Tất cả

Lạn Kha Kì Duyên - Chương 572: Dẫn thần niệm cùng dạo chơi

Truyện Lạn Kha Kì Duyên

Tác giả Chân Phí Sự

Danh mục Tiên Hiệp Huyền Huyễn Dị Giới

Trước Tiếp
Ở chốn quan trường, vị trí của Tiêu Độ luôn vững như bàn thạch, cả đời chưa từng sợ ai bao giờ. Thậm chí, một thời gian rất lâu trước đây, tuy Tiêu Độ cảm thấy uy vọng của Doãn Triệu Tiên càng ngày càng cao nhưng nhiều lúc vẫn phải dựa vào Ngự sử đài, nhiều lần còn lợi dụng các chính sách của Tiêu gia để diệt trừ phe phái đối lập. Mãi đến sau này, khi phát hiện ra sự tình bất thường, lão ta mới tự mình bắt đầu chống lại Tiêu gia. Lúc này, Tiêu Độ mới cảm nhận được áp lực trong đó. Trước kia lão tự thấy lợi dụng Doãn gia có bao nhiêu sảng khoái, thì ngày nay áp lực cũng lớn bấy nhiêu.

Trong khoảng thời gian Doãn Triệu Tiên lâm bệnh nặng, dù rằng rất nhiều người "Phản Doãn" cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng khi thời gian trôi qua, lòng tin cũng càng ngày càng mạnh. Lão từng bí mật hỏi thăm thái y nhiều lần. Bọn họ đều dự đoán bệnh tình của Doãn Triệu Tiên cực kỳ không lạc quan chút nào.

Nhưng trên đời này không chỉ có phàm nhân, mà còn có Tiên, Yêu, Thần, Phật. Với tình huống hiện tại, dù chỉ là những tin đồn nơi đường phố nhưng khả năng Doãn Triệu Tiên được cao nhân cứu chữa thực sự không nhỏ.

Tiêu Độ nhăn mày suy tư, chỉ là làm cho tâm tình của mình trở nên tệ hơn. Thật lâu sau, lão mới phân phó lão bộc bên cạnh.

"Tiếp tục phái người tìm hiểu tin tức, sau đó chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn vào cung một chuyến. Còn nữa, hôn lễ của công tử vẫn tiếp tục chuẩn bị, để cho nó tự mình để tâm một chút."

"Vâng!"

Sau khi lão bộc lui ra, Tiêu Độ trở về thay quan phục. Sau đó, lão lên xe ngựa đã chuẩn bị xong, đi thẳng vào trong cung. Tuy bây giờ đã đến thời gian dùng bữa trưa, nhưng lúc này Tiêu Độ chẳng còn nghĩ gì tới ăn uống.

Một khắc sau, trong Ngự thư phòng, Hồng Vũ Đế vừa ăn cơm xong. Lão Hoàng đế bắt đầu duyệt tấu chương lần nữa. Thực ra, từ khi nhìn thấy cảnh tượng ban ngày biến thành đêm đen, lão chẳng tập trung làm việc được. Mãi tới khi ăn trưa xong, lão mới có thể ổn định tâm thần để lo việc nước.

Vừa mới phê duyệt được hai phần tấu chương, đại thái giám Lý Tĩnh Xuân ở bên ngoài đi vào bẩm báo.

"Bệ hạ, Ngự sử đại phu cầu kiến."

Dương Hạo ngẩng đầu lên, khẽ nhíu hai hàng lông mày lại. Lão thầm nghĩ tên Tiêu Độ này vậy mà có khứu giác nhạy bén thật đấy.

"Truyền y vào!"

"Vâng!"

Lý Tĩnh Xuân chậm rãi bước ra khỏi Ngự thư phòng, nói với Tiêu Độ đang bình tĩnh đứng bên ngoài.

"Tiêu đại nhân, Hoàng thượng truyền ngài vào."

