Tất cả
Kiếm Ca

Phóng ngang trên mặt bàn là một bảo kiếm, dưới ánh nến trong đêm tán phát ra ánh quang mang lạnh lẽo sắc nhọn.Ngồi mé phía đông là một nữ tử mình vận tố y, ước chừng nàng vào khoảng hai tám hai chín tuổi. Thế nhưng ngay cả thiếu nữ cũng không mong có được sắc đẹp diễm lệ như nàng. Khi nàng không mở miệng thì mặt mày bình thản, cũng không thấy được ngũ quan xuất chúng như thế nào, khi nàng vừa lên tiếng, chỉ một lời thôi, lại phảng phất như có một thứ tinh thần lưu động, làm cho khuôn mặt tràn đầy dáng vẻ động lòng người thật khó biểu lộ bằng lời.


Ngồi phía đối diện với nàng là một nam tử cũng đã gần đến tuổi nhi lập , vận bạch bào, mang trường kiếm, mặt mày tươi cười rắn rỏi pha màu sương gió. Đồng hồ nhỏ giọt, nến đỏ cháy tàn, hai người nói đến khi cao hứng, nữ tử chợt hất tay, dáng vẻ oai võ mà cười: “Trầm Tuân, cứ theo quy củ trước đây mà so kiếm nhé!” Mời các bạn cùng theo dõi chuyển biến gay cấn tiếp theo của truyện Kiếm Ca.


Bình luận truyện