Tất cả
Huyết Hải Phiêu Hương
Thuyền đã hạ neo, cứ như vậy dừng trên biển. Sở Lưu Hương cẩn thận vắt nước chanh lên trên thịt bồ câu. Mới vừa ăn xong một con bồ câu, uống hết nửa chén rượu, trên biển quả nhiên đã trôi lại một thi thể. Thi thể này mặc một bộ áo ngắn màu đỏ thắm, dài tới đầu gối. Khuôn mặt mặc dù bị ngâm nước biển đến trương, nhưng nhìn vẫn thấy trắng trẻo. Tuổi y cũng chỉ khoảng chừng bốn mươi, dưới cằm mặc dù để râu, khóe mặt lại không có nếp nhăn. Bàn tay trái của hắn thon dài trắng nõn, nhưng bàn tay phải lại cực kỳ thô ráp, gân xanh gồ lên, cơ hồ lớn gấp đôi bàn tay trái. Mở lòng bàn tay ra lại thấy cùng màu với quần áo.

Ánh mắt long lanh của Lý Hồng Tụ nhìn tới tử thi, giật mình nói: “Không thể ngờ được người này lại là Sát Thủ Thư Sinh Tây Môn Thiên.”
Nàng vừa nói xong đã nhìn thấy miệng vết thương dưới cổ họng Tây Môn Thiên, máu tươi đã bị nước biển rửa sạch, da thịt màu trắng xám lật sang hai bên.

Bình luận truyện