Không Có Ngày Mai

Chương 40



TÔI KIỂM TRA TẤT CẢCÁC BỨC ẢNH LƯU NIỆM, rất cẩn thận. Trong tất cả các bức ảnh này đều cógã từng đi tàu điện ngầm. Các góc khác nhau, năm khác nhau, chiến thắngkhác nhau, nhưng dứt khoát vẫn là tay đó, gần như ngay bên tay phảiSansom. Rồi một nhân viên phục vụ Quốc hội vội vã đi vào phòng và haiphút sau tôi đã trở lại vỉa hè đại lộ Độc lập. Mười bốn phút tiếp nữatôi trong nhà ga xe lửa, chờ bắt chuyến tàu tiếp theo trở lại New York.Năm mươi tám phút sau đó tôi đã trên tàu, ngồi thảnh thơi, vừa rời thành phố vừa ngắm những sân ga ảm đạm qua cửa sổ. Xa bên trái tôi, một nhómđàn ông đội mũ cứng màu đỏ áo khoác màu cam rất bắt mắt đang xử lý mộtđoạn đường sắt. Trong sương dày, áo của họ ánh lên. Hẳn là chất liệu làm áo phải có những hạt thủy tinh phản quang rất nhỏ pha với nhựa. Đảm bảo an toàn, nhờ hóa học. Các bộ áo còn hơn cả bắt mắt. Chúng thu hút sựchú ý. Chúng thu hút ánh mắt. Tôi xem cánh thợ làm việc cho tới khi họchỉ còn là những chấm nhỏ màu cam phía xa, và tận tới lúc họ hoàn toànkhuất tầm mắt, khi này tàu chạy thêm hơn một dặm nữa. Đến thời điểm ấy,tôi đã có mọi thứ mình định tìm kiếm. Tôi đã biết mọi điều tôi từng nghĩ sẽ biết. Nhưng tôi lại không biết rằng mình đã biết. Lúc ấy thì chưa.

Tàu chạy vào ga Penn và tôi dùng bữa tối muộn ở đúng chỗ đối diện nơi tôiđã ăn sáng. Rồi tôi đi bộ tới Đồn Cảnh sát Khu vực 14 trên phố 35 Tây.Ca đêm đã bắt đầu. Theresa Lee và đồng sự Docherty của cô đã có mặt ởđó. Phòng họp yên tĩnh, như thể toàn bộ không khí ở đó đã bị hút ra. Như thể đã có tin xấu. Nhưng chẳng có ai chạy quanh. Vì vậy tin xấu đã xảyra ở một nơi khác.

Nhân viên lễ tân ngồi ở lối vào khu bàn làmviệc từng trông thấy tôi. Cô ta quay chiếc ghế xoay và liếc Lee, Lee làm vẻ mặt như thể nói chuyện với tôi lần nữa hay không thì cô cũng chẳngchết được. Thế nên cô tiếp tân quay lại tỏ rõ vẻ mặt mình, như thể lựachọn ở hay đi hoàn toàn là lựa chọn của tôi. Tôi mở lối vào làm bản lềkêu rít lên, rồi lướt qua những chiếc bàn về phía cuối phòng. Dochertyđang gọi điện, chủ yếu là nghe. Lee chỉ ngồi đó, chẳng làm gì. Lúc tôitới, cô ngước lên nói, “Tôi không có hứng đâu.”

“Về chuyện gì?”

“Susan Mark,” cô nói.

“Có tin gì không?”

“Không gì hết.”

“Không có gì thêm về thằng bé à?”

“Ông đã đúng khi lo ngại về thằng bé đó.”

“Còn cô thì không?”

“Thậm chí một chút cũng không.”

“Hồ sơ vẫn đóng sao?”

“Còn chặt hơn ghim ấy chứ.”

“Được thôi,” tôi nói.

Lee ngừng một chút, thở dài nói, “Ông đã có được gì?”

“Tôi biết hành khách thứ năm là ai.”

“Chỉ có bốn hành khách thôi.”

“Và trái đất phẳng còn mặt trăng làm bằng pho mát.”

“Có phải kẻ bị coi là hành khách thứ năm này đã phạm một tội ở nơi nào đó giữa phố 30 và phố 45 không?”

“Không,” tôi đáp.

“Vậy thì hồ sơ vẫn sẽ đóng.”

Docherty bỏ điện thoại xuống và liếc đồng sự với vẻ mặt hùng hồn. Tôi biết cáinhìn đó có ý nghĩa gì. Tôi đã làm cảnh sát trên dưới mười ba năm vàtrước đây đã thấy cái nhìn đó nhiều lần. Nghĩa là một người khác đã túmđược một vụ lớn, rằng Docherty cơ bản thấy vui vì anh ta không liênquan, nhưng lại cũng hơi nuối tiếc, bởi cho dù việc tham gia vào tâmđiểm hành động là vô cùng khó chịu dù chỉ xét về mặt giấy tờ báo cáokhông thôi, song có lẽ vẫn tốt hơn rất nhiều so với việc chầu rìa theodõi.

Tôi hỏi, “Có chuyện gì thế?”

Lee nói, “Án mạng nhiều nạn nhân ở phố 17. Một vụ kinh khủng. Bốn gã dưới đường cao tốc FDR, bị đánh và giết chết.”

“Bằng búa,” Docherty pha thêm.

Tôi nói, “Búa à?”

“Dụng cụ làm mộc. Lấy từ cửa hàng Home Depot trên phố 23. Vừa mới mua. Chúngđược phát hiện ở ngay hiện trường. Trên đó vẫn còn nhãn ghi giá, nhuốmđầy máu.”

Tôi hỏi, “Bốn tay kia là ai?”

“Chẳng ai biết,”Docherty nói. “Có lẽ đó là mục đích của việc dùng búa. Mặt họ nát hết,răng rơi cả ra, các đầu ngón tay hỏng sạch.”

“Già hay trẻ, da đen hay da trắng?”

“Da trắng,” Docherty đáp. “Không già. Mặc com lê. Chẳng có gì thêm, ngoàiviệc trong túi có danh thiếp giả, với tên của một công ty chẳng đăng ký ở nơi nào tại bang New York, và một số điện thoại lúc nào cũng không cókết nối bởi nó thuộc về một công ty làm phim.”