Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Quyển 1 - Chương 14



Sau đó, tôi xin số điện thoại của Mạt Mạt, cô ấy không cho. Trong lúcđang thất vọng, Mạt Mạt lại bảo tôi đưa số điện thoại của mình cho côấy.

Vô cùng ngạc nhiên mà cũng hết sức vui mừng. Tôi luôn có cảm giác rằng, tôi và Mạt Mạt đang không trên cùng một độ cao, tôi thườngphải ngước lên nhìn cô ấy, thường phải cố gắng bò theo những dấu vết màcô ấy để lại nhưng làm thế nào cũng không theo kịp được gấu váy của côấy. Còn cô ấy lại thản nhiên mỉm cười, tôi thì lại băn khoăn suy nghĩrất lâu: nụ cười đó là động viên khích lệ hay chỉ là mỉa mai giễu cợt.

Buổi tối, nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được, cứ miên mannhớ về dáng vẻ và nụ cười của người con gái đó, nhớ về lời nói và hànhđộng của nàng khi ngồi uống trà, rồi sau đó lại suy tính xem, nếu lầnsau nhận được điện thoại của cô ấy, sẽ phải nói những gì, nói như thếnào mới thể hiện được phong độ phi thường của mình.

Với sự hiểubiết của tôi về cô ấy, nếu không có việc gì, cô ấy sẽ tuyệt đối khônggọi điện cho tôi. Mặc dù vậy, tôi vẫn nuôi một niềm hy vọng, giống nhưmột thanh niên mới lớn đang chạm vào ngưỡng cửa yêu đương, liên tụchướng tầm nhìn về phía chiếc điện thoại, mỗi tín hiệu dù nhỏ nhất củađiện thoại cũng ngỡ là cô ấy gọi để rồi lại thất vọng tràn trề.

Cái con bé đáng chết này, liệu có phải cô ấy đã quên tôi rồi không. Tôikhông dám đoán mò, cũng không dám nói thẳng, thậm chí còn không dám đặttên cho những tâm sự trong lòng mình là tình yêu nữa.

Uyển Nghithì đem vứt bỏ bộ quần áo mà Mạt Mạt trả lại, cô ấy nói sợ bị nhiễmbệnh. Tôi cảm thấy giữa những người con gái đẹp thường có một sự đố kịnhưng cũng không dám nói thêm gì nhiều.

Mạt Mạt không gọi điệncho tôi, một tháng đã trôi qua, tôi cũng không gặp cô ấy. Chỉ có thểnghe một vài câu chuyện liên quan tới Mạt Mạt qua lời kể của vài vịkhách quen của Blue 18: có người nói Mạt Mạt là một đứa con hoang, cóngười nói mẹ của Mạt Mạt là một kỹ nữ, lại có người nói Mạt Mạt là congái của một quan tham… Lâu dần, tôi cũng không còn chờ đợi Mạt Mạt nữabởi dù sao, bên cạnh tôi đã luôn có cô bạn gái xinh đẹp Uyển Nghi rồi.

Mẹ tôi cũng rất hài lòng về Uyển Nghi. Tuần trước, mẹ bị sốt cao phảinằm viện, Uyển Nghi còn lo lắng hơn cả tôi – đứa con trai ruột của bà.Cả đêm cô ấy thức trong bệnh viện, quan tâm, chăm sóc cho mẹ tôi. Mẹ tôi cảm động đến rơi nước mắt, khi đã khỏi ốm rồi, mẹ liền tháo chiếc nhẫnđang đeo trên tay ra, đưa cho tôi, bảo tôi trao cho Uyển Nghi.

Đó là món quà mà bà muốn tặng cho con dâu của mình.

Dần dần, cuộc sống của tôi lại quay về với vòng quay cũ, đi học, vềnhà, ăn cơm, ngủ, làm tình. Cuộc sống chung cùng với mắm muối dầu mỡ đãbiến Uyển Nghi từ một tiên nữ trở thành người nội trợ trong nhà. Ngàynày qua ngày khác, cùng với những bài tập lớn nhỏ liên miên của thầygiáo, dưới sự thúc ép của Uyển Nghi, cuộc sống cứ trôi qua một cách đơnđiệu như vậy. Tôi không còn mơ tưởng đến người con gái đã khiến cho mình hồn xiêu phách lạc hôm nào, chỉ có đôi khi, tôi vô tình nhớ tới nhữnggiọt nước mắt của cô ấy, nhớ tới đôi má lúm đồng tiền, nhớ tới kỷ niệmđược ngồi uống trà cùng với cô ấy.

