Không Thị Tẩm? Chém!

Chương 19



Nghe nói phương pháp đấutranh của nữ nhân hậu cung, từ xưa đã đa dạng phong phú, sửa cũ thành mới, từkhi Ngọc Tranh quận chúa đến, khiến cho người cổ hủ như ta được mở rộng tầmmắt.

Tần Ngọc Tranh đến từ hoàng tộc, Duệ Vương Phủ có thể so với một hậu cung nhỏ,nhờ tai nghe mắt thấy mà nàng học tinh thông, càng đấu càng khiến ta thảm bại.

Tuyệt chiêu một: ác nhân cáo trạng trước.

Ngày thứ hai nàng ở trước mặt Yến Bình vén tay áo của mình lên, chỉ vào nhữngvết roi nhìn thấy giật mình trên cổ tay trắng của nàng, đau đớn tố giác hành viác liệt của ta.

“Yến lang, ngươi nhất định phải nói vài lời công đạo cho ta. Hôm qua ta tại cửara vào nhà An tiểu lang đợi hắn một ngày, thật vất vả chờ đến hắn, chỉ cầu hắnlúc đi du ngoạn với ngươi có thể mang ta theo, sao biết... Sao biết hắn giấungười đánh ta mấy roi...” Vì biểu hiện ra vẻ thương tâm nhất, phối hợp vũ khíkhông thể thiếu là nước mắt và một chút oằn bả vai như không chịu nổi gánhnặng.

Lúc ấy ta liền choáng váng!

Cái gì gọi là đổi trắng thay đen, trả thù, tháng sáu tuyết rơi, hàm oan khôngtỏ a?

Ta chính là ví dụ sống sờ sờ máu chảy đầm đìa!

Chiêu số giống nhau, nếu như giờ phút này ta kéo tay áo cho Yến Bình xem vếtthương trên cánh tay ta, hắn nhất định sẽ cho rằng thương thế kia là do cha tađánh.

Dù sao ham mê của nhiếp chính vương đại nhân ngoại trừ uống rượu với Binh bộlão Thượng Thư, còn lại một cái chính là ném then cửa chơi tiện thể đánh contrai độc nhất của mình...

Trong triều đều biết.

Nữ nhân, đang cùng tình địch tranh đấu, hung ác với mình một chút, có đôi khiquả thực là biện pháp quyết thắng vô địch a!

Kiệt xuất nhất trong phương diện này, có một vị nữ hoàng bệ hạ ở rất lâu trướcđây, là Tắc Thiên đại đế đã bóp chết con gái của mình[50], gầnđây thì còn có Ngọc Tranh quận chúa - Duệ Vương Phủ.

Ta trơ mắt nhìn xem Yến Bình ôn nhu kéo xuống tay áo của nàng, trong mắt mềmmại như muốn thấm ra nước, quay đầu lại dùng loại ánh mắt như mùa đông giá rétlạnh lùng nhìn ta.

Kỳ thật không cần Yến Bình trách cứ, bản thân ta hận đến không thể tự sát choxong. Lo lắng đến cha ta sau trăm tuổi không người cung phụng hương khói, tavẫn nhịn xuống.

Tuyệt chiêu hai: thích hợp moi ra khiếm khuyết của tình địch.

Mọi người đều biết, ta là nam nhân.

Nam nhân đương nhiên là tục tằng hào phóng.

Từ xưa tới nay, vì gắng đạt tới mức độ chân thật nhất trong chuyện giả trangnam nhân, ta đã quen đi theo cha ta học tập, thế cho nên có đôi khi ta vụngtrộm đi theo sau lưng ông lặng yên không một tiếng động bắt chước hình dángđộng tác của ông, bị Đồng bá thấy được, cười mãi.

Về sau có một lần bác nói: “Tiểu lang, cậu làm một bộ râu dài như lão gia ởtrên mặt, lại mặc áo choàng của lão gia, giơ tay nhấc chân thật chẳng khác gìlão gia.”

Lúc ấy ta đang học cha ta ném then cửa chơi, dưới sự kích động đã học quen từcha ta, làm động tác vung lên, nhìn cũng không nhìn ném ra ngoài cửa.

Chỉ nghe hét thảm một tiếng, lập tức thầm hô không xong, thăm dò nhìn rangoài... Vừa ném vào cha ta đang bước vào...

Ông thường thường quen ném then cửa, lần này nhân vật đột nhiên thay đổi, phảnứng có chỗ chậm chạp, kết quả là bị đập vào sau đầu, lập tức nổi lên cục u lớn.

... Ừ, cha còn phải luyện phản ứng nhạy bén thêm nữa!

Đương nhiên ta lại bị hành hung.

Bởi vậy ta từ chỗ cha ta học được, ngoại trừ hận không thể tìm người đến để thểhiện độc đoán, hung hăng ức hiếp một phen, còn lại đúng là chủ nghĩa bá quyềndùng vũ lực trấn áp. Về phần dụ dỗ... Nghe nói ông thường ở trên triều dùngchiêu này với kẻ thù chính trị, dù sao phản đối ta dùng, trước mắt ta còn chưacó học được.