Tiêu Độ chắp tay với lão thái giám, sau đó đi trước vào trong Ngự thư phòng. Còn Lý Tĩnh Xuân chậm chạp đi theo phía sau, ánh mắt nhìn Tiêu Độ có chút ý vị thâm trường.

Tiêu Độ vào Ngự thư phòng, xoay người hành lễ với Hồng Vũ Đế.

"Vi thần Tiêu Độ, tham kiến bệ hạ!"

"Ừ, Tiêu ái khanh không cần đa lễ. Ái khanh tới đây có chuyện gì?"

Dương Hạo nói một câu như vậy, ánh mắt lại một lần nữa quay về với đống tấu chương, cầm bút cẩn thận phê duyệt.

Tuy rằng khi còn là hoàng tử, Dương Hạo cảm thấy Tiêu gia không quá tốt, nhưng sau khi trở thành Hoàng đế thì cũng không tệ. Đối với Dương thị mà nói, Tiêu gia có thể xem là "giữ bổn phận", dùng cũng thuận tay. Cho nên, mặc dù Doãn Triệu Tiên đã hồi phục, mặc dù một hồi thanh tẩy trong tương lai là không thể tránh khỏi, nhưng Dương Hạo vẫn nguyện ý can thiệp để bảo vệ Tiêu gia một chút. Nhưng đồng thời, đổi lại, tất nhiên lão cũng phải lấy đi một phần lớn quyền lực của Ngự sử đài. Không có phần quyền lực này, tin tưởng rằng Doãn gia cũng sẽ không đuổi tận giết tuyệt Tiêu gia.

Tiêu Độ thu lễ, nhìn ra cửa sổ của Ngự thư phòng, cẩn thận nói.

"Bệ hạ, vừa rồi thiên tượng đại biến, vậy mà từ ban ngày chuyển hóa thành đêm đen. Vi thần còn nghe dân chúng trong phố phường lưu truyền rằng có tinh hà giáng thế, hình như ở hướng trung tâm của đường Vinh An. Vi thần sợ việc này là điềm báo gì đó nên đặc biệt vào cung thương nghị với bệ hạ, tốt nhất là để cho Thái Thường Sử - Ngôn đại nhân tới đây thảo luận một chút."

Dương Hạo ngẩng đầu nhìn Tiêu Độ. Dù cho vị lão thần này cố hết sức trấn định, nhưng vẫn không che giấu được một tia ưu sầu.

"Ngôn ái khanh đang ở Doãn tướng phủ rồi, không tiện tới đây thương thảo."

Nghe tin Ngôn Thường ở Doãn phủ, trong lòng Tiêu Độ cả kinh. Thái Thường Sử không phải là ngự y, cũng không nghe nói Ngôn Thường và Doãn gia (*) từng qua lại với nhau. Ti Thiên Giám quanh năm không quan tâm đến phe phái đấu tranh, cũng không đủ trình độ và quyền lực. Hôm nay lại đột nhiên đi tới Doãn gia, đúng là khác thường.

(*) Đoạn này bản gốc ghi là "Không nghe nói Ngôn Thường và Tiêu gia từng qua lại với nhau", mình nghĩ chắc tác giả dịch nhầm Doãn gia thành Tiêu gia, nên mình sửa ở bản dịch luôn ^^

"Tiêu ái khanh, Cô có một tin vui muốn nói cho ngươi biết. Hôm nay thiên tượng biến hóa, dưới sự chiếu cố của thiên tinh, bệnh tình của Doãn tướng đã có chuyển biến tốt đẹp. Ngự y đã sớm hồi báo tin tức này. Mà người của Ti Thiên Giám cũng đã tới Doãn phủ để tìm hiểu chuyện thiên tinh."

"Thật, thật sao, ha ha, ha ha ha. Doãn tướng có thể hồi phục, thật sự là phúc của Đại Trinh chúng ta. Tiêu mỗ cũng nên tới cửa chúc mừng Doãn tướng!"