Tôi vốn cho rằng, giữa tôi và cô ấy sẽ không còn chút liên hệ nào nữa, trong lúc tôi nghĩ rằng, cô ấy đã quẳng số điện thoại của tôi đi rồi thì tôi lại nhận được cuộc gọi từ Mạt Mạt.

Hôm đó, tôi đi uống rượu và hát karaoke cùng với UyểnNghi và những người bạn của cô ấy. Một người với tửu lượng tầm thườngnhư tôi, sau khi nâng cốc chúc vài vòng với các chị em đã bắt đầu cảmthấy hoa mắt chóng mặt. Lấy lý do muốn hát vài bài, tôi thu mình lại một góc phòng, ngồi nhìn mấy cô gái chơi đùa như đang phát cuồng cả lên.Ngoài Uyển Nghi ra, sáu cô gái còn lại quả là biết hưởng thụ và chơiđùa, oản tù tì uống rượu không thua gì cánh đàn ông. Một cô gái trong số đó có bài oản tù tì vô cùng thú vị, cô ấy vén tay áo lên, gân cổ lênhét lớn: “Chó ở núi Vũ Đương à; cưỡi cũng cưỡi không được à; cưỡi chiếcxe đạp cũ a; cùng nhau đi uống rượu à; rượu còn đắt hơn gạo a; nhất định phải uống say à!” Bài vè khiến các cô gái còn lại cười nghiêng cườingả. Uyển Nghi vốn không phải là một cô gái vô tư cởi mở như vậy, cô ấykhông biết chơi oản tù tì uống rượu nhưng cũng nắm tay lại, chơi trò đá, kéo, vải một cách nhiệt tình.

Tôi là người đàn ông duy nhất ởđây. Vốn dĩ, khi đám bạn bè rủ Uyển Nghi đi chơi, tôi đã nhất quyếtkhông đi cùng. Uyển Nghi nói, hôm nay là sinh nhật của bạn thân, mọingười đều đem theo người nhà đi cùng, còn nói là có thể cô ấy sẽ uốngsay nên muốn tôi đi cùng. Kết quả, đến nơi rồi mới biết, chỉ có mình tôi là đàn ông, tôi nghiễm nhiên trở thành mục tiêu trêu ghẹo của các côgái.

Vài lần đứng lên định về trước, Uyển Nghi lại kéo tay tôi nũng nịu đòi ở lại.

Uống thêm một chút nữa, các cô gái bắt đầu trở nên đầy hưng phấn, tháotung dây buộc tóc, quay cuồng, lắc lư theo điệu nhạc. Uyển Nghi cũng cởi áo khoác ngoài, để lộ hai cánh tay trắng ngần, đi chân không, dẫm lênghế sôpha, giơ cao cái đĩa trên tay hét lớn: “Mở đi! Mở đi!”

Tôi thầm kinh ngạc, không ngờ, một yểu điệu thục nữ lại có thể có nhữnghành động thô lỗ như vậy. Hình tượng trong sáng dịu dàng của Uyển Nghibỗng mất dần trong tâm trí tôi, thay vào đó là ý nghĩ chán ghét.

Tôi lại nhớ tới Mạt Mạt.

Giống như so sánh giữa ngọc sáng và đá cuội. Một viên ngọc đẹp nhưngnếu không may bị phát hiện ra một tì vết cũng có thể bị rớt giá một cách thê thảm; một viên đá bình thường nhưng vì nó kỳ lạ, khác thường cũngcó thể trở thành vật báu vô giá!

Uyển Nghi chính là viên ngọcđẹp bị phát hiện ra tì vết đó, còn Mạt Mạt lại chính là viên đá bìnhthường mà tâm hồn tôi đang hướng tới.

Tôi đang soi mói viên ngọc vốn tròn trịa hoàn mỹ nhưng lại bao dung với một viên đá chỉ le lói chút ánh sáng yếu ớt.