Đối với Yến Bình, hiển nhiên không thích hợp vũ lực trấn áp.

Nhưng Tần Ngọc Tranh, lần đầu khiến cho ta thấy được dụ dỗ cũng có thể phongcách đa dạng, các kiểu kỹ năng đều đủ, quá trình đủ màu khiến nam nhân toàndiện bị đánh chết trong vẻ dịu dàng của nàng, chôn vùi nửa đời, tước vũ khí đầuhàng —— nếu nàng không phải tình địch của ta, ta chắc chắn sẽ vỗ tay tánthưởng!

Từ sau ngày nàng khóc lóc kể lể, mỗi lần đi đâu, mười phần có thân ảnh củanàng.

Trời mưa nàng sẽ cho Yến Bình mang một cái áo khoác tự mình làm.

Trời nắng nàng sẽ cho Yến Bình một bát canh hạnh nhân nấm tuyết giảm nhiệtnhuận phổi.

...

Sau đó ta liên tiếp bại trận tan tác, chỉ hận không thể hóa thân nữ tử ôn nhusăn sóc, làm bạn Yến Bình.

Chỉ là không đợi ta nghĩ đến diệu pháp phản kích, tin tức đoạt nam nhân với TầnNgọc Tranh liền huyên náo cả triều đều biết.

Cha ta giận dữ.

Hiện tại cha quyền cao chức trọng, chính sự quấn thân, chờ ông thật vất vả rútra thời gian về nhà, đã là lúc hoàng hôn, nhà nhà đều đã lên đèn.

Ngày hôm đó trùng hợp thân thể Tần Ngọc Tranh bệnh nhẹ, ở trong phủ tĩnh dưỡng,ta cảm thấy cơ hội trời ban, cùng Yến Bình hẹn ước chèo thuyền hồ Đông vào đêm,không ngờ lại bị cha ta ngăn ở cửa nhà, hét to một tiếng: “Nghịch tử, chạy điđâu?” Lập tức ta sợ tới mức hồn phi phách tán.

Ta theo ánh đèn dò xét thấy mặt xanh trắng đan xen của ông, nịnh nọt qua cườidìu hắn: “Con thấy trời chiều rồi, ra cửa phủ đợi cha!”

“Miệng lưỡi trơn tru!” Ông hừ lạnh một tiếng, đẩy ta ra, đi nhanh vào cửa, “Tacoi ngươi không giống bộ dáng nghênh ta, ngược lại là bộ dạng đi nghênh tiểu tửYến gia.”

Chân ta cứng đờ.

Từ khi cha ta trở thành nhiếp chính vương, dăm câu ba điều đều là muốn ta cáchxa Yến Bình.

Cả Đồng bá cũng tận tình khuyên bảo ta: “Tiểu lang, cha con họ Yến, lớn là cáogià, nhỏ là cáo con, cậu còn trẻ không thấy rõ, tốt nhất là cách xa bọnhọ!”

Trong triều tranh quyền đoạt lợi từ trước đến nay đều không quan hệ với ta,loại lời này ta cuối cùng vào tai trái ra tai phải. Nhưng hôm nay hình như charất giận, ta nào dám lắm miệng, bị ông níu lấy lỗ tai kéo vào trong nhà, lạithét ra lệnh tuỳ tùng An Thanh đóng chặt cửa phủ, trông rất giống đóng cửa đánhchó...

—— ta biết rõ, lúc xuân về hoa nở ngẫu nhiên cũng sẽ có mưa đá, ngày hè muônhoa đua thắm khoe hồng ngẫu nhiên cũng có mưa rào sấm chớp, tuy hôm nay ta cùngvới Yến Bình còn chưa có lưỡng tình tương duyệt hay hứa hẹn chung thân, cho dùcha ta kiên trì muốn làm kẻ ác, cầm then cửa trong tay đánh ta quanh sân, tacũng chỉ coi là thử thách nho nhỏ trên đường tình yêu của ta.

Một đêm này, lúc ta mang theo một thân thương tích, trèo tường trốn ra, đến hồĐông, đã là giờ hợi.

Ta cứ nghĩ Yến Bình sớm đã rời đi, tuy trong lòng vô cùng ảo não, nhưng nếu nhưđêm nay không thể đến hồ Đông một chuyến, ta tất nhiên sẽ trắng đêm cũng khóngủ.

Trên mặt hồ, lẳng lặng đỗ vài thuyền hoa, ngọn đèn dầu đều tắt, ta thất thầnngồi ở bên cạnh bờ, cảm giác đau đớn ở từng vết đánh, nhưng tất cả chuyện nàyđều chống đỡ không được thương tâm lạc lõng trong lòng.

