Không Kịp Nói Yêu Em

Chương 27



Lúc Chu Cử Luân nhận được điện thoại làđã bảy,tám giờ sáng.Thư kí riêng trực ban Uông Tử Kinh vô cùng lo lắngnói: “Tối qua Doãn tiểu thư bỏ trốn rồi,Cậu sáu đang nổi trận lôiđình,đuổi hết tất cả cảnh vệ trực ban,ngay cả đội trưởng Thẩm cũng bịliên lụy,đến bây giờ vẫn đang điều tra ai đã thả người,e rằng sẽ xảy rachuyện”.Chu Cử Luân vội nói: “Tôi lập tức đến ngay”.

Tuyết rơi cả đêm,đến sáng hôm sau mớidứt,trên đường tuyết tích dày một tấc,xe chạy qua có tiếng roạt roạt,tốc độ không nhanh.Lúc Chu Cử Luân đến,xa xa đã thấy ba bốn chiếc xe đỗdưới lầu,giống như con bọ cánh cứng nằm trong tuyết.Phía tây căn nhà đólà đón hướng bắc,rất nhiều người đã đông cứng đến tái mặt,cơ thể lunglay sắp đổ nhưng vẫn cắn răng đứng chịu giữ vững tư thế đứng thẳng.ChuCử Luân thấy vậy liền hơi chau mày.

Ông đi vào phòng khách,chỉ thấy mấy vịthư kí riêng khoanh tay đứng đó,Mộ Dung Phong ngồi trên ghế,tuy khôngnhìn ra sự phẩn nộ nhưng Chu Cử Luân biết anh đang tức giận.Uông Tử Kinh lách người đi lên,đang định nói nhỏ gì đó với Mộ dung Phong,chỉ nghe Mộ Dung Phong cao giọng nói: “Cho họ lạnh chết đi,toàn lũ vô dụng!”.UôngTử Kinh gặp phảitình huống khó xử như thế,vừa ngẩng đầu thấy Chu Cử Luân đi vào,vội vàng tươi cười nói: “Chu tiên sinh đến rồi”.

Mộ Dung Phong thấy Chu Cử Luân,mặt không biểu hiện gì,chỉ nghiêng người coi như chào hỏi.Chu Cử Luân chắp tayhành lễ: “chào Cậu Sáu”.Ông ngồi xuống chậm rãi nói: “Đoàn người củaTrình gia chắc ngày mai đến,trong soái phủ tuy đã chuẩn bị tương đốinhưng nhiều việc tôi không dám làm chủ,còn cần Cậu Sáu cho chỉ thị”.

Mộ Dung Phong vốn đang khó chịu nói:“Hôn sự mấy người sắp xếp là được rồi,chẳng lẽ cần tôi lo lắng sao?”.Chu Cử Luân đáp: “Hôn nhân là đại sự cả đời,hôn sự của cậu sáu cũng khôngthể đơn giản,xin thứ cho Chu mỗ không dám vượt quyền”,dừng lại một látnói: “Ngày đại soái đổ bệnh,lập tức đã không thể nói chuyện,ngay cả mộtcâu chuyện về hậu sự cũng không dặn dò,Chu mỗ ở trước giường bệnh ,đạisoái chỉ nhìn trừng trừng tôi,dùng chút sức lực cuối cùng dùng ngón taycái và ngón tay út lên(*).Cho nên trước linh hồn đại soái,Chu mỗ nói với Cậu Sáu,tuy tôi bất tài,tuyệt đối không dám phụ sự giao phó của đại soái.

(*) Giơ ngón tay cái và ngón út,tạo thành chữ Lục,ý đại soái giao phó Cậu sáu cho Chu Cử Luân phò tá(BTV)

Ước nguyện cả đời của đại soái,Cậu Sáulà người rõ nhất.Từ lúc cậu sáu làm chủ mọi việc,quyết đoán hơnngười,đại soái dưới hoàng tuyền biết được sẽ vui mừng lắm.Đến hôm naychỉ vì một người phụ nữ mà làm hỏng đại sự sao?”.

