."

"Ừm." Diệp Tiêu gật đầu, cậu nhanh chóng lén lút nhìn Lăng Thần, lặng lẽ đánh giá hắn từ tóc đến lông mày đến mũi.

Bị ánh mắt như sợ hãi của tiểu động vật làm cho tim mềm nhũn, Lăng Thần mở miệng, "Cảm ơn cậu ra tay hỗ trợ, đã cứu tôi."

"Không cần cảm ơn!" Diệp Tiêu vội vàng trả lời, "Tôi...... Tôi rất vui khi có thể giúp anh." Sau đó, không chờ Lăng Thần tiếp lời, cậu siết chặt vỏ đao đen nhánh trong tay, "Tôi đi trước,"

Nói xong, lại liếc nhìn Lăng Thần một cái, "Nếu lại gặp phải nguy hiểm, anh đừng sợ, không sao đâu."

Cũng không giải thích những lời này là có ý gì, Diệp Tiêu xoay người về hướng rừng cây, bước chân lúc đi có chút hoảng loạn.

Đợi bóng dáng của cậu biến mất, đám Giang Xán Xán và Giang Mộc mới đi tới.

Giang Xán Xán vỗ vỗ ngực "Thần ca, tiểu ca ca kia có phải nợ tiền anh không?"

Thấy Lăng Thần còn nhìn chằm chằm hướng Diệp Tiêu rời đi, hắn cũng nhìn theo vài lần, "Nếu không thì sao khi nói chuyện với anh cậu ta ngay cả ngẩng đầu lên cũng không dám, em đứng bên cạnh nhìn còn cảm thấy cậu ta khẩn trương đến độ sắp phát khóc rồi!"

Lăng Thần đút hay tay vào trong túi quần, thu hồi tầm mắt, như suy tư gì đó, "Không nợ tiền anh, cũng không quen biết." Sau đó quay sang đánh giá Giang Xán Xán, "Thomas Moshkovski? Lấy tên này hồi nào vậy?"

Giang Xán Xán cười hì hì, "Nghệ danh nghệ danh, tuỳ ý phát huy, nghe tới rất lợi hại? Bất quá Thần ca, tay anh thế nào rồi?" Nói xong, hắn thuận tay đưa ống dinh dưỡng qua, "Nào, bồi bổ tí?"

Lăng Thần có chút ghét bỏ mà nhận lấy, uống một ngụm, hầu kết trên dưới giật giật, trả lời, "Không có việc gì."

Hôm qua hắn đã giết hai mươi mấy con rắn chúa màu bạc trong một ngày. Cho dù đã cẩn thận lắm rồi nhưng vẫn bị dính vào vài giọt nọc độc. Độc tố xuyên thấu qua da tiến vào mạch máu, làm hắn toàn thân mệt mỏi. Tứ chi chết lặng, cột sống cùng khớp xương vẫn luôn ẩn ẩn phát đau.

Không muốn nhiều lời, Lăng Thần nghiêng đầu hỏi Giang Mộc, " Gần đây có nơi nào có thể dựng lều hay không?"

Giang Mộc hí hoáy hai giây, trước mặt hiện lên bản đồ địa hình 3D, rất nhanh xác định, "Có, đi thêm 800m nữa, chỗ đó hệ số nguy hiểm thấp."

"Được, đi thôi." Bước được hai bước, Lăng Thần nghiêng đầu về sau nhìn về phía rừng cây —— trống không, cái gì cũng không có.

Mới đem lều trại dựng xong thì một trận mưa to gió lớn kéo đến.

Giang Xán Xán ngồi xếp bằng, trong tay cầm mảnh vải lau nòng súng K57, rảnh rỗi không có gì làm liền nói xàm xàm quấy rối Giang Mộc đang ngồi bên cạnh điều chỉnh thử thiết bị. Giang Mộc bị hắn làm phiền đến không chịu được, đem cái nút ấn 'bạch bạch' thật vang giống như đang trút giận.

Cứ như vậy bàn phím rất nhanh đều sẽ bị chọc hỏng, Lăng Thần quyết định phát huy tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, cứu Giang Mộc khỏi bể khổ, "Giang Xán Xán."

Nghe thấy họ và tên của mình được kêu lên, Giang Xán Xán theo bản năng ngồi dậy thẳng tắp, "Vâng!"

