Hưu Phu Kí: Hoàng Thương Tướng Công

Chương 331: Trị gia [1]



Xem ra đây quả nhiên là thứ tốt, khó trách sắc mặt Vũ Khâm lại vui mừng như vậy.

Nàng nào biết đâu rằng nếu không có chuỗi hạt này trên tay, không lâu sau, nàng rất có thể đã một xác hai mạng.

~

Sự long trọng của hôn lễ tất nhiên là không cần phải nói, dù sao tânlang là ai chứ, hắn là người giàu có nhất Đông Vân quốc, còn muốn hơn cả Hoàng thượng nữa. Cho dù không cố ý phô trương, chiêu cáo thiên hạ,cũng không định mở tiệc suốt mười ngày nửa tháng, nhưng cũng đủ để hấpdẫn vô số dân chúng chú mục vây xem.

Không ai không hâm mộ phúc khí của Giang Mộ Yên, tất nhiên cũng cómột số ít người ghen tị luôn nói cái gì mà thiên kim danh môn vọng tộclại đi gả cho một cửu lưu thương nhân này nọ, nhưng mà mặc cho ai cũngnghe ra trong giọng điệu đó hoàn toàn đều là ghen tị, làm gì có chúttiếc nuối nào.

Mà nhân vật chính của chúng ta, Bùi Vũ Khâm cùng Giang Mộ Yên cũnghoàn toàn không để ý. Bởi vì cho dù hôn lễ hôm nay có long trọng, tânkhách cao quý, hỉ yến xa hoa hơn nữa thì trong lòng bọn họ cũng khônghạnh phúc bằng hôn lễ chỉ đơn giản uống chén rượu giao bôi, tay trongtay nhận tổ tiên ở từ đường vào mười ngày trước.

Cuối cùng, sau hôm hôn lễ ở Bùi gia, tất cả còn náo nhiệt ước chừngba ngày nữa, sau đó các đại thương nhân đến từ khắp nơi trên cả nước,thậm chí còn có quốc gia khác cũng đều lục tục cáo từ.

Bùi gia lớn như vậy cuối cùng cũng khôi phục lại mấy phần bình tĩnhvốn có, người duy nhất còn chưa đi cũng chỉ còn lại Thương Tử Đồng.

Hắn bây giờ xem như là dính với Bùi Vũ Khâm cùng Giang Mộ Yên rồi,nhưng bởi vì Giang Mộ Yên dù sao cũng là nữ quyến, một đại nam nhân nhưhắn không tiện đi theo lĩnh giáo nên Thương Tử Đồng vốn tâm đầu ý hợpvới Bùi Vũ Khâm giờ lại càng mặt dày, bộ dáng như chuẩn bị ở lại lâudài, trên danh nghĩa là muốn nhờ Bùi Vũ Khâm dạy hắn cách kinh doanh.Khiến Bùi Vũ Khâm cũng đành bó tay, liền để mặc hắn. Dù sao Bùi Vũ Khâmbiết rõ ràng, cái gọi là số học kia, nếu không được Yên nhi đích thânchỉ dạy, Thương Tử Đồng chỉ dựa vào những gì mình thấy được là căn bảnkhông thể hiểu.

Hơn nữa tên kia, ngoại trừ tò mò muốn biết rốt cuộc trong đầu Yên nhi có bao nhiêu khả năng thì làm gì có chút nào thật sự muốn học kinhthương chứ. Nếu hắn thật sự có lòng muốn học thì cũng đã không hơn bamươi tuổi rồi mà trên phương diện buôn bán vẫn không có chút khôn khéo,tiến bộ nào.

Mà Giang Mộ Yên sau khi chính thức gả cho Bùi Vũ Khâm thì đã chính thức trở thành chủ mẫu Bùi gia.

Bùi Vũ Khâm đợi sau khi tất cả tân khách đều đi hết rồi mới tìm mộtngày triệu tập tất cả người trong nhà lại, tuyên bố rằng về sau nhữngchuyện lớn nhỏ trong mà, mặc kệ là đồ vật hay tiền bạc, thu vào hay chira đều từ Giang Mộ Yên định đoạt.