Mộ Dung Phong im lặng không nói,Chu CửLuân lại nói: “Doãn tiểu thư có thai nên Cậu Sáu mới sốt ruột nhưthế,đây là lẽ thường tình tôi có thể hiểu được.Nhưng Cậu Sáu có từngnghĩ,nếu Trình gia biết được cậu sáu vì Doãn tiểu thư mà làm to chuyệnhọ sẽ có phản ứng như thế nào?Trình gia đã kêu Cậu sáu thông báo cắt đứt quan hệ với Doãn tiểu thư,nói rõ sự rộng lượng nhưng không thể nhânnhượng.Cho nên Chu mỗ thấy,Cậu Sáu không cần làm ầm lên,tất cả để tôi lo liệu ,đảm bảo có thể tìm Doãn tiểu thư về.Nhưng có một điều xin cậu sáu đồng ý với tôi,sau khi Doãn tiểu thư trở về,xin Cậu Sáu đưa cô ấy đếnLạc Dương ở một thời gian,đợi sau khi đứa trẻ ra đời,rồi đón cô ấy về”.

Tim Mộ Dung Phong đập thình thịch,nói:“Tính cách cô ấy nóng nảy mạnh mẽ,tôi chỉ sợ cố ấy nghĩ không thông…”.Từ lúc anh nguôi giận liền trở nên ưu tư,lúc này buột miệng nói ra,Chu CửLuân dù dao cũng là người ngoài,cho nên anh nói đến nửachừng lại dừnglại.Chu Cử Luân là nhân tài không tầm thường,lập tức nói tiếp: “Cho dùcô ấy có nóng nảy đến mấy cũng chỉ là người phụ nữ,máu mủ của Cậu Sáucũng là máu mũ của cô ấy,sẽ tự có thiên tính của người mẹ,Cậu Sáu yêntâm,cô ấy nhất định không nhẫn tâm làm ra việc tàn nhẫn đó đâu”.

Hôn lễ sắp đến,Chu Cử Luân liền lấy lído đảm bảo trị an Thừa Châu trong thời gian hôn lễ gọi là Lục Thứ Vânđóng quân ở Thừa Châu đến,lệnh cho ông ta phong tỏa đường thủy,rà soátcác nhà hàng khách sạn lớn nhỏ trong thành.Lục Thứ Vân vốn là thân tíncủa Mộ Dung Thần,là bạn cũ của Chu Cử Luân,nghe Chu Cử Luân dặn dò mộthồi,chần chừ nói: “Phong tỏa lục soát đều không khó,nhưng bây giờ cửathành đã mở mấy tiếng rồi,tàu cũng đã chạy mấy chuyến,e rằng không kịpnữa”.Chu Cử Luân nói: “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất,Doãn tiểuthư vốn là người thông minh,lúc này chưa chắc đã vội rời khỏi thành.Tôiđã sai người phát mật điện đến trưởng quan trị các tỉnh,ở đây ông sắpxếp trước đã,tránh có sai sót gì”.Lục Thứ Vân đồng ý lập tức đi thu xếp.

Lúc Chu Cử Luân quay người lại thì ThẩmGia Bình bị đình chức,phó đội trưởng Thư Đông Tự đang báo cáo với MộDung Phong: “Nghiêm Thế Xương thừa nhận anh ta đã mở cửa sau cho Doãntiểu thư đi,nói là do anh ta nhất thời hồ đồ,mong Cậu Sáu tha cho nhữngngười khác”.

Mộ Dung Phong lạnh lùng nói: “Không thaai hết,đưa tất cả đến đóng quân tại Tùng Bắc”.Tùng Bắc nằm trên tuyếnbiên giới xa nhất của phía bắc,là nơi nghèo khó nhất.Thư Đông Tự liềnhỏi: “Vậy Nghiêm Thế Xương thì sao?”.Mộ Dung Phong phẫn nộ đáp: “cáiloại to gan đội trời không có quân pháp đó còn giữ lại làm gì?”.Chu CửLuân đứng bên cạnh liền nói: “Nửa cuối năm nay lại tổ chức tiệc hỷ,Cậusáu tha mạng cho cậu ta đi”.Mộ Dung Phong tâm trạng rối loạn nói: “vậythì giam vào ngục”.

Chu Cử Luân còn có việc phải quay về đại soái phủ trước,từ trên xe đã thấy ven đường bắt đầu lập trạm kiểmsoát,trên phố bố trí thêm cảnh sát và tuần tra,may mà không khí chiếntranh căng thẳng người dân trong thành đã quen rồi nên không thấy ngạcnhiên.Chỉ là đội trị an xưa nay không thể so với Thừa quân chínhthống,quen thói hoành hành ngang ngược ở địa bàn khó tránh khỏi gây rốiđến gà bay chó chạy.Đến ngày hai mươi bảy tháng chạp đã là ngày lành của hôn lễ.Vì cần phải giử gìn trật tự trị an ngay cả cảnh vệ,cận vệ cũngđều được phái đi.Trình Doãn Chi và Trình TÍn Chi đưa em gái lên tàu điphía bắc,hai ngày trước đã đến Thừa Châu,bao cả khách sạn Thánh Bảo.Chonên ngày hôn lễ,trạm gác đặt từ khách sạn Thánh Bảo đến đại soáiphủ,đúng là ba bước một trạm gác,năm bước một vọng canh.Đường chính sáng sớm đã dẹp hết người,người hóng chuyện cũng bị đuổi hết đến các phốhẹp,ai ai cũng ngổng cổ lên xem.