Lăng Thần: "Ừm, báo cáo đi."

"Báo cáo! Hôm nay là ngày thứ 7 tiểu đội tiến vào khu D, ngày đầu tiên gặp báo trắng, ngày hôm sau là trăn xanh, ngày thứ ba gặp cá sấu ăn thịt người, ngày thứ tư gặp gấu nâu biến dị, ngày thứ năm là cây ăn thịt người, ngày thứ sáu gặp rắn vương bạc, còn hôm nay lại gặp đàn sói xương!"

Giang Xán Xán đang muốn lải nhải vài câu cảm tưởng, bị ánh mắt của Lăng Thần đảo qua, cuống quýt im miệng, 'khụ khụ' hai tiếng, tiếp tục đứng đắn mà báo cáo "Thực tế chứng minh, bên trong hệ thống Noah, từ trường của khu D hỗn loạn không phải ngẫu nhiên mà là từ trước đến nay đều như vậy. Dụng cụ của Tiểu Mộc luôn gặp trục trặc là bằng chứng chứng minh. Hướng gió không ngừng thay đổi cũng là bình thường, tay súng thiện xạ Xán gia em có thể chứng minh!"

Lăng Thần hất cằm lên, ý bảo Giang Xán Xán có thể câm miệng. Lăng Thần nhìn về phía Giang Mộc, "Tiểu Mộc tiếp tục."

Giang Mộc buông dụng cụ trong tay ra, giọng trầm ổn, "Xán Xán ——"

Giang Xán Xán: "Gọi ca ca."

"Đồng chí Giang Xán Xán tổng kết về từ trường và hướng gió rất chính xác. Mặt khác, hôm nay em đã có thể xác định rằng bao gồm bộ sói xương, tất cả các quái vật hung ác chúng ta gặp được đều do số liệu hỗn loạn ở khu D tạo ra." Hắn đánh nói tiếp "Giống như trước kia đồng chí Giang Xán Xán chơi game thực tế ảo, hệ thống sẽ cho ra quái nhỏ giống nhau."

Lăng Thần vuốt ngón tay—— là biểu hiện khi anh đang tự hỏi: "Xác định?"

"Xác định." Giang Mộc gật đầu, thần sắc căng thẳng "Khi sói xương xuất hiện, trong nháy mắt, số liệu trong máy theo dõi đã xảy ra dao động lớn. Chúng ta đều biết, thế giới Noah các khu hư cấu được tạo nên bởi số liệu ổn định, chỉ có khu D là trường hợp đặc biệt, số liệu hoàn toàn không hề có quy luật. Hiện tại xem ra, ảnh hưởng của số liệu không chỉ có thể nhiễu loạn hướng gió cùng từ trường."

"Ừm, đã biết." Lăng Thần đứng lên, bắt đầu đuổi người, "Hai đứa trở về nghỉ ngơi đi, Tiểu Mộc viết phân tích báo cáo kĩ càng, tỉ mỉ rồi đưa cho anh."

"Rõ."

Giang Xán Xán cùng Giang Mộc đem đồ vật thu thập tốt, từng người trở về hồi lều trại của mình. Lăng Thần nhìn bên ngoài mưa to không dứt, nhìn đến xuất thần mà không biết suy nghĩ cái gì.

Sau hai phút, Lăng Thần mặc đồ tác chiến màu đen cùng áo choàng rồi đi ra ngoài vài bước, sau đó lại quay trở về, đứng ở cửa lều trại của Giang Xán Xán, "Xán Xán."

Giang Xán Xán thò ra cái đầu to ra, "Thần ca! Anh là sợ tối hay sợ ma? Rốt cuộc quyết định muốn ngủ cùng em?"

"Biến" Lăng Thần duỗi tay, "Kẹo đưa cho anh."

Vẻ mặt Giang Xán Xán thất vọng, đem tất cả kẹo trong túi ra đưa cho Lăng Thần, nói: "Em cũng không hiểu sao khi bổ sung vật tư lại bỏ cái này vào trong túi. Nhưng bảo quản rất tốt cũng chưa hết hạn sử dụng.Thần ca anh ——"

Hắn còn chưa nói xong, liền thấy Lăng Thần đi trong mưa hướng vào rừng.

