Không Thịt Không Vui

Quyển 2 - Chương 62-1



Không dây dưa với tôi lâu, lúc chạng vạng tối, Hà Truân liền đi tham gia hội của bọn trùmbuôn lậu ma túy mỗi năm tổ chức một lần.

Đúng thời gian đã hẹn, bác sĩ con vịt tới gặp tôi.

Cách ra ngoài vô cùng đơn giản – đánh ngất một tên thủ vệ, thay quần áo

của anh ta, tôi cúi thấp đầu xuống đi ra ngoài cùng với bác sĩ con vịt.

Rời khỏi nơi đóng quân của quân đội Hà Truân tầm một km, có thể nhìn thấyngay một chiếc xe quân đội đỗ ở ven đường mà bác sĩ con vịt đã chuẩn bịsẵn từ trước.

Ngay cả xe quân dụng mà cũng lấy được thì quả thật bác sĩ con vịt là một nhân tài hiếm có.

Hắn là tài xế, ta là hành khách, theo xe phát động, quay đầu lại nhìn càngcách càng xa nơi đóng quân, ta một khỏa hắc tiêu tiêu lòng của bắt đầunhảy lên nhảy giường.

Anh ta là tài xế, tôi là khách, xe chạy,quay đầu lại nhìn, thấy càng ngày càng cách xa nơi đóng quân của quânđội Hà Truân , trái tim tôi bắt đầu đập dồn dập, hồi hộp, phấn khích…

Cuối cùng thì tôi cũng sắp thoát ra ngoài rồi! ! !

“Không bỏ được hả?” Thấy tôi quay đầu lại nhìn, bác sĩ con vịt cười cười hỏi.

Hơn nữa, nụ cười đó lại hết sức đáng ghét, đáng ăn đòn!

Không bỏ được Hà Truân sao? Tôi vội vàng lắc đầu.

Khẩu vị của Hà Bất Hoan tôi đây cũng không quá nặng.

“Nói thật, tôi không phải nhớ tới cô cùng với anh ta ….” Đừng nghĩ bác sĩcon vịt rất nhu nhược, phong cách lái xe cũng vô cùng hào phóng, dùngmột tay để lái xe làm xe chạy như con quay, tôi không thể không kéo thật chặt dây an toàn để khỏi bị văng ra ngoài.

“Ngàn vạn lần đừngnói cho tôi biết là anh đang nghen nhé!” Có thể bình tĩnh xem hết cảnhnóng cấm trẻ em của tôi và Hà Truân trong đầm nước ngày ấy mà sẽ nghensao? Dù là quỷ đại gia, quỷ tổ tông cũng chẳng tin.

“Cũng khôngphải là nghen, chẳng qua Hà Truân thật sự là người khó khống chế, nếunhư bị cô nạp vào hậu cung thì anh ta sẽ đem lại cho tôi không ít phiềnphức.” Đang nói chuyện, phía trước có một cái ngã ba, bác sĩ con vịt bất ngờ chuyển tay lái, tốc độ quá nhanh làm cho thịt ở trên mặt tôi đều bị ly tâm rồi.

“Nếu như tôi và anh ta thật sự có chuyện gì đó, anhcho rằng anh ta còn có thể giữ lại cái mạng nhỏ của anh sao?” Dù là aithì cũng sẽ không tin tưởng Hà Truân là người lương thiện như vậy.

Anh ta là một người kiêu hùng nhất, chính là version 1 của người mà “thàphụ người trong thiên hạ chứ không cho phép thiên hạ phụ ta”.

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết, Hà Truân cho rằng anh ta có quyền có vô sốphụ nữ nhưng tôi chỉ có thể có một người đàn ông duy nhất là anh ta.

Loại ý nghĩ này, trong xã hội tư bản thật vô cùng lãng phí, thật sự không thể thực hiện được.

“Sau khi anh ta đối phó với kẻ gian phu là tôi xong thì tôi hiểu rõ rằng anh ta cũng chẳng tốt hơn cái rắm là bao.” Bác sĩ con vịt cũng là ngườihiểu rõ Hà Truân.

Càng về đêm, cách trạm kiểm soát một khoảng nhất định, đoạn đường này hết sức vắng vẻ, tâm trạng của tôi có chút phức tạp.

Đầu tiên là được giao nhiệm vụ làm thích khách, ai ngờ lại ám sát khôngthành công, lại còn bị thất thân mấy lần, đúng là lỗ to rồi!

Hơnnữa, nói thật, kể từ lúc xảy ra quan hệ với Hà Truân trở đi, dù có chotôi cơ hội giết anh ta thì tôi cũng không thể ra tay được.

Dù sao cũng đều là những đồng chí cùng làm cách mạng, sao có thể nói giết một người xa lạ là có thể giết ngay được chứ?

Có câu nói rất đúng: “Mua bán không thành nhân nghĩa tại.”

Tục ngữ còn có câu: “Nhất dạ phu thể bách nhật ân.”

Dĩ nhiên, đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi muốn liều mạng trốnthoát khỏi nơi này – nhiệm vụ không thể hoàn thành thì còn ở đây làm gìnữa chứ?

Bác sĩ con vịt không chỉ lái xe nhanh mà nói nhảm cũngrất nhiều, anh ta nói một cách mập mờ: “Ngày đó, cô đi cùng Hà Truân tới hồ nước thật làm cho tôi bất ngờ phát hiện ra cô cũng có một mặt mềmmại đáng yêu như vậy.”

“Quá khen.” Tôi hừ hừ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng bác sĩ con vịt lại kề sát mặt vào tôi, đưa ….ướt át, trơn mềm liếm liếm chỗ nhạy cảm sau tai tôi.

Nói thật, bác sĩ con vịt quả nhiên lợi hại, trong nháy mắt đó, xương tủycủa tôi hóa thành nước hết, lay đông, nghiêng ngả theo xe.

Tôicũng không so đo, nhưng anh ta lại còn dám kéo một tay của tôi đặt lêncon vịt nhỏ của anh ta, mặt mày sáng chói mê ly nói: “Cô có thể dịu dàng với tôi một lần như vậy không?”

Nhìn một tay còn lại đang điều khiển xe của anh ta, tôi hốt hoảng sợ hãi đến nỗi nghẹt thở.

Xe hư người chết đấy, coi như anh ta không quý trọng mạng sống của anh ta thì tôi vẫn còn muốn giữ gìn mạng sống của mình lắm!!!

Tôi phản xạ có điều kiện, nghiến răng kèn kẹt, muốn bóp vỡ viên tròn tròn của anh ta.

Nhưng từ kinh nghiệm quý báu, đau nhức tới mất hồn lần trước, bác sĩ con vịtđã có thể đoán được chiêu thức trừng phạt của tôi – anh ta nắm cổ taycủa tôi thật chặt.

Cứ như vậy, năm ngón tay của tôi như bị húthết sức lực, không có cách nào có thể gây ra hành động nào thực sự uyhiếp tới cục cưng của anh ta.

Quả thực là con vịt này quá mứccan đảm, cũng sắp ra ngoài được rồi, số mạng chịu khổ của tôi cũng sắpkết thúc rồi. Lý nào tôi phải dễ dàng tha thứ cho sự phách lối của anhta cơ chứ?

Một tay khác âm thầm chuẩn bị cho anh ta một quả đấm thật đau vào sống mũi.