Tất cả
Không Thị Tẩm? Chém!
Chuyện thật ra là như thế này, Tiểu Hoàng nhà ta nuôi có trộm một cái đùi gà nhà người ta, kết quả ta bị bắt vào ngục. À, đương nhiên,trong quá trình đó có vài phần rất khúc chiết. Chủ nhân đùi gà quyết không buông tha, muốn Tiểu Hoàng con ta trả cho hắn một cái chân-thuận tiện nói rõ, Tiểu Hoàng nhà ta không phải chó Tiểu Hoàng, là người.Đùi gà và chân người, sao có thể đánh đồng? Đây không phải là chủ nhân đùi gà chiếm lợi lớn của ta sao? Hắn cũng thật đen tối!


Một vị vua ăn sung mặc sướng ngày nào giờ chỉ vì một cái đùi gà mà bị tống giam.Một tướng quân oai dũng ngày nào giờ một người đi đôi giày cỏ hở cả ngón chân, mặc chiếc áo choàng vá chằng vá chịt.


Giang sơn đổi chủ, cuối cùng thì "chàng tướng quân" ấy cũng rũ bỏ được lớp vỏ nam nhi, trở lại nguyên hình là một nữ tử thiếu nữ tính. Là trọng phạm của triều đình, nàng dắt theo ông vua con trốn đông trốn tây. Trốn một hồi tưởng chết đến nơi thì chẳng hiểu sao lại đứng trước long sàng của tân hoàng rồi?


"Ngươi cũng chẳng phải lần đầu ngủ trên giường của trẫm, còn không mau qua đây?"
“Bệ hạ, tội thần không phải phi tần hậu cung của người, không có nghĩa vụ thị tẩm!”
“Ồ vậy sao... An Dật quả là rất có khí tiết mà! Nếu đã không muốn thị tẩm, dám kháng chỉ, vậy lôi ra ngoài chém!”

Bình luận truyện