Âm thanh rào rạt của mưa ở trong rừng lớn hơn rất nhiều. Trời còn chưa hoàn toàn tối, nhưng ánh sáng trong rừng rậm không tốt, bốn phía ảo ảnh lay động, như là cất giấu mãnh thú làm cho người ta sợ hãi.

Lăng Thần tản bộ giống như đang trên sân vắng, xuyên qua cây cối, cuối cùng như là phát hiện cái gì, dừng ở dưới một cây đại thụ.

Quân ủng dày nặng đạp lên trên cành khô lá rụng, đôi tay của anh cắm trong túi, đầu đội mũ choàng đầu màu đen khẽ ngẩng, đường cong cằm kéo căng lại sắc bén. Trên đỉnh đầu cành lá xum xuê trùng trùng diệp diệp, Lăng Thần kiệm lời nói, "Xuống đây."

Không có động tĩnh.

Hắn đứng ở dưới tàng cây, không nhúc nhích, ở trong lòng đếm số, 5 — 4 — 3 — 2 —

Đến số "1", một bóng người nhảy từ trên cây rơi xuống, vững vàng đứng cách anh hai bước xa. Tay trái cầm vỏ đao màu đen, tay phải cầm cành lá khoai cực lớn, miễn cưỡng che mưa.

Bất quá hiệu quả che mưa không tốt, mái tóc đen của Diệp Tiêu ướt nhẹp, dán trên trán. Dưới ánh sáng tối tăm, làn da của cậu trắng đến phát sáng. Đôi mắt sơn mài dường như chuyên chú mà nhìn Lăng Thần, giống như là đang hỏi hắn tìm cậu có chuyện gì.

Tầm mắt Lăng Thần dạo một vòng từ cánh tay Diệp Tiêu đến cành lá khoai trong tay cậu, hỏi, "Vẫn luôn đi theo tôi?"

Diệp Tiêu gật gật đầu, lại bổ sung một câu, "Đúng rồi, vẫn luôn đi theo."

"Bảo vệ tôi?"

"Đúng." Diệp Tiêu chần chờ, "Anh bị thương, phải bảo vệ."

Cười một cái, Lăng Thần lại hỏi cậu, "Bảo vệ tôi bằng cách nào?"

Nghe hắn hỏi vấn đề này, Diệp Tiêu nâng tay trái đang cầm đao lên, "Dùng Trảm Thủy, gác đêm cho anh."

Khựng lại hai giây, Lăng Thần: "Tên của đao là Trảm Thủy vậy tên của cậu là gì?"

Thấy cậu có chút ngượng ngùng mà mím môi, lỗ tai đỏ lên, Lăng Thần lại nhịn không được mà trêu cậu, âm điệu thong thả: "Không thể nói cho tôi?"

Diệp Tiêu vội vàng lắc đầu, "Không phải, đương nhiên có thể nói cho anh."

Tầm mắt của cậu tầm mắt dừng ở khóa kéo quần áo của Lăng Thần, thanh âm nhẹ chút, nói, "Diệp Tiêu, lá cây diệp," cậu còn quơ quơ lá cây khoai trong tay, "Đêm đẹp tiêu."

"Diệp Tiêu." Lăng Thần gật đầu, "Muốn ăn kẹo không?"

Ánh mắt sáng lên, Diệp Tiêu gật đầu, mắt trông mong mà nhìn Lăng Thần, "Muốn."

Lăng Thần đem kẹo vẫn luôn nắm trong lòng bàn tay đưa ra: "Vẫn là kẹo sữa, năm viên."

Diệp Tiêu rối rắm hai giây, cầm một viên.

Lăng Thần: "Không lấy?"

Diệp Tiêu gật đầu, "Không lấy, một viên là đủ rồi."

"Vậy vì sao lúc trước muốn ba viên?"

"Lúc trước không giống, đó là khen thưởng."

Khen thưởng? Lăng Thần thu tay, đem số kẹo còn lại tiếp tục nắm trong lòng bàn tay, "Nếu là khen thưởng, Xán Xán cho cậu kẹo. Vì sao cậu không lấy?"

Không có được câu trả lời, Lăng Thần cực kỳ không kiên nhẫn, "Hử?"

