Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng Công

Chương 333: Đuổi đi [1]



Ba vị tiên sinh lại lần nữa không biết nói gì, tuy mồ hôi lạnh đã ứara trên trán nhưng vẫn có chút biểu tình không phục biểu lộ qua đôi mắtbị Giang Mộ Yên thấy rõ.

Nàng lúc này liền nắm chặt quyển sổ trong tay, lớn giọng nói với ba người trước mặt “Sao lại không nói gì? Các ngươi là cảm thấy bản thân không sai hay là phu nhân như ta không có quyền nói các ngươi như vậy?”

Ba người vẫn không hé răng, nhưng biểu tình rõ ràng là nói cho GiangMộ Yên rằng bọn họ cũng không sợ nàng sẽ làm gì được họ. Tuy sự khônkhéo của nàng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán nhưng ba người họ ở Bùi gialâu như vậy rồi, từ lúc lão thái gia còn sống đã có, bao nhiêu năm quangay cả gia chủ Bùi Vũ Khâm cũng khách khí mấy phần với bọn họ, chưa bao giờ làm khó dễ. Giang Mộ Yên này ngược lại, vừa ngồi lên vị trí Bùi phu nhân mới mấy ngày đã hô to gọi nhỏ. Tuy bọn họ cũng thừa nhận bị mộttiểu nha đầu nhỏ tuổi như nàng vạch trần mánh khóe thật sự có chút chộtdạ, nhưng vậy không có nghĩa bọn họ phải nhận tội, nhận mệnh.

Cho nên ba người liền dứt khoát im lặng, bộ dáng mặc kệ người ta nóithế nào cũng quyết không mở miệng, xem nàng có thể làm gì được bọn họ.

Giang Mộ Yên cười lạnh một tiếng, tuy chưa gặp qua kiểu người thế này nhưng biện pháp đối phó bọn họ, nàng lại rất rõ ràng. Vốn nghĩ rằng babị tiên sinh này ở Bùi gia lâu năm, mặc kệ là công hay tư cũng đều nêngiúp Vũ Khâm, giúp Bùi gia mới phải. Giờ xem ra mọi chuyện hoàn toànkhông như nàng nghĩ. Ba lão già này không những chưa từng giúp đỡ VũKhâm quản lý rõ ràng chi tiêu trong phủ mà còn cấu kết với đám người Lâm Quỳnh Hoa tiêu xài phung phí tiền mồ hôi nước mắt Vũ Khâm kiếm ra.Không khéo chính bọn họ mấy năm nay cũng không biết đã rút hết bao nhiêu tiền vốn thuộc về Bùi gia cho vào túi riêng.

Vừa nghĩ như vậy, Giang Mộ Yên liền quyết định dứt khoát phải xuốngtay với bọn họ trước. Xem ra trong cái nhà này, không sửa chữa nghiêmkhắc là không được.

“Các ngươi đã không hé răng thì chính là không thể biện giải. Nếu đã vậy, Thanh Thư, Hồng Nguyệt –”

Giang Mộ Yên nhất thời giương giọng gọi lớn. Ngoài cửa, Thanh Thư cùng Hồng Nguyệt liền lên tiếng bước vào “Phu nhân, có Thanh Thư/Hồng Nguyệt, phu nhân có gì phân phó?”

“Ba vị tiên sinh đã vất vả ở Bùi gia chúng ta nhiều năm. Giờtuổi tác đã cao, chẳng những suy nghĩ không còn minh mẫn mà lỗ tai cũngnghe không rõ nữa rồi. Cứ tiếp tục như vậy chắc hẳn là khó có thể đảmnhiệm chức vụ tiên sinh phòng thu chi cho Bùi gia chúng ta được. Đươngnhiên, trong lòng ta cùng lão gia là rất không muốn để ba vị rời khỏiBùi gia. Bất quá vì sức khỏe của bọn họ, để bọn họ có thể yên tâm andưỡng tuổi già, chuyện này cứ để ta quyết định. Bắt đầu từ hôm nay, bavị lão tiên sinh cứ yêm tâm về nhà an dưỡng đi.