Bởi vì kinh ngạc mà nửa câu trước của Tiêu Độ còn có chút ấp úng, tới nửa câu sau thì lão đã khôi phục trấn định. Nghe qua tựa như lão thật sự rất cao hứng khi biết được bệnh tình của Doãn Triệu Tiên đã khá hơn.

"Tiêu ái khanh còn có chuyện gì không?"

Tiêu Độ vội vàng đáp lời.

"Nếu bệ hạ đã biết thiên tượng biến hóa và phái Ti Thiên Giám đi điều tra thì vi thần cũng không còn chuyện gì nữa ạ."

"Ừ, vậy lui xuống đi."

"Vâng!"

Tiêu Độ chậm rãi lui về phía sau, sau đó bước từng bước nặng nề ra khỏi Ngự thư phòng. Đến bên ngoài, khi không còn sự ấm áp của lò sưởi, gió lạnh thổi lên mồ hôi làm cho lão cảm thấy mát lạnh. Từ phản ứng trấn định của Hoàng thượng, chỉ e là Doãn gia thật sự có cao nhân tương trợ, thậm chí Hoàng thượng có thể đã sớm biết việc này.

...

Ở dưới Thông Thiên giang, lão Quy đang nấp tại lòng sông, trong trạng thái nửa tu hành, nửa mê nửa tỉnh. Trong lòng lão còn nhớ tới ý "Tiêu Dao Du" năm đó, lại nghĩ đến một vài chuyện xưa: nghĩ đến thư sinh họ Tiêu lúc trước, hiện giờ chắc đã qua mấy đời nhưng có lẽ vẫn quyền thế hiển hách ở Đại Trinh như cũ. Còn bản thân lão Quy thì thiếu chút nữa bị liên lụy làm cho con đường chính tu sụp đổ. Nếu hỏi rằng, lão đã nghĩ thông suốt hoàn toàn hay chưa? Dĩ nhiên là không rồi!

'Ha ha, được rồi, phúc họa của người khác đều có ông trời định đoạt, chẳng liên quan gì đến lão Quy ta cả! Cũng không biết tiên sinh tìm ta có việc gì... Nếu có cơ hội, ta cũng muốn gặp hậu nhân của Tiêu thị, xem mặt mũi ra sao....'

Lão Quy thầm tự an ủi mình vài câu. Mượn một phần ý cảnh được nhìn thấy năm đó khi nghe "Tiêu Dao Du", cộng thêm một ít phương pháp thủy tộc được Chính thần Xuân Mộc giang truyền thụ, hiện giờ tu hành của lão Quy ở phương diện thể xác và tinh thần đều đi vào quỹ đạo. Tuy cũng không tinh tiến quá nhanh, cũng không phải dạng mò mẫm trong sương mù, mà là con đường thênh thang, có thể nhìn thấy cảnh đẹp núi xa.

Đang lúc yên tĩnh, lão Quy đột nhiên có một cảm giác kỳ lạ. Lão chậm rãi mở mắt ra. Cảnh tượng lòng sông hơi u ám đục ngầu phản chiếu vào trong mắt, nhưng cũng không có gì đặc biệt. Tầm mắt lại chuyển. Sau đó, lão bỗng nhìn thấy có một đạo thân ảnh đứng ở bên cạnh. Lão Quy vừa nhìn kỹ, bèn lập tức hoảng sợ không thôi.

"Kế tiên sinh? Lão Quy Ô Sùng bái kiến Kế tiên sinh!"

Lão phun ra bong bóng làm chấn động sóng nước. Lão Quy ở dưới đáy sông vội vàng đứng dậy, làm ra dáng vẻ chắp tay, khiến cho bùn cát dưới đáy sông quấy đục ngầu một vùng nước. Nhưng khi nhìn kỹ lại, thân ảnh Kế Duyên lại không còn tồn tại, quả thực giống như ảo giác.

Cái này, cái này là sao?