Lục Thứ Vân sáng sớm đã bận đến toát mồhôi,sắp xếp công việc giữ gìn trị an khắp nơi,giờ lành là chín giờsáng.Mộ Dung Phong đích thân đón Trình Cẩn Chi vào đại soái phủ,tiếngpháo nổ vang khắp nơi,còn kinh thiên động địa hơn tiếng sấm,ngay cảtiếng nhạc của đội nhạc quân đội ngoài của cũng bị lấn át.Xe ô tô ngoàicổng đã đổ kín cả ba con phố.Sự phồn hoa náo nhiệt đó,không chỉ nguờidân bên đường trố mắt nhìn,ngay cả tướng lĩnh quân đội cũng thấy hàonhoáng đến cực điểm.Đến ba bốn giờ chiều Lục Thứ Vân đã khản hết cảcổ,chỉ mong có thêm ba đầu sáu tay,bỗng nhiên một phó quan đến báocáo,đội trị an phát hiện một người trong nhà trọ ở thành Nam,hành vi rất đáng nghi,mạo danh là người nhà Lưu phủ”.Lục Thứ Vân đang bận đến mứcquay cuồng đầu óc,vừa nghe thấy chỉ là mạo danh người Lưu phủ,không để ý lắm: “Cậu đi giải quyết cứ giam hết vào,đợi hai ngày nữa rồi tra hỏisau”.Viên phó quan đó vâng một tiếng,quay đầu lại nói với thuộc hạ:“giam người phụ nữ đó vào”.Lục Thứ Vân bỗng gọi anh ta lại: “Khoan đãngười phụ nữ đó bao nhiêu tuổi,trông như thế nào?”.Phó quan đó thưa:“Nghe nói khoảng hai mươi tuổi”.Lục Thứ vân đang định nói,bên cạnh lạicó người báo cáo,nói đầu phố gần đó có quá nhiều người đứng xem,chenchúc đến mức cảnh vệ không giữ yên được.Anh sợ xảy ra chuyện,phải lậptức ra ngoài kiểm tra,trong lúc đang bận ngập đầu quay lại nói với viênphó quan: “Giam vào trước rồi hả nói”.

27.2

Tĩnh Uyển mê mê man man giống như bị sốt cao hồi nhỏ,cô ngủ trên giường,nhờ người đi s81c thuốc,xung quanh làmàn đêm đen,chỉ còn lại một mình cô,đỉnh màn đen kịt,những bông hoa thêu dày san sát,ập vào mắt cô,chật chội đến mức khiến người ta không thểthở được.Không có ai ở đó cô hoảng sợ đến mức muốn khóc thật to.Cô địnhthần lại trần nhà dán bằng giấy cũ,từng mảng ố vàng lớn.Trên người lúclạnh lúc nóng,cô cuộn mình lại theo bản năng.Chiếc chăn cứng đờ đắp trên người chẳng có một chút ấm áp nào.

Mấy ngày nay cô luôn trốn trong nhà trọnhỏ,ngoài giường sưởi trong nhà chỉ có đốt một bếp lò,ấm nước sôi trênbếp đang réo xèo xèo,bốc lên hơi nước trắng nhạt,cô gắng gượng ngồidậy,rót một cốc nước nóng để làm ấm tay,bên ngoài tiếng pháo vang lêntừng đợt,đùng đoàng đùng đoàng trầm bổng như thế,còn náo nhiệt hơn cảnăm mới.Hầu phòng đã mang thuốc sắc sẵn đến cho cô,đó vốn là một anhchàng hay nói,vừa đi xem về liền không kìm được liến thoắng: “Ôi chao,cô không có phúc,hôm nay Cậu Sáu kết hôn,người và xa khắp đường,xe hoa điđưa dâu có đến mấy chục chiếc lận,không thấy đầu cũng chẳng thấycuối.Tôi ở Thừa Châu chưa thấy xe chen chúc như thế,đi nửa ngày cũngkhông đi hết,thật là cảnh tượng quá hoành tráng”.Tay cô không kìm đượcrun lên,mồ hôi rịn ra lạnh toát,thêm vào ra đi trong đêm gió tuyếtđó,sau khi bị phong hàn,cô sốt liên tục,cuối cùng vẫn là hầu phòng giúpcô mời lang trung Trung y đến.Uống mấy thang thuốc,nhưng không hạ sốthàng ngày cơ thể nóng ran,môi vì sốt mà rộp lên,da đau đớn như lửa đốtnhư muốn nứt ra từng phần.