Đang lúc ta hối hận, xa xa ẩn ẩn có con thuyền nhỏ rẽ nước mà đến, ngọn đèn dầutrên trên thuyền lúc mờ lúc tỏ, nhưng vô luận thế nào ta cũng không thể nhìnnhầm nam tử cầm chèo đứng trên thuyền.

Ta ngơ ngác ngồi ở bên cạnh bờ, khiếp sợ đến miệng cũng không thể khép lại...Yến Bình rõ ràng chưa từng rời đi, tại hồ Đông đợi ta một buổi tối... Loại vuisướng phát cuồng này không thua gì ngày nào đó Tiểu Hoàng ngủ dậy, choáng đầu,hạ đạo thánh chỉ tứ hôn cho ta, tân lang tự nhiên là Yến Bình.

Ước muốn vô cùng mà đạt được sau khi tưởng lỡ, ta thiếu chút nữa vui quá màkhóc!

Đến lúc ngồi ở trên đò nhỏ, ta còn có chút lâng lâng, vừa rồi hắn không hềkiêng kị như ngày thường, vươn tay đỡ ta lên thuyền... Ta vụng trộm đưa taytừng bị hắn cầm đến sau lưng, dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt ve chỗ đó, như vậygiống như ta đang vuốt ve tay của hắn... Da thịt kề nhau ấm áp làm toàn thân tađều nóng lên, gò má như lửa đốt, nhưng vui sướng trong lòng vừa tràn ra, nhưthế nào cũng không ngăn được.

Ta không có dũng khí nhìn thẳng tròng mắt của hắn, mượn cớ dò xét mọi nơi đểche dấu đỏ mặt.

Trên thuyền, rượu và đồ nhắm đều đủ, bốn bờ tĩnh mịch không tiếng động, gió mátđêm hè chậm rãi thổi qua, ta dần dần tỉnh táo, thật cảm giác được đêm dài, cơhội khó được, còn ngơ ngác như vậy nữa chắc chắn lãng phí một đêm tốt đẹp nhưvậy.

Đánh bạo bảo hắn đàn ra một khúc Phượng cầu hoàng cho ta nghe, tuy hắn hơi nhíumày, nhưng chỉ trong nháy mắt, vẫn quay qua đánh đàn...

Ta si ngốc nhìn qua hắn, thời gi­an giống như dừng lại, toàn bộ thế giới chỉ cótiếng đàn của hắn, hắn cùng với ta... Chưa bao giờ có một khắc khiến cho ta cảmgiác yên bình vui sướng như vậy, năm tháng yên lành.

Ngón tay hắn tung bay trên dây đàn, hai con ngươi mỉm cười nhìn ta, không biếtsao, đầu ta choáng ngất, bật tới hôn một cái trên môi Yến Bình.

Hôn xong ta liền ảo não chết...

Ba năm trước đây ta mười bốn tuổi, bên đường cưỡng hôn hắn.

Ba năm sau ta mười bảy tuổi, thừa dịp hắn không sẵn sàng lại hôn hắn.

Nhưng kết quả, hiển nhiên là giống nhau, có lẽ hắn lập tức sẽ một cước đá taxuống nước... Ta cúi đầu, chờ đợi hắn tung người, lại lưu loát thể hiện ra tìnhcảnh thần tốc tung chiêu mấy năm nay...

Nhưng hắn không làm thế.

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, ngay sau đó, cằm của ta bị nâng lên, tabị ép ngửa đầu nhìn hắn, dưới ánh trăng giống như ánh sao đầy trời đều chìm đếntrong mắt của hắn, sáng kinh người. Trong đôi con ngươi ôn nhuận tràn ngập vuivẻ yêu thương... Hắn cúi người, mang theo ánh mắt từ trên nhìn xuống không đểcho kháng cự, nhẹ nhàng ngậm lấy môi ta.

Trong đầu của ta ầm ầm rung động, chỉ cảm thấy toàn thân khẽ run, tay chân đềutê dại, không có lấy một chút khí lực nào, vui sướng tột cùng đánh thẳng vàođầu óc ta, ngay lúc đó, ta hận không thể nguyện ý đi chết vì hắn...

Đau đớn trên lưng sớm đã không cảm giác, tiếng thét tức giận của cha bị lãngquên, đây là thời khắc ngọt ngào mê mẩn run rẩy, là kết quả ta mong đợi mườinăm. Là ta từng chút từng chút nhìn hắn lớn lên, xa xa lưu luyến, mỗi ngày đềucầu nguyện thời gi­an sau này có thể cùng hắn, lúc nào cũng nguyện ý đem tínhmạng kính dâng cho hắn, cả đời nguyện ý phủ phục dưới chân hắn mặc cho hắn saisử, chỉ vì đổi lấy một nét cười nơi hắn...

Tối nay có lẽ người phàm đang ngủ, chư thần nhìn xuống, nghe theo nguyện vọnghèn mọn của ta, cho nên tại thời khắc này ta thỏa mãn...