Tất cả
Kiếm Cá Khất Cái Dưỡng
Nam Cung Hãn La rửa mặt xong đi vào trong phòng nhìn đến tiểu tử kia đang ngồi trên giường mình. Không nói gì, thoát y phục, tủm tỉm tiêu sái đến bên giường, Nam Cung Hãn La đem tiểu tử kia nhét vào trong ổ chăn, chính mình cũng theo vào, ôm tiểu tử kia vào trong ngực.

Cảm giác được tiểu tử kia cứng ngắc, lại không nói toạc ra, chính là giống như dỗ trẻ con vỗ vỗ lưng nó, chờ nó chấn tĩnh lại. Ngửi thấy mùi tóc thơm ngát của tiểu tử kia, ôm thân hình mềm mềm của nó, so với cái gối ôm bỏ đi kia thì tốt hơn bao nhiêu lần. Nam Cung Hãn La thỏa mãn ôm chặt hài tử hơn.

Hắn thích ôm đồ vật này nọ ngủ, tật xấu này theo hắn ít nhất đã 15, 16 năm rồi, gối ôm thay đổi một cái lại một cái. Hôm nay lúc được ôm tiểu tử kia, hắn liền cảm thấy mềm mềm thoải mái, đây là lý do mà hắn không an bài cho tiểu tử kia phòng riêng mà lại cùng nó ngủ trong phòng này. Chờ tiểu tử kia thả lỏng, Nam Cung Hãn La nhẹ nhàng hỏi một câu, lại không nghe thấy tiểu tử kia trả lời, cẩn thận nhìn xuống, nguyên lai vật nhỏ kia đã ngủ rồi. Nam Cung Hãn La không khỏi buồn cười, quả nhiên vẫn là cái tiểu hài tử a.

Bình luận truyện