Cô uống một hơi hết thuốc,cảm giác đắngngắt đó đến tận lục phủ ngủ tạng,chỉ còn sự khó chịu trong dạ dày,khôngđến một giờ sau,cuối cùng đều móc hết ruột gan nôn sạch.Đang lúc khóchịu chỉ nghe thấy tiếng ồn ào phía trước,tiếp theo nghe thấy hầu phòngkêu lên: “Kiểm tra phòng,kiểm tra phòng”.

Tim cô thắt lại,năm binh sĩ trị an đã ập vào,xông đến giếng trời rồi.Những người trong Thừa quân mà cô gặp hầuhết là tướng lĩnh cao cấp,ngoài việc thỉnh thoảng tỏ ra hơi ngạomạn,trước mặt cô luôn đối đãi lịch sự,còn lại đều là cảnh vệ cận vệ.Cònmấy người này,tuy mặc quân phục đội trị an nhưng khuôn mặt lại có vẻ như bọn phỉ,vác súng liếc ngang liếc dọc,dò xét đám khách.

Cô thầm biết là không tốt,liền cầm nắmtiền lẻ đó trong tay,đợi một binh sĩ đi đến,nhét vào tay anh ta cườinói: “Đại ca mong anh giúp đỡ”.Người đó nhận tiền trong tay khẻ đưa lênkhông nói gì.Một tên lính già bên cạnh mặt mày lại hớn hở: “Cô em ăn nói ngọt thật,cứ như là phết mật ấy,gọi tiếng tôi một tiếng “anh” coinào,vừa nói gã vừa đi lên phía trước.Tĩnh Uyển hoảng loạn,chỉ thấy hàmrăng đen sì như muội than,hơi thở hôi hám đò phả thẳng vào mặt,khiến côthấy khó chịu cảm thấy buốn nôn.Nhưng cả ngày cô chỉ có ăn nửa bátmì,nảy lại nôn hết rồi,cúi xuống chỉ nôn ra chút nước.Tên đó đưa tay rakéo lên: “Cô nương sao thế?có phải bệnh rồi không?Anh đây xem cho emchút nhé,đảm bảo bệnh của em sẽ khỏi”.Tĩnh Uyển bệnh tật yếu ớt,đâu cósức mà vùng vẫy,cô chưa từng chịu sự sỉ nhục như thế,chỉ cảm thấy vừagiận vừa xấu hổ,vừa nhục nhả vừa tức tối,thật sự muốn ngất đi.Mấy tênkhác thấy đồng nghiệp dùng tay dùng chân lợi dụng cô ,chỉ cười hì hì bên cạnh cùng nói: “Cô em cười một cái coi,đừng xị mặt thế chứ”.

Tĩnh Uyển vừa hoảng vừa tức giận,thấymột tay hắn ta đã nhằm đến ngực mình,trong tình thế cấp bách không nghỉnhiều,theo bản năng đưa tay ra xua một cái,không ngờ tên lính già đó lại đi lên một bước chưa kịp đề phòng chì nghe “bóp” môt tiếng thành ra bịcô tát một cái rất mạnh.Quân kỉ Thừa quân tuy nghiêm nhưng tên lính giàđó quen ra oai,nào ngờ bị một người phụ nữ chân yếu tay mềm ra tay phảnkháng.Đám lính đó đều sững lại,gã bị cô đánh đang tức quá hóa giận,vungchân đá cô một cái: “Khốn kiếp muốn chết hả?”.

Tĩnh Uyển không tránh kịp,bị hắn đátrúng bụng, “á” lên một tiếng,chỉ thấy đau đớn không chịu nổi,giống nhưbị ngàn mũi tên bắn trúng,cả cơ thể trong chốc lát đổ về phía sau,nắmchặt cửa như muốn ngả xuống,đau đớn ập đến từng đợt,trước mắt là mộtkhoảng trắng xóa.Mấy gã đó vừa cười vừa đi đến gần,trên trán cô lấm tấmmồ hôi lạnh,cắn chặt răng: “Tôi là người thân của sư đoàn trưởng Lưu”.