Thanh Thư, ngươi lập tức mang chìa khóa trướng phòng cùng khố phòng đến đây cho ta. Trước khi tìm được người thích hợp thay thế ba bị lão tiên sinh, những sổ sách này liền tạm thời giao cho ta quản lý!”

“A? Phu nhân, ngài đây là –”

Thanh Thư nhất thời thấp giọng kinh hô. Phu nhân đây là muốn đuổi cả ba vị tiên sinh đi sao?

Biểu tình của Hồng Nguyệt cũng hoàn toàn kinh ngạc. Lá gan của phunhân nhà mình cũng thật lớn a. Ba vị lão tiên sinh này ở Bùi gia baonhiêu năm, tuy không phải chủ tử nhưng trời đất bao la, có tiền là lớnnhất. Nếu tiền đã lớn như vậy thì người quản lý tiền bạc tất nhiên cũngkhông thể là nhỏ. Nàng không chỉ một lần nhìn thấy nhị phu nhân cùng tam phu nhân đối đãi khách khí, lễ ngộ với ba vị tiên sinh này. Thế nào màđến phu nhân nhà mình thì lại thành thế này, chuyện đầu tiên nàng làmsau khi chính thức đảm nhận nội vụ chính là đuổi ba người đó đi?

Này, này sao có thể được a?

Ba vị tiên sinh tựa hồ cũng không ngờ Giang Mộ Yên lại khai đao vớibọn họ trước tiên, không chút cố kỵ mà nói muốn bọn họ cút đi nên cũnghoàn toàn giật mình, hơn nửa ngày mới phản ứng lại được. Sắc mặt bangười lúc này liền phẫn nộ đến xanh mét “Ngươi, ngươi dám đuổi chúng ta đi?”

“Ba vị tiên sinh sao lại nói khó nghe như vậy. Mộ Yên chẳngqua cũng chỉ là suy nghĩ cho sức khỏe của ba vị, để ba vị có thể sớm vềnhà an dưỡng tuổi già mà thôi.

Đương nhiên, dù sao ba vị ở Bùi gia cũng đã nhiều năm, tuykhông có công lao cũng xem như miễn cưỡng có khổ lao. Cho nên, ThanhThư, lát nữa đừng quên lãnh năm mươi lượng bạc từ khố phòng đưa cho bavị lão tiên sinh!”

Năm mươi lượng bạc?

Ba người tức giận đến thiếu chút nữa là máu dồn lên não!

Nữ nhân này chỉ dùng năm mươi lượng bạc đã muốn đuổi bọn họ? Hơn nữanàng còn dám lặp đi lặp lại như vậy, có phải đã điên rồi không?

Chẳng lẽ nàng thật sự nghĩ rằng lên làm phu nhân của Bùi Vũ Khâm liền thật sự có thể chưởng quản toàn bộ Bùi gia này sao?

Thật là buồn cười!

“Chúng ta không đi! Giang Mộ Yên, ngươi đừng nghĩ làm phunhân là có quyền đuổi chúng ta đi. Hừ, nói thật, đừng nói là ngươi, chodù là lão gia đi nữa thì hắn cũng không dám nói với chúng ta những lờinhư vậy!”

Tiên sinh thứ ba nãy giờ vẫn chưa mở miệng lúc này cuối cùng cũng chửi ầm lên.

“Khó trách mọi người nói Giang Mộ Yên ngươi tâm tư độc ác,quả thế. Ba năm nay vẫn giả trang thanh cao, chúng ta cũng thật sự chorằng ngươi là tiên tử lãnh nguyệt không dính khói lửa nhân gian, khôngngờ cũng chỉ là nữ nhân âm hiểm hám lợi danh mà thôi.

Giờ ngươi cuối cùng cũng đã đạt được mục đích câu dẫn lãogia, vừa lên làm phu nhân Bùi gia liền khẩn cấp muốn đuổi chúng ta đi,độc chiếm tài sản Bùi gia sao? Ta nói cho ngươi, chỉ cần chúng ta cònđây, vĩnh viễn sẽ không để ngươi được như nguyện! Giang Mộ Yên, chúng ta muốn gặp lão gia. Trừ phi nghe được chính miệng lão gia nói, nếu không, ai cũng đừng mong đuổi chúng ta đi! Hừ!”