"Tâm niệm tiêu dao, Thần cũng tiêu dao, dẫn Thần du động, dạo chơi cũng tiêu dao!"

Thanh âm nhàn nhạt của Kế Duyên lại vang lên trong lòng lão Quy, khiến lão hơi sửng sốt. Nhưng lão lập tức hiểu được, vừa rồi cũng không phải là ảo giác, cũng có thể không phải do thị giác nhìn thấy. Tuy lão không có năng lực lĩnh ngộ xuất sắc như Lục Sơn Quân, nhưng mấy trăm năm tu hành cực kỳ kiên định, cũng không phải hạng người tầm thường. Khi nghe thấy có tiếng nói trong lòng, lão ngay lập tức nằm yên dưới đáy sông một lần nữa.

Một hơi thở, hai hơi thở, mười hơi thở, hai mươi hơi thở. Một lát sau, loại suy nghĩ tiêu dao hiện lên lần nữa, nhưng cảm giác lần này mãnh liệt hơn so với lúc mới một mình tu hành. Thậm chí còn khiến cho lão Quy Ô Sùng có cảm giác phiêu phiêu bồng bềnh, muốn nổi lên lơ lửng.

Lúc này, lão Quy phát hiện ra mình lại thấy được Kế Duyên. Hắn vẫn đang đứng ở bên cạnh, khẽ gật đầu với lão.

"Đừng kháng cự. Ta dẫn một tia thần niệm của ngươi cùng đi dạo chơi một vòng."

Chỉ sau một câu này, lão Quy sinh ra một cảm giác kỳ lạ, vừa có thể cảm thụ bản thân vẫn đang tu hành, vừa phảng phất như mình đang chậm rãi nổi lên, lộ ra trên mặt nước. Lão đạp sóng đi theo Kế tiên sinh. Nếu vừa rồi lão còn rảnh rỗi mà cúi đầu liếc mắt nhìn một cái, có lẽ lão Quy có thể nhìn thấy thân rùa của mình đang ở trong lòng sông, nhưng giờ đã không kịp nữa rồi.

Về bản chất, cuốn sách "Du mộng" cũng có quan hệ nhất định với "Tiêu Dao Du". Vì lão Quy đang tu hành, thế nên đã giúp ích cho Kế Duyên dễ dàng hơn một chút. Hắn không phảo hao phí quá nhiều tâm thần là đã có thể dẫn dắt một tia thần niệm cùng đi dạo chơi.

Mặc dù hắn không rút kiếm trong mộng hay thi triển bất cứ một pháp thuật nào, nhưng thuật Du Mộng vẫn cực kỳ hao phí tâm thần. Ngoại trừ những lúc thử nghiệm cải tiến và một vài thời điểm cần thiết, Kế Duyên sẽ không tùy tiện dùng thuật này chỉ để chơi đùa. Mà lúc này xem như là một lần thử nghiệm khác, có thể nói là việc nhất định phải làm về mặt duyên pháp.

Mà với lần thử nghiệm này, cũng không biết có phải do lão Quy tu hành "Tiêu Dao Du" hay không, vậy mà hắn thật sự có thể dắt một luồng thần niệm cùng du ngoạn; phần còn lại chỉ còn là duyên pháp rồi.

Kế Duyên dẫn lão Quy đến Kinh Kỳ Phủ. Có lẽ vì hắn từng có ý nghĩ muốn giúp Doãn gia thay đổi tình thế, nhưng nhân tố này rất nhỏ, ít nhất cũng không phải nguyên nhân chính. Phần lớn nguyên nhân là do việc tu hành của lão Quy Ô Sùng. Kế Duyên chưa từng hỏi kỹ Doãn gia có kế hoạch gì hay không, nhưng cũng biết khả năng cao là Tiêu gia sẽ đại bại trong trận đấu tranh đoạt quyền lực này. Đến lúc đó, nếu Tiêu gia làm không tốt thì sẽ không còn tồn tại được. Có lẽ cửa ải hiện giờ xem như là thời cơ để lão Quy có thể cởi bỏ ân oán với Tiêu gia sau gần hai trăm năm.