Bị dồn ép vào một góc cùng với tiếng hò hét, tiếng nhạc đinh tai nhứcóc, thêm vào đó là nỗi nhớ nhung về một người mà mình chưa nắm bắt đượclại càng khiến tôi cảm thấy cô đơn.

Chọn vài bài hát của VươngPhi, lại chọn vài bài hát của Trương Quốc Dung, đều là những bài hát cũđược giới trẻ ngày nay đưa vào lãng quên. Mắt nhìn vào màn hình, TrươngQuốc Dung đang nhắm nghiền mắt lại, tôi cất giọng hát đầy cảm xúc:“Chuyện cũ không nên nhắc lại … hãy giấu tình yêu nơi tận cùng của tráitim… hoặc giả anh có thể quên đi nỗi đau, nhưng sao anh lại không thể dễ dàng quên được em…” Hát xong, tôi lại có cảm giác muốn khóc. Chính tôicũng ngạc nhiên vì điều đó. Thực ra, khi tôi hát những bài tình ca khiến người ta rơi nước mắt ấy, trong đầu nghĩ nhiều quá, những lời nói tôiđã từng trải qua, rối ren nhưng lại rõ ràng, không có điều gì đặc biệt,không có trình tự, không được phép giá như. Tôi không ủy mị hát cho aicả, tôi chỉ cảm động vì những tình cảm ngọt ngào mà tôi có được, tôi chỉ một lần lật giở lại ký ức khiến người ta giật mình, hoặc là tươi đẹphoặc là chua xót, hoặc những lời hẹn hò hoặc những lời nói dối. Trên màn hình, hình ảnh Trương Quốc Vinh hiện ra với đôi mắt buồn đa tình, gióthổi làm bay mái tóc của những người trong clip đó, tôi đồng thời cũngnhớ lại những chuyện đã qua, bỗng nhiên thấy lòng mình nhói đau, cộngthêm chút hơi men có sẵn trong người, nước mắt tôi cứ thế rơi xuống.

Chưa kịp lau khô nước mắt, tôi không may bị một cô gái trong phòng bắt gặp, lớn tiếng trêu đùa một hồi.

Uyển Nghi lại cho rằng, vì cô ấy không muốn tôi về trước nên tôi ngồiđó tức giận. Cô ấy cảm thấy bị mất mặt, nhăn mặt lại nói với tôi: “Saothế! Chưa thấy người đàn ông nào nhỏ nhen như vậy!”

Tôi không thể giải thích rõ ràng được, lấy cớ muốn ra ngoài hút điếu thuốc. Uyển Nghi cũng không ngăn cản.

Vừa bật lửa châm điếu thuốc, tiếng chuông điện thoại di động liền vang lên.

Nếu không bị mấy cô gái chế nhạo khiến cho xấu hổ, nếu không phải đangcô đơn trước cửa quán karaoke, nếu không phải là những bản tình ca buồncủa Trương Quốc Dung, nếu không phải trong lòng đang trống trải vì nhớmột người… Nếu không vì những yếu tố đó, dù cô ấy có gọi điện thoại đếncho tôi vào lúc nào, tôi cũng không cảm kích mà cảm tạ đấng ân trên nhưvậy. Cảm ơn thượng đế, sau một tháng lại cho tôi được nghe thấy giọngnói của em. Dù rằng, giọng nói trong điện thoại lúc ấy không một chúttình cảm nào nhưng khi nghe thấy nó, tôi vẫn cảm thấy trong trẻo rungđộng lòng người hơn bất cứ thứ gì khác.

“… Tôi là Ngải Mạt, anh có mang theo tiền không?”

“Em cần bao nhiêu?”

“Hai vạn.”

“Ngay một lúc, anh không có nhiều như vậy… ” Tôi không suy nghĩ xem tại sao cô ấy cần tiền, cần tiền để làm gì, tôi chỉ hận mình không phải làđại gia, không thể mở hầu bao một cái là có ngay được số tiền mà cô ấycần. Cảm giác của tôi lúc đó là gì nhỉ, là lo sợ cô ấy sẽ không cần tôinữa. Một khi cô ấy đã yêu cầu, tôi chỉ hận một nỗi không thể đập tanthân thể mình ra mà đáp ứng cho cô ấy.