Thông báo này vừa đưa ra liền chính thức tuyên cáo Bùi gia sau khitrải qua mười bảy năm không có chủ mẫu chưởng quản cuối cùng cũng đãđược bổ khuyết.

Mà Giang Mộ Yên cũng trở thành đương gia chủ mẫu nhỏ tuổi nhất chấpchưởng nội vụ một nhà từ khi Bùi gia lập nghiệp theo thương đến nay.

Chuyện này vừa được tuyên bố, sắc mặt mọi người đều mơ hồ trở nên khó coi, nhất là Lí Tương Vân cùng Lâm Quỳnh Hoa, gần như là mang tất cảcảm xúc bày ra trên mặt. Có điều bọn họ cũng còn biết nặng nhẹ, khôngnói bất cứ điều gì không nên trước mặt Bùi Vũ Khâm. Bởi vậy, Bùi Vũ Khâm cùng Giang Mộ Yên cũng xem nhẹ sắc mặt bọn họ, coi như không thấy gìhết.

Ngay sau hôm khi Bùi Vũ Khâm tuyên bố Giang Mộ Yên sẽ chưởng quản nội vụ trong nhà, Giang Mộ Yên liền triệu tập ba trướng phòng tiên sinhtrong phủ đến thư phòng, nghe bọn họ báo cáo tất cả chi phí trong phủ.

Ba tiên sinh phòng thu chi ở Bùi gia xem như có thâm niên, vẫn luôncung kính, bội phục Bùi Vũ Khâm không thôi, nhưng đối với tân nhậm chủmẫu trẻ tuổi trước mắt, trong lòng bọn họ không khỏi có chút xem nhẹ.

Này cũng không phải nói bọn họ khinh thường nàng vốn mang thân phậncon dâu chưa cưới mà cuối cùng lại gả cho cha chồng tương lai là Bùi VũKhâm mà là cảm thấy mặc dù nàng xuất thân nhà quan lại nhưng suy chocùng cũng chỉ mới mười bảy tuổi, sẽ có bao nhiêu năng lực để chưởng quản chuyện của cả một nhà đây? Cho nên lúc bọn họ báo cáo tuy không tỏ rõvẻ xem thường nhưng cũng cố ý nói chuyện vốn có thể khái quát một cáchđơn giản thành rất phức tạp, còn trích dẫn rất nhiều lời mà khi buôn bán mới dùng đến, cố ý muốn mượn đó khiến Giang Mộ Yên biết khó mà lui.

Nhưng bọn họ lại không ngờ Giang Mộ Yên vốn xuất thân nhà thươngnhân, hơn nữa còn không phải tiểu thương bình thường mà là tập đoàn lớnhàng đầu ở hiện đại, đại phú hào. Đừng nói chỉ là trò chơi mấy tiên sinh phòng thu chi cố ý đùa giỡn, cho dù bọn họ nói toàn bộ là thuật ngữbuôn bán, nàng cũng tự tin có thể hiểu hết được.

Cho nên Giang Mộ Yên hoàn toàn xem hết sự tự đắc ngầm của ba ngườivào mắt nhưng nàng lại không nói gì mà chỉ lẳng lặng kiên nhẫn chờ đợibọn họ nói xong hết mới hơi mỉm cười, nhẹ nhàng mở miệng. Nàng không nói gì nhiều, chỉ bâng quơ vài câu. Nhưng mấy câu đó lại khiến ba tiên sinh phòng thu chi nhất thời kinh ngạc đến toát mồ hôi lúc nào cũng khônghay.

Bởi vì mấy câu Giang Mộ Yên nói không phải gì khác, vừa vặn chính lànội dung trung tâm của những gì bọn họ vừa vô nghĩa suốt nửa ngày.

Ba người chỉ biết câm nín nhìn khuôn mặt tươi cười thanh nhã củaGiang Mộ Yên, lúc này mới bắt đầu ý thức được rằng hình như ngay từ đầumình đã quá xem nhẹ chủ mẫu trẻ tuổi này rồi.

Nhất thời, ba người cũng không biết nên nói gì với nàng, bởi vì những sách lược bọn họ vốn đã chuẩn bị tốt giờ đã không thể sử dụng được nữa.