Diệp Tiêu lúc này mới chậm rì rì mà trả lời, "Hắn không phải anh." Thanh âm rất nhỏ, thiếu chút nữa bị tiếng mưa rơi giấu đi.

Nhưng Lăng Thần vẫn nghe thấy, "Không phải tôi cho, thì không cần?"

Diệp Tiêu nghiêm túc lắc đầu, "Không cần."

Lăng Thần nghiêng đầu, trong cổ họng phát ra vài tiếng cười khẽ. Tay đút ở trong túi, xoay người, "Đi theo."

Khu dựng lều tạm thời.

Giang Xán Xán đang ngồi ở cửa lều trại, lau xong súng lại bắt đầu lau chủy thủ. Chờ tới lúc thấy rõ trong màn mưa, đi theo sau lão đại nhà mình là một thiếu niên tay cầm một phiến lá cây che mưa mà kinh ngạc kêu lên "Ôi đm, Thần ca quả nhiên vẫn là đi vào con đường bán sắc không lối về...."

Lăng Thần đứng ở trước cửa lều Giang Xán Xán: "Cậu qua ở cùng Tiểu Mộc, chỗ này nhường cho Diệp —— Thôi, nơi này nhường cho anh, cậu ngủ lều của tôi."

Giang Xán Xán không thể tin được mà nhìn Lăng Thần, thanh âm phát run, "...... Cậu ta?"

Lăng Thần: "Ừ, Diệp Tiêu, lá cây diệp, đêm đẹp tiêu, có vấn đề?"

"Chỉ nghe người mới cười, đâu nghe người cũ khóc! Thần ca, em đã nhìn thấu anh!" Ánh mắt Giang Xán Xán mang vẻ lên án.

Lăng Thần không kiên nhẫn:"Đừng giả vờ nữa đm, cậu tự biến hay là đợi anh đá cậu đi?"

Giang Xán Xán như là bị đâm một cái nhảy dựng lên, liên tục xua tay, "Em tự giác, không cần anh ra tay!" Thanh âm nói cao lên, "Tiểu Mộc, anh không nhà để về không chỗ để ngủ nên anh đến cậy nhờ cậu đây!"

Lăng Thần lười nghe Giang Xán Xán nói nhảm, dẫn người đến lều của mình: "Buổi tối cậu ngủ nơi này, lều trại của tôi." Lại bổ sung, "Nơi này cũng có thể gác đêm, bảo vệ tôi." Ba chữ cuối cùng có chút mới lạ.

Diệp Tiêu gật đầu, lông mi dính nước có chút giống bút lông sói ngâm mực, đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn Lăng Thần, "Được."

An bài xong, Lăng Thần vào lều Giang Xán Xán. Mới vừa đem đồ tác chiến không thấm nước cởi bỏ sang một bên, máy truyền tin trên cổ tay liền vang lên, tin nhắn đều là do Giang Xán Xán liên tục nhắn.

"Thần ca, lều trại không có mùi gì đúng không? Tất của em mỗi ngày đều đổi!"

"Thần ca, khu D này thật đủ tà môn, 5 giờ chiều mà trời đã tối, không chỉ có bốn mùa không theo quy luật, mà ngày đêm cũng không quy luật......"

"Hệ thống Noah cũng thật lợi hại, rõ ràng là thế giới giả tưởng nhưng lại chả khác gì thế giới hiện thực, em chỉ dính mưa một xíu đã hắt xì!"

"Thần ca, bạn nhỏ anh mang về, không phải là người bên địch đấy chứ? Thân thủ cũng mẹ nó quá tốt!"

Lăng Thần nói "Không đau, ánh mắt cậu ta rất sạch sẽ."

Có thể là cuối cùng cũng được phản ứng, không quá hai giây, Giang Xán Xán rep lại ngay: "Thần ca anh còn nhìn người qua ánh mắt?"

"Ừ"

Đóng máy truyền tin, Lăng Thần ngồi dậy trong chốc lát, duỗi tay tìm ra loại thuốc trị cảm, lại thuận tay cầm theo một bình nước khoáng nhỏ, đi đến lều trại nơi Diệp Tiêu ở.

Như là nghe ra tiếng bước chân của anh, Diệp Tiêu đã mở cửa lều trại sẵn. Lăng Thần chui vào, đem nước trong tay đưa cho cậu:"Cậu dính mưa, mau uống thuốc trị cảm."

