Tất cả
Lạc Hoa Hữu Ý
Bắt đầu từ ngày đầu tiên quen biết, Tô Nhạn Quy chỉ biết, cuối cùng có một ngày, Ninh Giản sẽ giết hắn. Cho dù đang ở trong mê man, người này cũng thủy chung nắm chặt kiếm của y, có lẽ ngay sau đó, thanh kiếm này sẽ đặt ở trên cổ chính mình, thậm chí cắm ngập trong tim.

Tám năm trước là như thế, thời gian tám năm cũng không thay đổi được sự thật này. Tần Nguyệt Sơ trong lời Ninh Giản là ai, hắn không biết cũng không muốn biết. Người trong giang hồ cũng tốt, triều đình cũng được, kể cả là Ninh Giản, cũng đều chỉ vì kho báu mà thôi. Đúng vậy, kho báu. Nếu không vì kho báu thì đã tốt rồi, nếu không vì nó, hai người bọn hắn sẽ không phải chật vật khốn đốn như ngày hôm nay.

Hắn vẫn nhớ rõ những việc nhỏ giữa hai người. Hắn cùng y trước kia là bạn thân chí cốt của nhau, đi đâu cũng đều đi cùng nhau, dần dần nảy sinh tình cảm. Hắn cảm thấy sự tác động qua lại này, cũng là một biểu hiện thân thiết, mà Ninh giản hiển nhiên lại không thèm để ý chút nào. Sẽ chẳng nhớ rõ thời điểm nào làm như thế, sẽ chẳng nghĩ đến như vậy là đại biểu cho cái gì, sẽ chẳng biết bản thân có bao nhiêu khát khao được tiếp xúc thế này, chính là tùy ý làm, sau đó liền quên...

Bình luận truyện