“Anh có được bao nhiêu?”

“Tám nghìn thôi.”

“Bây giờ anh mang ngay tiền tới Blue 18. Tôi đứng ngoài cửa đợi anh.”

Tôi lập tức nói được, anh sẽ đến ngay mà không hề mảy may suy nghĩ điều gì.

Tắt máy đi rồi tôi mới nhớ tới Uyển Nghi, trong lòng tôi cũng có chút phân vân nhưng rồi lại quyết định đi rút tiền.

Ban nãy, vì được gặp nữ thần của mình, tôi không kịp suy nghĩ gì nhiều. Tài khoản trong ngân hàng của tôi bây giờ chỉ có vẻn vẹn 8 nghìn đồng,nếu rút hết ra đưa cho cô ấy sẽ đồng nghĩa với việc tháng sau tôi phảinhịn đói cả tháng. Tôi không thể ngửa tay xin tiền của Uyển Nghi được.

Tôi do dự một lát, hay là chỉ đưa cho Mạt Mạt 5 nghìn, giữ lại 3 nghìn đồng.

Suy nghĩ hồi lâu, tôi lại sợ ngộ nhỡ Mạt Mạt gặp phải chuyện gì rấtnguy cấp, thế là tôi nghiến răng, rút hết sạch số tiền trong tài khoảncủa mình.

Giơ tay vẫy một chiếc taxi rồi đi về hướng Blue 18.Ngồi trên xe, tôi nhắn tin cho Uyển Nghi nói rằng một người bạn gặpchuyện rắc rối, tôi phải đi đến đó, gửi đi xong rồi tôi cũng không nhậnđược tin nhắn trả lời.

Tôi không còn chút lưu tâm nào với UyểnNghi nữa. Tôi ôm gọn 8 nghìn đồng tiền sinh hoạt phí cộng tiền kiếm được do tham gia viết công trình cùng thầy, vừa đi vừa nhủ thầm: Được rồi,Mạt Mạt, yên tâm, không có chuyện gì nữa rồi, anh đang đến đây.

Quả nhiên, Mạt Mạt đang đứng ngoài cửa đợi tôi. Nhìn thấy tôi, cô ấykhông nói gì cả, giơ tay đón gói tiền tôi đưa cho rồi quay người bướcvào trong. Tôi vội đi theo cô ấy, không kịp hỏi thêm điều gì.

Cô ấy đi vào một căn phòng sang trọng đã được bao riêng, bên trong có bốn năm người đàn ông không rõ lai lịch đang ngồi đó.

Mạt Mạt ném gói tiền trên bàn, lạnh lùng nói một câu: “Tám nghìn.”

Tôi tự cảm thấy hổ thẹn, cũng may là tôi đã không chỉ đưa cho Mạt Mạt 5 nghìn đồng, nếu không, tôi đã phải xấu hổ vì lời nói và hành động không nhất quán của mình.

“Mới chỉ có tám nghìn?” Người đàn ông ngồigiữa trên ghế sô pha chậm rãi đảo mắt qua gói tiền trên bàn, khinh miệtnói: “Sao, còn một vạn hai nữa, cô em định lấy thân mình ra trả nợ haysao?”

“Cô ta mà cũng đáng giá một vạn hai ư? Được ngủ cùng đạica của chúng ta đã là phúc phận tu được từ kiếp trước rồi!” Một ngườiđàn ông khác lập tức phụ họa theo.

“Đáng chứ! Đáng chứ!” Tênđược gọi là đại ca đó lim dim mắt ngắm Mạt Mạt từ đầu tới chân, ánh mắthắn dường như đang muốn ăn sống nuốt tươi cả thân hình cân đối, mềm mạikia của Mạt Mạt, “Chỉ ba chữ Ngải Mạt Mạt cũng đáng giá vạn hai támnghìn rồi mà. Có đúng không, tiểu Mạt Mạt!”

“Đúng! Đúng! Đại ca quả là người có cặp mắt tinh tường!” người đàn ông ngồi bên cạnh lại bắt đầu gật đầu tán dương.