Tất cả

Kết Mộng Xuân - Chương 30

Truyện Kết Mộng Xuân

Tác giả Bất Tồn Tại Đích Hà Đức Sâm

Danh mục Sắc Đam Mỹ

Trước Tiếp
Câu nói của Uông Thịnh khiến Thi Hạ Dương giật nảy người, nhanh chóng xua tay: "Đi đi đi đi!".

Hắn đi rồi, cậu còn thầm nhủ: "Quần lót mà cũng dám ném linh tinh!".

Uông Thịnh đứng quay lưng về phía cậu, im lặng mỉm cười.

Ra khỏi phòng, hắn mới thở dài một hơi – vốn hắn đâu định đi tìm quần lót của Thi Hạ Dương.

Dù là quần lót hay thứ gì khác, thì Uông Thịnh cũng đã dọn dẹp sạch sẽ cả rồi.

"Tối nay ăn gì?".

Hắn thấy ba mình đã thay quần áo, bước ra khỏi căn phòng đối diện.

"Không biết ạ". Uông Thịnh hạ thấp giọng, không muốn để Thi Hạ Dương nghe được.

Hắn vào bếp: "Không biết cậu ấy thích ăn gì".

Người đàn ông phía sau cười cười, bước nhanh tới trước mở tủ lạnh.

"Làm rồi à?".

"... Vâng".

Uông Thịnh lại nói thêm: "Ba đừng hỏi nữa".

Hắn ngó chằm chằm mớ đồ ăn trong tủ lạnh: "Cậu ấy ngủ rồi".

"Làm món gì thanh đạm thôi". Uông Sở Lương bảo hắn. "Đi vo gạo nấu cháo đi".

"Ăn cháo à?". Uông Thịnh nhíu mày.

"Lần đầu tiên của cậu bé đó, đúng không?". Uông Sở Lương lấy bó rau vừa mua hôm qua ra. "Cháo rau đi, cậu bé đó không giống con đâu".

Uông Thịnh đang chuẩn bị vo gạo, nghe thế thì đôi mày càng nhăn tít lại.

"Không giống chỗ nào?".

Uông Sở Lương cười: "Con xem chỗ đó của người ta chưa? Chắc thê thảm lắm chứ gì?".

Trong nháy mắt Uông Thịnh chẳng dám quay đầu nhìn y, hai tai đỏ lựng.

"Chút nữa ba đưa con thuốc mỡ, bôi cho người ta đi nhé". Uông Sở Lương vừa rửa rau vừa dặn. "Đừng chỉ lo vui mỗi mình mình, mà quên mất không quan tâm đến người ta".

"Có lúc nào con không quan tâm đến cậu ấy đâu?". Uông Thịnh bất mãn.

Uông Sở Lương chỉ khẽ cười, không nói thêm gì.

Một lúc lâu sau, Uông Thịnh đột nhiên mở lời: "Con thấy hình như cậu ấy hơi ngốc".

Uông Sở Lương sửng sốt: "Sao lại thế?".

"Có khi hôm nay đổi thành người khác thì cậu ấy vẫn làm". Hắn cúi đầu, nghiêm túc vo gạo. "Hơi khó chịu thôi".

Uông Sở Lương bỏ đồ ăn đã rửa sạch vào rổ: "Con hỏi người ta chưa?".

"Chưa, cậu ấy ngốc lắm".

"Hỏi đi, chuyện kiểu này thì đừng đoán mò". Uông Sở Lương nói. "Hai đứa còn nhỏ, đừng có đoán đi đoán lại cả ngày, có gì thì nói thẳng ra chứ đừng băn khoăn nữa".

Uông Thịnh không đáp.

"Giờ sĩ diện là sau này khổ lắm đấy".

Hắn đột nhiên bật cười: "Lời khuyên của người có kinh nghiệm hở ba?".

"Đừng có tào lao".

Uông Sở Lương nấu cháo rau cho Thi Hạ Dương đang trốn trong phòng ngủ, rồi mở ngăn kéo trong phòng mình lấy một tuýp thuốc mỡ đưa Uông Thịnh.

"Đừng có hỏi ba cách dùng đấy". Y nói. "Lát nữa ba ra ngoài, cháo được rồi thì hai đứa ăn trước đi".

Y xoay người vào nhà tắm, một lúc sau tiếng nước rào rào vang lên.

Uông Thịnh đứng ở cửa, cúi đầu nhìn tuýp thuốc kia, rồi quay lại phòng mình.

Thi Hạ Dương đúng là vô tư, vừa ngủ với người ta xong, phụ huynh người ta cũng về nhà rồi, mà cậu vẫn ngủ ngon lành.

Nhóc con trần như nhộng, tấm chăn bị đá sang bên để lộ cơ thể nõn nà, chân tay giang thành hình chữ X.

Uông Thịnh khóa kĩ cửa, rồi ngồi bên mép giường nhìn cậu.

Lúc ngủ Thi Hạ Dương trông rất ngoan, khác hẳn hình tượng giương nanh múa vuốt ngày thường. Hắn cứ ngắm mãi, nỗi phiền muộn ngày càng tăng cao.

Uông Thịnh nắm chặt tuýp thuốc, do dự một chốc, rồi cởi dép khẽ khàng trèo lên giường.

Hắn kéo nhóc con ngủ say đến độ sắp chảy nước miếng vào lòng mình, tung chăn lên che cả hai lại, nghe tiếng hít thở đều đều của Thi Hạ Dương, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhóc con này đúng là chẳng có trái tim, chắc cũng chẳng có lương tâm hay tìm cảm thực lòng.

Uông Thịnh nhớ lại lời ba hắn nói, giờ sĩ diện thì sau này sẽ khổ.

Nhưng cụp mắt ngắm người này, hắn chỉ lo mình sẽ thành trò cười.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com