Diệp Tiêu nhìn thuốc trị cảm trong tay Lăng Thần, ba loại trên tay chỉ chọn một loại.

Lăng Thần nhướng mày, "Uống thuốc cũng phải chọn vỏ bọc đường?"

Diệp Tiêu uống nước đem thuốc nuốt xuống, sau đó gật đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại, chính là không dám nhìn Lăng Thần.

Nhìn lỗ tai cậu hồng hồng, Lăng Thần cười khẽ, đứng dậy, "Thuốc trị cảm có thành phần thuốc ngủ, đi ngủ sớm một chút. Tôi trở về."

Nghĩ nghĩ, lại nhìn Diệp Tiêu ôm trường đao ngoan ngoãn ngửa đầu nhìn về phía mình: "Cậu yên tâm ngủ, đêm nay sẽ không có nguy hiểm, tạm thời không cần gác đêm cho tôi."

Cửa lều trại bị kéo xuống, Diệp Tiêu nhìn về phía bình nước, nghiêm túc nói, "Ngủ ngon."

Buổi sáng ngày hôm sau, Diệp Tiêu mờ mịt mà ngồi dậy, cảm giác chưa có tỉnh ngủ, bản năng khiến làm cậu cầm lấy trường đao chui ra ngoài lều trại. Liếc mắt một vòng thấy năm con linh cẩu đang vây quanh doanh trại, thường có mùi hôi thối từ cái miệng đầy răng nhọn của chúng phát ra.

Giang Xán Xán ghìm súng, chán nản mà nhắc đi nhắc lại, "Sáng tinh mơ mà có để người ta ngủ không vậy đm! Là linh cẩu nhưng lại ra ngoài vào buổi sáng! Ngày mai có phải sẽ có cả khủng long bạo chúa?"

Giang Mộc báo hướng gió, nhắc nhở hắn, "Đừng nói nhảm, sẽ bị vả mặt đấy." Thấy Giang Xán Xán lại muốn nói hắn liền nói tiếp:"Lảm nhảm nữa, em đánh anh giờ."

Giang Xán Xán nhìn em trai song sinh của mình, vẻ mặt không thể tin được, vô cùng đau lòng, còn hung hăng dậm chân.

Giang Mộc: "......"

Thiên thời luôn đối nghịch với nhân thời, Diệp Tiêu từ trước đến nay làm việc rất chuyên tâm, cậu xác định vị trí Lăng Thần,thì không thèm nhìn quanh. Đem băng vải trắng cuộn chặt cổ tay, nắm trường đao, mấy bước liền trực tiếp vọt lên.Tốc độ của cậu cực nhanh, chỉ thấy ánh đao xẹt qua, cùng với một tiếng gào rống ngắn ngủi, một con linh cẩu bị chém trúng cổ, nháy mắt hóa thành một bãi tro đen.

Cùng lúc đó, tỉ lệ bắn trúng của Giang Xán Xán lại tăng lên, hai phát chết hai con linh cẩu. Nhất thời, năm con đã chết ba con.

Diệp Tiêu lại nhìn bên cạnh Lăng Thần, sau đó xoay cổ tay. Ánh sáng trường đao cắt qua không khí, cắt đứt xương sống một con linh cẩu, đồng thời, mũi chân chĩa xuống đất, mượn lực xoay người, tránh đi thân ảnh đánh lén phía sau. Trong chớp mắt, trường đao từ tay phải đổi sang tay trái, chuôi đao vừa chuyển động, mũi đao hung hăng đâm vào xương sống linh cẩu. Theo động tác của cậu, vạt áo màu đen bị nâng lên, lộ ra một đoạn eo trắng nõn, thon chắc.

Tro đen tản ra, Diệp Tiêu rơi xuống đất thu đao lại, sau đó đứng thẳng. Cậu nhìn về phía Lăng Thần, ánh mắt chờ mong mà nghiêng nghiêng đầu, giơ hai ngón tay, "Hai viên kẹo sữa?"

--

Đây là Diệp Tiêu tiểu ca ca lần thứ ba trọng sinh, sẽ không lại chết nha~ yên tâm yên tâm ~

* Convert viết là " tâm phù khí táo" tui không biết là gì nên chém đại