Mặc kệ thời cơ này có phải là thích hợp nhất hay không, nhưng nói không chừng sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa. Nếu Kế Duyên đã nắm bắt được, vậy thì cứ thuận tay mà làm, coi như hắn đang giúp lão Quy giải quyết một phần duyên pháp hoặc nhân quả.

Trong đám chúng sinh hữu tình mà Kế Duyên từng gặp, lão Quy Ô Sùng là người lưu lại cho hắn ấn tượng rất sâu sắc. Lão một lòng hướng đạo, thế nhưng lại đi qua rất nhiều con đường oan uổng. Con đường tu hành gian khổ gập ghềnh, nhưng tâm hướng đạo vẫn không thay đổi. Bản tâm hướng thiện khó có được, dù khó khăn hơn nữa vẫn nguyện ý đi đúng đường. Cũng bởi vậy mà Kế Duyên có vài phần tán thưởng.

Giờ phút này, lão Quy thấy mình không bước đi nhưng lại có thể theo Kế Duyên cùng nhau bơi lên bờ. Nhưng chuyện này có bản chất rất khác với yêu hồn ly thể; lão còn tưởng rằng nguyên thần của mình xuất khiếu, không khỏi cẩn thận hỏi.

"Kế tiên sinh, lúc này ta đang là nguyên thần xuất khiếu sao?"

Nguyên thần chính là kết tinh của tinh thần, thần niệm và tinh thần của người tu hành tới một mức nhất định. Nó được sinh ra trong linh đài, cũng chính là kết quả của một loại linh giác áp đảo hồn phách thức thần, có thể chiếu sáng bản tính chân thật của bản thân, cao hơn hồn phách và thân thể. Tâm thần càng mạnh thì nguyên thần càng mạnh. Đối với người tu hành, nhất là người chính tu, nguyên thần có ý nghĩa trọng yếu.

Thực ra nguyên thần xuất khiếu cũng không quá khó. Ít nhất là với đạo hạnh của lão Quy thì lão có thể làm được, mượn cơ hội này để cảm ngộ thiên địa từ một phương diện khác. Nhưng mất đi sự bảo hộ của thân thể và hồn phách, nguyên thần sẽ yếu ớt hơn. Với những người tu hành nông cạn, nếu tùy tiện để nguyên thần thoát ra ngoài, một cơn gió lạnh cũng có thể đả thương đến nguyên thần. Cho nên nguyên thần xuất khiếu về cơ bản cũng chỉ là một loại lý do thoái thác. Mặc dù những người có đạo hạnh rất cao, thường thì cả đời cũng sẽ không để cho nguyên thần xuất khiếu rời xa, phần lớn là chủ đạo tu hành bằng thân thể và hồn phách.

Nghe thấy thanh âm thấp thỏm của lão Quy, Kế Duyên cười nói.

"Nguyên thần xuất khiếu quá mức nguy hiểm. Kế mỗ há có thể tùy tiện đi dạo chơi sao. Đây chỉ là một luồng thần niệm liên quan đến ý thức của bản thân ngươi mà thôi. Ngươi không cần lo lắng. Cho dù nó bị tan đi thì cũng chỉ thấy mệt mỏi một lát, sẽ không có gì đáng ngại."

"Đa tạ Kế tiên sinh đã giải thích nghi hoặc. Lần này tiên sinh muốn dẫn ta đi đâu?"

Kế Duyên mang theo lão Quy đặt chân lên đất liền, rồi đi về phía trước. Tầm mắt bọn hắn đã nhìn thấy hình dáng của Kinh Kỳ phủ thành.

"Đi gặp hậu nhân của bằng hữu ngươi, xem bọn họ hôm nay thay đổi thời thế như thế nào, có thể ngủ ngon hay không."
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com