Tất cả
Huyết Biển Bức

Trăng sáng sao thưa. Đêm đã sâu. Trên phố dài không có người nào đi, ánh đèn cũng đã tắt hết, Tuyết Phi Bằng thúc ngựa vòng qua, giống như đã bước vào một thế giới khác. Bên miệng y vẫn còn mang theo hơi rượu ở Thái Bạch cư, Thái Bạch cư ở đầu kia phố lúc y rời đi vẫn còn rất náo nhiệt. Sự nhiệt náo ở đó với sự tĩnh mịch ở đây rõ ràng là một đối lập rất lớn. Tiếng vó ngựa cồm cộp phá vỡ sự tĩnh mịch trên phố dài, tiếng vó ngựa mới đơn điệu làm sao, Tuyết Phi Bằng càng nghe càng cảm thấy cô độc.


Trong thực tế, y thúc ngựa đi về phía trước một thước là rời xa khỏi Sở Lãng bạn duy nhất của y một thước. Ở ngoài quả thật y chỉ có một người bạn là Sở Lãng, họ quen nhau từ nhỏ. Nhưng nếu Sở Lãng không giàu có như thế thì người bạn từ nhỏ này chắc đã làm nghề hát rong ở đâu rồi, Tuyết Phi Bằng cũng không có cả người bạn này. Sồ Lãng là con Kim Đao Sở Vạn Lý Tổng tiêu đầu tiêu cục Uy Viễn, năm mười bảy tuổi đã theo tiêu đội đi lại giang hồ. Cho nên ba năm gần đây, thời gian y gặp mặt bạn cũ Tuyết Phi Bằng rất ít, nhưng mỗi lần bảo tiêu trở về, cũng nhất định sẽ gặp bạn cũ một lần. Mời các bạn cùng theo dõi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo qua truyện Huyết Biển Bức.


Bình luận truyện