Tên lính già đó sững người một lát,cườichế giễu: “Nói năng xằng bậy!Mày là người thân của sư đoàn trưởng,còn là ông lớn của sư đoàn trưởng Lưu ấy!”.Một tên khác cười ha ha.Tĩnh Uyểnđau đớn gần như không nói nổi,một tay ấn trên bụng,một tay khác nắm chặt cửa phòng.Cô biết rõ nếu đưa ra giấy thông hành đặc biệt ra e rằnghành tung của mình sẽ bại lộ.Nhưng tình cảnh cấp bách trước mắt,đành cốdùng chút sức lực cuối cùng lấy tờ giấy đó,run rẩy đưa ra.

Tên đó không biết chữ,tiện tay đưa chongười đi cùng: “Ông lý ông đọc xem”.Tên họ lý đó nhận lấy đọc: “Nữ quyến Lưu phủ,đặc biệt phê chuẩn thông hành,được đi qua tất cả các trạmgác…”.Lướt mắt một chút đã thấy con dấu đỏ phía dưới,là hai chữ triện“Bái Lâm”.Tên họ lý đó biết chút chữ nghĩa văn vẻ,từng làm việc trongbản doanh,trong quân đội phàm là tài liệu mật gửi gửi đến và đi,Mộ DungPhong đều đóng dấu ở phía dưới,cho nên hắn nhận ra con dấu đó,giật bắnmình theo bản năng “dập” một tiếng đứng thẳng,đưa tay lên hành lễ.

Tĩnh Uyển đau đến mức đầu toét hết mồhôi,chỉ thấy trời đất quay cuồng,dựa ở đó thở nhẹ,nhưng mỗi lần thở đềukhiến bụng đau đớn.Mấy tên đó nhìn nhau,rồi cùng nhìn tờ giấy lệnh,không biết nên rút lui thế nào.Cô gần như sắp khóc: “Cút hết đi”.Mấy tên đónhư được ban đại xá,nửa đi nửa giật lùi lủi ra ngoài.Những người kháchkhác đều nhìn cô như nhìn quái vật,vẫn là người hầu phòng to gan đó lêndìu cô.Cô đi về phòng,răng cắn chặt trên môi thành môt vết hằn,trọnglượng toàn thân cô hầu như đè xuống cánh tay người hầu phòng,người đóthấy cơ thể cô không ngừng run lên,chỉ sợ xảy ra chuyện,trong lòng cũngvô cùng sợ hãi,cô lấy ra một tờ ngân phiếu nói: “Đây là tiền phòng,phiền cậu gọi giúp tôi một chiếc xe,còn lại cậu giữ lấy”.

Người hầu phòng đó thấy cô thân gái mộtmình,lại ốm suốt vô cùng đáng thương,nhận lấy tiền đồng ý đi gọi xe giúp cô.xe chưa đến bỗng nhiên mấy binh sĩ trị an đó quay lại.Vừa thấy côchúng liền hét lớn ra lệnh: “Đưa giấy thông hành đây”.Cô biết tình hìnhkhông ổn,bụng lại đau như dao cắt,đau đến mức ngay cả sức lực để nóicũng không có.Tên họ Lý đó đã giằng tờ giấy thông hành,nói: “Đây nhấtđịnh là giả,người thân của sư đoàn trưởng Lưu sao có thể ở nơi như thếnày?Tôi thấy cô chắc chắn là gián điệp trà trộn vào thành”.Tĩnh Uyển ấnchặt tay vào bụng,mồ hôi lạnh theo tóc mai lăn xuống,chỉ thấy giọng củahắn,lúc xa lúc gần,ngay cả mặt bọn chúng cũng không rõ.

Mấy tên đó hùng hổ như lang sói ,khôngphân trần gì,lôi cô ra ngoài.Cô đã yết ớt đến cực điểm,đành kệ cho họđưa mình đến đồn trị an,vừa bước vào cửa đã không chịu đựng được ngấtđi.Gã lúc trước bị cô tát liền mắmg nhiếc rồi đá cô một cái: “Con thốitha biết giả chết thật”.Cú đá đó trúng vào sườn cô,cô ho nhẹ,đau đớntỉnh lại.Chỉ nghe bên cạnh có người nói: “Lục tư lệnh nói rồi,giam vàorồi hãy nói”.Sau đó phía sau đầu đau đớn,cô bị người ta nắm tóc kéodậy.Một tên khác dùng tay đẩy mạnh phía sau,cô loạng choạng đi về phíatrước,hắn nhốt cô vào ngục “lạch cạch”,tiếng khóa cửa vang lên nhốt côlại.